KQ Phan Đình Minh
Buổi nói chuyện của
Chương trình Từ Cánh Đồng
Mây với Cụ Lê Hồng Hà
LÊ HỒNG HÀ
Nguyên chánh văn phòng
Bộ Công An trong nước
( Hình trên: Cụ Lê Hồng Hà và GS Nguyễn Thanh Giang )
Ông tâm tình: “Tôi là một thanh niên Việt Nam tham gia mặt trận Việt Minh, tham gia tổng khởi nghĩa năm 1945. Rồi là chánh văn phòng bộ công an. Tôi làm việc và tiếp xúc với nhiều cơ quan khác nhau, nên kiến thức được mở rộng. Vụ án quan trọng “xét lại chống đảng” có tới 70 ủy viên trung ương bị tố cáo, bắt giam và đối xử với gia đình người ta không ra sao chỉ vì khác quan điểm với bộ chính trị. Tôi lên tiếng bênh vực những người này nên Lê Đức Anh (chột mắt) và Lê Đức Thọ tìm cách trị tội, khai trừ tôi ra khỏi đảng. Trình độ văn hóa của những người lãnh đạo hạn chế, minh oan cho người khác mà bị khai trừ, cái đảng này không đáng cho mình vào làm cái quái gì! Đảng không đáng cho mình sùng bái. Sống là con người, vì nhân dân thì ra khỏi đảng suy nghĩ hay hơn, độc lập hơn. Đảng cộng sản Việt Nam hôm nay đang ở trong một cuộc khủng hoảng trầm trọng về mọi mặt như kinh tế, xã hội, chính trị về tư tưởng về tổ chức. Việt Nam đang đứng trước nguy cơ Bắc thuộc. Không thể tin vào được một người lãnh đạo nào. Đời sống chính trị đang diễn ra hai vấn đề: Thứ nhất tìm một đường hướng tốt, đứng đắn cho dân tộc. Thứ hai phải chấm dứt thái độ bạc nhược, khuất phục Trung Quốc. Phải hiên ngang bảo vệ tổ quốc. Tầng lớp tham nhũng là những người lãnh đạo trong đảng”
www.ledinh.ca
Direct link:
http://www.ledinh. ca/Bai%20PV% 20Cu%20Le% 20Hong%20Ha% 202009.html
Xin bấm để nghe
Anh em dân chủ chụp hình chung với ông Lê Hồng Hà
Ông Lê Hồng Hà:
CSVN khủng hoảng toàn diện và có nguy cơ Bắc thuộc
RFA, Tuesday, October 13, 2009.
Đại hội đảng CSVN diễn ra 5 năm một lần, quyết định tất cả mọi đường lối, chính sách cũng như thành phần lãnh đạo đất nước. AFP photo
Tại Hội nghị lần thứ 11 Ban chấp hành Trung ương đảng CSVN, một bản Dự thảo cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ tiếng lên chủ nghĩa xã hội dù chưa chính thức công bố, nhưng trong dư luận đã có những ý kiến phản bác.Nhiều người cho rằng, báo cáo chính trị tại Hội nghị đã không đánh giá đúng thực tế và hướng phát triển của Việt Nam . Những ý kiến đó ra sao? Việt Hùng của Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự Do có bài ghi nhận.
Khủng hoảng toàn diện?
Đưa ra lời bàn ngay sau kết thúc Hội nghị Trung ương 11, ông Lê Hồng Hà, một nhà quan sát chính trị về nội tình đảng CSVN từ Hà Nội cho rằng, Hội nghị Trung ương đánh giá tình hình không đúng. Câu hỏi đặt ra, chưa đúng, không đúng dựa trên những điểm nào? Ông Lê Hồng Hà đưa ra nhận định.
Ông Lê Hồng Hà: Tôi thấy Hội nghị Trung ương đánh giá tình hình không rõ, hay nói cách khác là không đúng. Đất nước Việt Nam hiện nay đang ở trong một cuộc khủng hoảng Kinh tế – Xã hội – Tư tưởng – Văn hóa – Chính trị toàn diện chứ không phải như các ông lãnh đạo lâu nay vẫn nói chỉ thừa nhận “hình như” tình hình Việt Nam chỉ có một chút suy thoái kinh tế trong khủng hoảng tài chính chung của thế giới.
Về vấn đề suy thoái kinh tế thì rõ rồi, xã hội hiện nay có nhiều băng hoại, phạm pháp tăng, xã hội xuống cấp cho nên ông công an có điều kiện phá án rồi được khen thưởng, tuyên dương. Những người quan tâm đến tình hình đất nước nhìn thấy vấn đề, người ta ngao ngán và lo sợ.
Giáo dục thì khủng hoảng đằng giáo dục, những phát biểu của GS Hoàng Tụy, GS Chu Hảo thì thấy giáo dục đang khủng hoảng rất dữ. Tham nhũng hiện rất mạnh, lan tràn cho dù hết nghị quyết này nghị quyết khác nhưng tham nhũng vẫn phát triển. Vụ án Huỳnh Ngọc Sỹ là một trò cười trong thiên hạ.
Về mặt chính trị, chưa bao giờ có tình trạng chủ trương của đảng và nhà nước đưa ra mà tầng lớp nhân dân phản ứng mạnh và dai dẳng như vụ Bauxit vừa rồi. Phải nói về chính trị chưa hề bao giờ có tình trạng mà chủ trương nói của đảng, thực hiện nghị quyết của đại hội đảng mà quần chúng nhân dân phản ứng như thế.
Cho nên trạng thái xã hội hiện nay theo tôi suy nghĩ phải nhận định Việt Nam đang ở trong một cuộc khủng hoảng toàn diện về Kinh tế – Chính trị – Tư tưởng – Văn hóa – Xã hội, chứ không thể nói như mấy ông ấy là đang “phơi phới” đi lên, không có đâu!
Điểm đáng nói cuộc khủng hoảng toàn diện ấy lại diễn ra trong thời điểm đất nước Việt Nam này đứng trước nguy cơ bị Bắc thuộc, lệ thuộc vào Trung Quốc.
Trong khi Trung Quốc có rất nhiều những hoạt động bành trướng, xâm lấn nơi này nơi khác, rồi phân chia Vịnh Bắc bộ, lấn chiếm ở biên giới, thành lập Huyện Tam Sa, rồi biển đông họ xử sự như thế thì phải nói thái độ của Trung Quốc rất “ngông nghêng và trắng trợn” trong khi thái độ của các cơ quan lãnh đạo Việt Nam thì bạc nhược, khuất phục.
Điểm này có thể nói tầng lớp nhân dân Việt Nam rất tức tối và lo lắng…
Phương thức giải quyết
Tính cho tới thời điểm này, bản Dự thảo Báo cáo chính trị cho Đại Hội 11 sẽ diễn ra vào năm tới 2010 dù chưa công bố, nhưng theo ý kiến của một số nhân vật theo dõi tình hình chính trị trong nước sẽ được đưa ra bàn tiếp tại Hội nghị Trung ương 12 dự tính nhóm họp vào đầu năm tới 2010.
Trở lại vấn đề, nếu đã nói khủng hoảng chính trị thì phải có hướng giải quyết. Cách giải quyết ở Việt Nam thì thường không như những quốc gia khác trên thế giới. So sánh phương thức giải quyết của Việt Nam khác với những quốc gia khác, ông Lê Hồng Hà cho rằng:
Ông Lê Hồng Hà: Đã là khủng hoảng thì phải tìm cách giải quyết. Thông thường ở những quốc gia khác, khi khủng hoảng thì họ dùng cách “đảo chính” tổ chức biểu tình, hay “lật đổ” chính quyền đương thời để tiến lên. Đấy là cách thông thường diễn ra mỗi khi có khủng hoảng…, nhưng ở Việt Nam thì hoàn toàn khác. Theo tôi suy nghĩ, tôi tạm phân biệt làm hai thời kỳ:
- Thời kỳ từ 1940 – 1975.
- Thời kỳ từ 1975 – cho đến nay.
Thời kỳ từ 1940 – 1975 Việt Nam đã giải quyết những vấn đề bằng khởi nghĩa, bằng cách mạng, bằng kháng chiến, bằng bạo lực để giải quyết vấn đề.
Thời kỳ từ 1975 trở lại đây thì lại “khủng hoảng – đổi mới – phát triển” rồi lại “tái khủng hoảng – tái đổi mới – tái phát triển”.
Tôi nói như thế nghĩa là, từ năm 1975 cho đến nay, trong xã hội Việt Nam vận động trong một cuộc đấu tranh đổi mới liên tục. Trước kia đảng CSVN thi hành nghị quyết đại hội IV đưa đất nước Việt Nam vào con đường thời kỳ quá độ xây dựng chủ nghĩa xã hội. Hợp tác hóa nông nghiệp, cải tạo công thương nghiệp, thiết lập kinh tế kế hoạch hóa tập trung trong phạm vi cả nước lập chuyên chính vô sản thì các tầng lớp nhân dân tùy theo vị trí đã tiến hành đấu tranh.
Thế rồi trong khi Ban chấp hành Trung ương tiến hành cải tạo xã hội chủ nghĩa, xóa bỏ giai cấp tư sản. Ông Đỗ Mười lúc bấy giờ vào miền Nam làm hung hăng lắm, nhưng thực tế ra nhân dân người ta vẫn tiến hành kinh doanh cá thể.
Một bên đảng cộng sản chủ trương kế hoạch hóa tập trung thế nhưng đời sống xã hội buộc đảng phải chấp nhận cơ chế thị trường cho nên phải chuyển sang cơ chế thị trường. Rồi mấy ông lãnh đạo muốn oai hùng nói “cơ chế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” đấy là nói thêm thôi chứ hiện nay nền kinh tế không còn là xã hội chủ nghĩa như đảng muốn nữa rồi.
Nội bộ Đảng…
Câu hỏi đặt ra, hướng đấu tranh hiện nay đã và đang phát xuất từ xã hội, từ nội tình đảng như thế nào trong thời điểm Trung ương đảng CSVN đang soạn thảo Dự thảo cương lĩnh, văn kiện trình Đại hội XI. Ông Lê Hồng Hà, tiếng nói của một xu hướng chính trị từ Hà Nội đưa ra lời bàn.
Ông Lê Hồng Hà: Cuộc đấu tranh đổi mới hiện nay nhằm đạt đến hai mục tiêu tổng quát.
- Mục tiêu thứ nhất đấu tranh đòi Trung ương thôi đặt vấn đề nước Việt Nam đi vào thời kỳ quá độ xây dựng chủ nghĩa xã hội. Người ta muốn đề nghị đổi hướng phát triển đi.
- Mục tiêu thứ hai, chấm dứt thái độ bạc nhược, khuất phục Trung Quốc. Phải hiên ngang lên để bảo vệ quyền lợi, an ninh, lãnh thổ của Tổ Quốc. Không thể để tình trạng bạc nhược như thế này được.
Ý kiến của chúng tôi là đổi tên nước lại đi, Năm 1976 các ông say sưa với thắng lợi các ông đòi đổi tên Đảng Lao Động Việt Nam thành Đảng CSVN. Bây giờ xin trở lại Đảng Lao Động đi. Thời điểm đó các ông say sưa đổi tên nước thành Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam nay xin đổi lại tên cũ là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa lại đi.
Tức là đổi hướng phát triển. Nếu không đổi hướng phát triển mà cứ tiếp tục đưa đất nước Việt Nam vào thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội tức là đồng nghĩa với việc tiếp tục đưa dân tộc Việt Nam vào con đường sai lầm.
Nguồn: Việt Hùng/RFA
oOo
Ý kiến về Hoàng Sa và Trường Sa:
http://www.youtube. com/watch? v=BAB3gnJBcgo
http://www.youtube. com/watch? v=IjIW_W8DXUw
oOo
Từ Hà Nội, Ông Lê Hồng Hà Trả Lời
Phỏng Vấn Của Việt Tide
(Tin Việt Tide)
LTS: Ông Lê Hồng Hà, từng là Chánh văn phòng của Bộ công an nhà nước cộng sản Việt Nam, sau đó giữ chức Trưởng ban Nghiên cứu Khoa học của Bộ công an và cũng là Giảng viên trường Đại học An ninh. Từ năm 1974, ông bị mất chức vì có quan điểm chống lại Trung ương. Năm 1982, ông bị quản chế không xét xử và năm 1993 bị tù 4 năm với tội danh chế độ quy chụp là “tàng trữ lá thư mật của ông Võ Văn Kiệt”. Năm nay ông Lê Hồng Hà 78 tuổi, hiện sống tại Hà Nội và thường xuyên lên tiếng đấu tranh cho tự do-dân chủ. Vợ ông là bà Lê Thi, từng là Viện trưởng Việt triết học Mác Lê và là con của học giả Dương Quảng Hàm. Nhân dịp đầu năm 2006, ông Lê Hồng Hà dành cho Đinh Quang Anh Thái của Việt Tide cuộc phỏng vấn sau đây:
Việt Tide: Xin chúc mừng ông và gia quyến nhân dịp Năm Mới 2006. Xin ông cho biết, theo ông, năm 2006 sẽ có gì khác những năm trước?
Ông Lê Hồng Hà: Năm 2006 sẽ đánh dấu sự phát triển tốt đẹp cho trào lưu dân chủ. Đó là nét nổi bật. Nếu nói tóm tắt thì tình hình Việt Nam trong những năm gần đây là “Dân đang thắng, Đảng đang thua”. Cứ mỗi năm dân lại thắng nhiều hơn, đảng lại thua nhiều hơn.
Việt Tide: Đảng cộng sản Việt Nam luôn khẳng định về sự ổn định chính trị. Có thật như vậy không, thưa ông?
Ông Lê Hồng Hà: Những người khoẻ mạnh chẳng ai cần khẳng định “Tôi còn sống đây. Tôi khoẻ đây”. Quá trình sụp đổ của hệ thống các quốc gia xã hội chủ nghĩa đã diễn ra bất chấp sự khẳng định nào trước đó. Nó là một quá trình tự vỡ. Muốn nó không vỡ cũng không được. Ở Việt Nam quá trình đó đang diễn ra chậm chạp nhưng chắc chắn.
Trong quá trình đó một hình thái xã hội mới, cũ với người nhưng mới với ta, đang manh nha hình thành, có xu hướng một xã hội dân sự (nền kinh tế nhiều thành phần, tư doanh đang từng bước phát triển, quyền tư hữu đang được nhìn nhận cũng từng bước, xu hướng kinh tế thị trường đang thay thế dần kinh tế kế hoạch hoá tập trung…). Những thay đổi đó không thể không tác động lên chính trị, cho dù chính trị có ù lì. Một sự thật rõ ràng là vì sự ù lì đó mà nền kinh tế bị ảnh hưởng, không có được những bước tiến lẽ ra phải có. Sau 30 năm, kể từ năm 1975, nước ta vẫn còn là một nước nghèo, đại đa số dân chúng còn sống trong thiếu thốn, trong khi đó thì các quan chức giàu lên ghê gớm. Quan chức ở đây tôi muốn nói là những người nắm quyền lực. Món hàng kinh doanh có lời nhất là quyền lực, người ta đổ xô đi kinh doanh món đó, bởi vì không có quyền lực thì không thể tham nhũng. Tham nhũng ắt gây ra bất bình, lộn xộn. Chẳng lẽ đó là sự ổn định tốt đẹp?
Việt Tide: Ông là một nhà đấu tranh cho dân chủ. Ông có thể cho độc giả Việt Tide biết nhiều hơn về phong trào dân chủ trong nước qua cách nhìn của ông?
Ông Lê Hồng Hà: Không phải cho tới nay mới có phong trào dân chủ. Thực chất, trong 30 năm qua, và còn từ trước nữa, luôn diễn ra cuộc đấu tranh giữa một bên là nhà cầm quyền cộng sản giữ chặt chính quyền đã chiếm được, và một bên là các tầng lớp nhân dân muốn thay đổi tình trạng đó. Trong cuộc đấu tranh này có ba lực lượng tiên phong, theo nhận xét của tôi, là giới trí thức, giới doanh nhân và giới cán bộ đã hoặc đang ở trong bộ máy nhà nước cộng sản.
“Nhà cầm quyền cộng sản (như phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng) coi cuộc đấu tranh này là cuộc đấu tranh giữa chính quyền xã hội chủ nghĩa với “các thế lực thù địch”. Nói như thế có nghĩa là bất cứ ý kiến nào khác với tư duy chính thống đều là thù địch hết. Quan điểm của ông Nguyễn Phú Trọng là quan điểm chính thống. Nó là cái người ta dùng làm chiêu bài để dễ bề đàn áp.
“Nhìn vấn đề như thế thì ta thấy ngay rằng ý muốn thay đổi thể chế xã hội, thay đổi thực trạng chính trị, cũng tức là phong trào dân chủ, đã có từ lâu. Nhưng phong trào chưa phải, không phải là một tổ chức chính trị. Một tổ chức dân chủ chưa thể hình thành công khai trong lúc này là bởi chính sách đàn áp khốc liệt của nhà cầm quyền. Vậy thì những người đang đấu tranh cho dân chủ là ai? Là tất cả những người yêu nước, bức xúc trước thực trạng xã hội suy đồi, băng hoại, mà lên tiếng. Họ chưa có tổ chức của mình, chưa có ai lãnh đạo, chưa có ai là ngọn cờ. Họ đấu tranh cho dân chủ hoá xã hội, mỗi người theo cách của mình. Có một tổ chức công khai bây giờ là sẽ bị đàn áp ngay lập tức, như tôi vừa nói. Nhưng không phải cứ không có tổ chức thì không nên làm gì, không làm được gì. Bằng những phát biểu chính kiến của mình, bằng sự vạch rõ những ung nhọt xã hội những người dân chủ đang đấu tranh đấy. Đấu tranh cho dân chủ ở đây đồng nghĩa với đấu tranh cho cho sự phát triển xã hội.
Việt Tide: Ông nghĩ gì về cuộc cãi cọ trong nội bộ những người dân chủ mới xảy ra gần đây? Theo ông, nó có ảnh hưởng đến phong trào dân chủ không?
Ông Lê Hồng Hà: Rất may là những người đấu tranh cho dân chủ không có sự bất đồng quan điểm về những vấn đề lớn trong cuộc đấu tranh chung. Song, trong những vấn đề nhỏ thì không phải là cái gì cũng có được sự đồng thuận. Chúng tôi thường tạm gác những điều chưa đồng thuận ấy lại, mọi người đều có thể bảo lưu ý kiến của mình trong những ý kiến trao đổi không công khai. Những cuộc cãi cọ vừa rồi đều là những xích mích mang tính cá nhân, không đáng để bình luận. Cho phép tôi không bình luận về vấn đề này. Với câu hỏi “Liệu cuộc cãi vã vừa rồi có ảnh hưởng đến cuộc phong trào dân chủ không?” thì tôi xin trả lời ngay rằng nó không hề và không thể ảnh hưởng đến phong trào chung. Các bạn ở ngoài chỉ biết đến một vài tên tuổi, chứ những người chưa có tên tuổi thì nhiều lắm. Bằng cách này cách khác họ đang cổ võ hoặc trực tiếp tham gia vào cuộc đấu tranh chung của mọi tầng lớp nhân dân. Hãy để cho chuyện cãi vã này qua đi, đừng để ý đến nó làm gì. Xin cảm ơn các bạn.
Việt Tide: Xin cảm ơn ông đã dành thời giờ cho cuộc phỏng vấn này.
oOo
Sách lược “Tiệm tiến” của Lê Hồng Hà
Ngày: 22-10-2007
Đề tài: Chính Trị Xã Hội Việt Nam
Hồng Lĩnh
Nhìn lại một cách tổng quát quá trình đấu tranh hơn 30 năm tại quốc nội, ông Lê Hồng Hà đã trình bày các ý chính về một sách lược đấu tranh ngay trong lòng chế độ độc tài vô sản với tựa đề: “Đấu tranh cho Phát triển và Dân chủ hóa”.
Tôi xin được tóm lược và minh họa thêm một vài sự kiện để làm rõ hơn sách lược đấu tranh này để cùng nhau suy ngẫm.
Vài nét sơ lược về ông Lê Hồng Hà.
Ông Lê Hồng Hà sinh năm 1926(1,2), là đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 1946.
Các chức vụ ông Lê Hồng Hà đã kinh qua:
– Giám đốc Trung tâm đào tạo lực lượng an ninh từ 1953 tới 1957, sau đó làm giám đốc Ban Tổng hợp tại Bộ An ninh.
– Năm 1979 là thành viên của ủy ban khoa học xã hội.
– Năm 1990, đảm nhiệm chương trình khoa học địa bàn quốc gia cho các vấn đề công ăn việc làm.
Ngày 28/06/1995, ông Lê Hồng Hà đã bị khai trừ khỏi đảng Cộng sản Việt Nam cùng với ông Nguyễn Trung Thành.
Vào thời điểm này, có sự phân hóa ngay tại bộ não tư tưởng chính thống của đảng. Một phán quyết được ban hành khẩn cấp ngày 08/11/1995 kết án ông Hoàng Minh Chính 12 tháng tù ở, ông Đỗ Trung Hiếu 15 tháng tù ở với tội danh “lạm dụng các quyền tự do và dân chủ” xâm phạm quyền lợi quốc gia (3).
Tiếp đến là vào ngày 08/12/1995, nhà cầm quyền Việt Nam bắt hai ông Hà Sĩ Phu và Lê Hồng Hà vì tội có ý kiến đả kích chủ thuyết Marx–Lenin và các nhà lãnh đạo đảng. Chính ngay vào thời gian đó, nội bộ Trung Ương đảng chưa đồng thuận về khóa họp lần thứ VIII năm 1996 và cũng chưa có thoả hiệp dẹp chủ thuyết chuyên chính vô sản. Đối với đảng Cộng sản, đề nghị táo bạo “đưa ý thức hệ Marx–Lenin chính thức lên tàu suốt và quẳng vào sọt rác lịch sử” như bom tấn nổ giữa trời quang.
Ngày 22/08/1996, trong một phiên tòa tại Hà Nội, với tội danh “tiết lộ bí mật quốc gia” và bị kết án vội vã: ông Lê Hồng Hà hai năm tù, ông Hà Sĩ Phu một năm và ông Nguyễn Kiên Giang 15 tháng tù, ông Lê Hồng Hà đã phản đối rằng các bằng chứng dùng vào việc buộc tội các ông không có cơ sở pháp lý vì tài liệu ấy không có con dấu cho nên ai cũng có thể chế ra được.
Xem ra đây là một đòn trả đũa mà đảng đã “sáng tạo” nhằm có lý do bắt ba ông kể trên vào tù sau những chỉ trích công khai đảng và đường lối của đảng. Công dân sống trong một xã hội được quản lý bằng chế độc tài toàn trị thì việc bị kết tội “tiết lộ bí mật quốc gia” là điều có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Sự đổi lốt của cộng sản Việt Nam trong suốt 30 năm (4)
Theo ông Lê Hồng Hà thì bất kể đến quyền lợi và tâm ý của nhân dân, chính thức vào năm 1945, đảng Cộng sản Việt Nam đã mang vào đất nước Việt Nam một chuyến tàu gồm ba toa chở theo sự thối tha của chủ thuyết cộng sản dưới ngọn cờ Marx–Lenin: toa dẫn đầu là chính trị, toa nhì là quá độ xây dựng chủ nghĩa Xã hội, kinh tế là toa chót.
Lấy 1975 làm cái mốc, trải qua quá trình 30 năm, con tàu lần này bắt buộc phải rời xứ sở Việt Nam sau khi chuốc lấy sự thất bại thảm hại. Con tàu đi ra khỏi đất nước cũng với ba toa như lần vào, nhưng lại đảo ngược thứ tự : toa đầu là kinh tế, toa nhì là tư tưởng xã hội, theo sau cùng là toa chính trị.
Trong hoàn cảnh đó, ông Lê Hồng Hà đã cho ra đời một sách lược đấu tranh với chế độ độc tài Cộng sản Việt Nam mang tên “Tiệm Tiến”.
Sách lược của ông Lê Hồng Hà dựa trên các sự kiện sau đây:
Sự thất bại của thể chế chuyên chính vô sản CSVN.
Với tựa đề đấu tranh cho dân chủ hóa và phát triển, tác giả đã xem dân chủ hóa là một tuyến song song với phát triển.
Thông thường, nói đến sự phát triển là nói đến một quá trình và đấu tranh dân chủ là đấu tranh cho sự thay đổi từ độc tài đến dân chủ. Vậy thì dân chủ phải là phần chính trị của quá trình phát triển.
Đặt hai khái niệm ở vị thế song song như vậy, tác giả đã nhấn mạnh quá trình dân chủ hóa phải luôn gắn kết với sự phát triển. Sách lược đấu tranh này đã ra đời dựa trên hiện thực của đời sống chính trị tại Việt Nam, đã vạch ra phương thức đấu tranh thích hợp cho lực lượng dân chủ thích ứng với hoàn cảnh mới và phải chiến đấu ngay trong lòng của chế độ.
Con tàu vô sản theo chân cộng sản Việt Nam chạy xuyên đất nước đã mang vào học thuyết Marx–Lenin sau 30 năm dài. Theo chủ thuyết này, sau khi có độc lập và thống nhất, con tàu phải tăng tốc độ hướng tới và vượt qua thời kỳ quá độ để xây dựnddoojchur nghĩa Xã hội.
Nhưng chỉ sau một chặng đường ngắn ngủi, chính con tàu nầy đã tạo ra khủng hoảng toàn diện trong xã hội Việt nam từ kinh tế , văn hóa, chính trị… Điều này có nghĩa là toa đầu của con tàu đã nghiền nát một cách không thương tiếc hai toa theo sau: xã hội và kinh tế.
Cuộc chiến của các tầng lớp nhân dân chống đảng Cộng sản
Một cuộc đấu tranh giữa đảng và các thành phần nhân dân trong xã hội đã diễn ra, và nhân dân đã thắng. Con tàu chạy ngược ra lại có toa dẫn đầu là kinh tế, một thế ngược của con tàu đi vào.
Năm 1976 (5) được xem là năm khởi hành của cuộc tranh đấu và từ đó đến nay các biến cố đã xảy ra tại Việt Nam (6) đã chứng tỏ rằng: toàn dân đã tham gia cuộc chiến chống đảng cộng sản, chống chủ thuyết vô sản dưới nhiều hình thức.
Chống đối từ các tôn giáo.
Ngay vào năm 1977, Thiên Chúa Giáo có Tổng Giám mục Nguyễn Kim Điền (7) với sự nối tiếp của linh mục Nguyễn Văn Lý, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất có Hòa thượng Thích Quảng Độ và các tôn giáo khác như Hòa Hảo, Cao Đài, Tin Lành.
Chống đối ngay từ trong nội bộ đảng.
Một số nhân vật là đảng viên cao cấp, các nhà lý luận, tư tưởng của đảng như: ông Hoàng Minh Chính tên thật Trần Ngọc Nghiêm, bí danh Lê Hồng, Trung tướng Trần Độ, ông Trần Khuê, ông Bùi Tín, ông Lê Hồng Hà và một số nhân vật ngay trong Bộ Chính trị của đảng đã đòi cải tổ đảng và đòi dân chủ cho xã hội Việt Nam. Ngoài ra, còn sự tham gia của nhà tư tưởng Giáo sư Phan Đình Diệu hay Mai Thái Lĩnh (Hoàng Thái Lĩnh).
Đòi thay đổi từ tầng lớp trí thức, nhà báo, luật sư và dân chúng.
Một thông cáo có 116 người bất đồng chính kiến gồm đủ thành phần của xã hội Việt Nam đã kêu gọi đa đảng vào năm 2006 (8) nói lên tính chất toàn dân của cuộc tranh đấu dân chủ hóa Việt Nam .
Phản đối bất công qua các cuộc biểu tình.
Vài năm gần đây, các tầng lớp nhân dân đã biểu tình, đình công phản đối bất công, đòi tăng lương – một hiện tượng khó xảy ra trong thể chế độc tài. Điều này cho thấy các thành phần tham gia đã lấy lại can đảm và bất chấp sự đàn áp hay bắt bớ của công an
Thành lập các đảng và các phong trào trong nước.
Năm 2006 là năm đánh dấu sự thành lập và phát triển mạnh mẽ của các đảng đối lập, cũng như các phong trào đấu tranh trong nước. Một hình thức đấu tranh mới được chọn lựa là trực diện công khai và bất bạo động với đảng Cộng sản Việt Nam .
Yểm trợ của cộng đồng người Việt hải ngoại.
Người Việt hải ngoại vận động ngoại giao, yểm trợ tinh thần và vật chất cho phong trào dân chủ tại quốc nội. Một số hoạt động được ghi nhận như chiến dịch dựng lại cờ vàng, tố cáo tội ác của đảng cộng sản, xóa bỏ thần tượng lãnh tụ… Các cơ quan truyền thanh, truyền hình, báo chí và các diễn đàn của người Việt khắp nơi đã vào cuộc mạnh mẽ.
Yểm trợ của quốc tế.
Các nghị quyết của Hạ viện Mỹ phản đối nhà cầm quyền Việt Nam đàn áp thô bạo những người đấu tranh dân chủ ôn hòa, các giải thưởng của các tổ chức quốc tế như Rafto hay Human Right Watch dành cho những người tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam, Nghị quyết kết án chủ nghĩa cộng sản của Hội đồng Âu Châu.
Ông Lê Hồng Hà nhận định: “Đảng Cộng sản Việt Nam đã thua dân tại mặt trận kinh tế và tư tưởng. Nhưng đảng Cộng sản Việt Nam còn cố thủ tại mặt trận chính trị vì có quân lực và công an”.
Qua đoạn mà ông Lê Hồng Hà gọi là “Gọi tên cho cuộc đấu tranh 30 năm qua”, ông không hề nói tới các lực lượng bên ngoài hay các nước dân chủ như muốn ngụ ý rằng: đây là một cuộc đấu tranh của người Việt mà thôi và của trong nước.
Tại quốc nội, ông biết rất rõ những mất mát của các tầng lớp nhân dân qua ba đợt đàn áp của những năm 2000, 2004 và 2007 nhưng ông không hề đề cập đến. Phải chăng ông xem đó là một mất mát đương nhiên cho chiến thắng và không muốn làm thối lui cuộc đấu tranh?
Ông cũng khẳng định rằng: “cuộc đấu tranh này khác với một cuộc đấu tranh chống các chế độ quân chủ tại các nước Tây phương, không bắt đầu bằng triệt hạ thể chế.”
Đánh giá về cuộc tranh đấu chống đảng Cộng sản Việt Nam của các thành phần dân tộc Việt Nam suốt 30 năm qua, tác giả Lê Hồng Hà đã viết: “Dân thắng đảng thua trên mặt kinh tế và tư tưởng, dân chưa thắng về chính trị vì Đảng Cộng sản còn nắm được công an và bộ đội”.
Dân chủ hóa là phần chính trị của cuộc đấu tranh. Vì giá trị dân chủ chưa đạt được, nên đấu tranh sẽ còn phải tiếp tục.
Các quan điểm trong thuyết “Tiệm tiến” của Lê Hồng Hà gồm 2 phần chính: đặc trưng cơ bản và mục tiêu trước mắt:
Các đặc trưng cơ bản của cuộc đấu tranh dân chủ hiện nay.
– Thể chế vô sản hiện nay được vũ trang rất mạnh nhưng đang trong quá trình tự tan rã. Dùng vũ trang để tranh đấu sẽ không đem đến thắng lợi. Trái lại, phải có một sách lược hỗ trợ cho quá trình tự tan vỡ của chế độ. Các tầng lớp nhân dân và các lực lượng tạm gọi là dân chủ đứng lên đấu tranh phải tự tổ chức lực lượng. Lực lượng này có nhiệm vụ hỗ trợ quá trình tự tan vỡ của chế độ.
– Mô hình nhà nước Xã hội chủ nghĩa là một mô hình phản phát triển và sai lầm. Dẫn đất nước vào chủ nghĩa xã hội là đẩy đất nước vào nghèo khổ. Cán bộ nắm quyền bị tha hóa do tính cách độc đảng. Chế độ mất hết uy tín với nhân dân. Đó là một quá trình tự tan vỡ.
– “Đấu tranh không nhằm lật đổ thế chế. Đấu tranh chỉ nhắm chấm dứt những sai lầm của thể chế. Phải hoan nghênh những cái họ làm đúng như vào WTO…” Đấu tranh chấm dứt vài trò độc đảng nhưng không xóa bỏ đảng cộng sản với lý do đảng đã có công lao trong quá khứ. Đảng cộng sản có thể hội nhập vào một thể chế đa nguyên dân chủ như một lực lượng chính trị. Cuộc đấu tranh không nhằm chống ý thức hệ cộng sản mà chống quốc đạo hóa chủ nghiã Marx–Lenin.
– Cuộc đấu tranh từ 30 năm qua không do một đảng đối lập với đảng cộng sản lãnh đạo hay một cương lĩnh chính trị nào cả. Quá trình chuyển hóa từ kinh tế tập trung sang kinh tế thị trường đã nảy sinh ra nhu cầu cần thiết: “đổi mới hay là chết” của chế độ và của các tầng lớp nhân dân. Sự tiến hóa này đã tạo ra một lớp doanh nhân Việt Nam . Đây là một sự chuyển hóa tự nhiên.
– Thành phần tiên phong của nhân dân gồm ba loại: giới trí thức, giới doanh nhân, các lực lượng tiến bộ trong cơ quan nhà nước. Chính vì phải chiến đấu ngay trong lòng chế độ nên vấn đề tranh đấu “hợp pháp” phải xem là căn bản. Một đặc trưng của chiến lược “Tiệm tiến” là nương theo chế độ không phải để xô chế độ té nhào mà bắt chế độ thay đổi. Tác giả nhấn mạnh “ủng hộ vấn đề đổi mới” của đảng cộng sản nhưng đòi hỏi đổi mới phải triệt để.
– Vì phải nương theo chế độ để đấu tranh nên thắng lợi chỉ tới dần dần, từng bước qua quá trình tiệm tiến, không có đột biến. Một hình thức đấu tranh lúc hình thành là âm thầm và bất hợp pháp, dần dần mới được công nhận và trở thành hợp pháp.
Những mục tiêu cụ thể.
Cuộc đấu tranh đang tập trung vào những vấn đề gì ?
– Xây dựng Nhà nước pháp trị chứ không phải “Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghiã”, một chế độ dân chủ thât sự, chứ không phải chế độ dân chủ xã hội chủ nghiã.
– Chấm dứt chuyên chính vô sản và mô hình đảng độc quyền lãnh đạo.
Các mục tiêu chiến thuật.
– Tranh đấu để quốc hội trở thành cơ quan quyền lực cao nhất theo đúng hiến pháp.
– Luật hóa điều 4. Bãi bỏ quyền lực song song vừa đảng vừa nhà nước để chỉ còn một cơ quan quyền lực thôi. Tức là, phải luật lệ hóa sự lãnh đạo của đảng và thanh lý hệ thống chính quyền và đảng chồng chéo.
– Đấu tranh xây dựng nền tư pháp độc lập, xử theo luật chứ không theo lệnh của đảng.
– Quân đội và công an chỉ trung thành với Tổ quốc và nhân dân, không phải trung thành với đảng.
– Phải ban hành luật mới liên quan tới lập hội và tự do báo chí.
Theo ông Lê Hồng Hà tính khả thi của chiến lược dựa vào các yếu tố sau:
– Đấu tranh chính trị khả thi nhờ vào những thắng lợi trên lãnh vực kinh tế và tư tưởng.
– Đảng cầm quyền đang rơi vào thế bị động do sự xuất hiện các lực lượng tiến bộ và các tổ chức dân chủ trong năm 2006 .
– Cộng sản Việt Nam buộc phải đi tới khi gia nhập vào WTO, kinh tế thị trường đè bẹp định hướng xã hội chủ nghĩa.
– Trong xã hội Việt Nam ngày nay đấu tranh chính trị vừa bị ngăn cản bởi quyền lợi, vừa phát triển trong môi trường mới rất thuận lợi.
Những yêu cầu của ông Lê Hồng Hà:
– Không nên phê phán hay lên án ông Hồ nữa để tạo khối đại đoàn kết dân tộc vì vẫn còn nhiều người cho rằng “Nhờ Bác mà có ngày hôm nay”.
– Chống đảng nhưng không phủ nhận công lao trong quá khứ của đảng. Nếu phê phán thì chỉ phê phán theo tiêu chuẩn ấy để tạo sự hợp nhất lực lượng.
– Đề nghị mọi người phê phán và góp ý cho sách lược nầy.
Vài câu hỏi gửi đến ông Lê Hồng Hà.
1. Nếu con tàu xã hội chủ nghĩa thay vì đi ra khỏi Việt Nam, lại chỉ chạy vòng với sự thay hình đổi dạng để tồn tại thì sao?
2. Dân chủ hóa Việt Nam không tự nhiên mà tới, phải do quá trình đấu tranh. Theo ông Lê Hồng Hà, cuộc đấu tranh sẽ dẫn tới thắng lợi với chiến lược “Tiệm tiến”, thành phần cơ bản góp sức đấu tranh là “giới trí thức, giới doanh nhân, những lực luợng tiến bộ trong cơ quan nhà nước”. Xin hỏi tác giả liệu họ sẽ hy sinh để tranh đấu hay không?
3. Tác giả lặp lại nhiều lần hai từ “tranh đấu” trong mục “Các mục tiêu chiến thuật”, nhưng không thấy tác giả đề cập trong sách lược phương thức tranh đấu làm sao, với phương tiện nào, do ai cung cấp.
4. Về thời gian thực hiện chiến lược, tác giả Lê Hồng Hà cho là có thể từ 10 đến 15 năm nữa mới thành công, hoặc cũng có thể chỉ độ vài năm là ra khỏi đường hầm, nhưng chính tác giả không có ý kiến.
5. Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam có để yên để thực hiện chiến lược này không?
6. Tuyên bố không nhằm giải thể chế độ và giải tán đảng có phải là cái áo giáp không?
7. Khi pháp luật của thể chế là một sai lầm, tuân theo cái sai lầm ấy là sao?
Xin mọi người cùng nhau góp ý kiến để xem chiến lược “Tiệm tiến” có khả thi không.
© DCVOnline
(1) M. Le Hong Ha. Un cadre dissident de haut rang arrêté au Vietnam . Alliance Vietnam Liberté (08/12/1995) , trang 1–2
(2) Pourquoi Hanoi a fait arrêter MM. Ha Si Phu et Le Hong Ha – Lý Thái Hùng, Janvier 1996. www.lmvntd.org, trang 1
(3) Un procès politique comique www.lmvntd.org, trang 1–2.
(4) Lê Hồng Hà – Diễn đàn Forum: Đấu tranh cho Phát triển và Dân chủ hóa, Điện đàm với Hà Sĩ Phu và Bùi Minh Quốc, ngày 10/03/2007.
(5) Les événements remarquables au Vietnam en 1997 – Vietnam Démocratie, Février 1977, trang 1–6.
(6) Vietnam 1975–2005 – Vietnam infos numéro 32, 15/09/2005
(7) Giáo phận Huế – 30 năm đấu tranh cho tự do tôn giáo. Nhóm Phóng viên Huế. I. 1975–1988 : Giai đoạn Đức TGM Philipphê Nguyễn Kim Điền, trang 1–11.
(8) Appel pour le multipartisme au Việt Nam en 2006 – viettan.org du 09/04/2006, trang 1–6.
Hồng Lĩnh
|