DIỄN ĐÀN VIỆT NAM NGÀY MAI. VIETNAM TOMORROW

VIỆT NAM NGÀY MAI  là diễn đàn của giới trí thức, các nhà nghiên cứu, bậc thức giả, những thanh niên sinh viên yêu nước, những công nhân đang bị bóc lột sức lao động với đồng lương ít ỏi không đủ sống, những đồng bào dân oan trên cả nước đã bị tước doạt tài sản, nhà cửa ruộng vườn không còn chỗ nương thân, của tất cả người Việt Nam yêu nước đang ưu tư về tương lai của dân tộc.

Hơn một thế kỷ qua, dân tộc chúng ta phải  tranh đấu giành lại độc lập dân tộc, quyền dân chủ tự do của nhân dân Việt Nam. Cuộc đấu tranh cho dân chủ tự do vẫn còn đang tiếp tục cho đến khi giành lại được quyền tự do dân chủ, quyền làm người cho 85 triệu đồng bào Việt Nam khốn khó của chúng ta.  

DÂN TỘC VIỆT  là một dân tộc có lịch sử lâu đời với gần năm ngàn năm văn hiến. Lịch sử Việt là lịch sử trường kỳ đấu tranh để lập quốc và bảo vệ đất nước trước kẻ thù truyền kiếp Hán tộc xâm lăng Trung Quốc ngày xưa và đế quốc Trung Cộng bành trướng ngày nay.

Chúng tôi mong rằng bạn sẽ xem VIỆT NAM NGÀY MAI là của tất cả chúng ta, những người Việt Nam yêu nước. Đã đến lúc chúng ta phải đặt quyền lợi tối thượng của dân tộc lên trên hết, dù ở trong nước hay ở hải ngoại, chúng ta hãy nắm chặt tay nhau,  cùng chung lưng đấu cật tranh đấu cho một Việt Nam ngày mai không còn Cộng Sản, một Việt Nam ngày mai thật sự độc lập, thật sự tự do và thật sự hạnh phúc.

Đại nghĩa tất thắng hung tàn

Chí Nhân phải thay cường bạo !!!

Việt Nam Ngày mai xán lạn huy hoàng sẽ sớm đến với dân tộc chúng ta.

Dân tộc Việt Nam Độc lập
Đất nước Việt Nam phú cường
Tổ quốc Việt Nam trường tồn bất diệt
Nhân dân Việt Nam sung túc An lạc.

Trân trọng,
TM Nhóm Chủ Trương Việt Nam Ngày Mai
Quốc Việt Phạm Trần Anh

Mọi ý kiến đóng góp, liên lạc xin vui lòng gửi về địa chỉ : 10095 Larson Ave., Garden Grove, CA 92843, ĐT: 714-603-9291, hay e-mail về địa chỉ: quocvietanhpham@yahoo.com

bia-SHNB-FINAL

KẺ PHẢN QUỐC XỬ NGƯỜI YÊU NƯỚC !!!

Từ Phiên Tòa Xét Xử Phạm Thanh Nghiên Nghĩ Về Công Việc Của Những Người Thầy

QuantcastTháng 1/2010, hàng loạt trí thức trẻ, họ là những người có tài & họ chào đời trong lòng chế độ mới, trưởng thành trong các mái trường XHCN, họ là những người không hề bị nhiễm thói hư tật xấu của bọn phong kiến, đế quốc , thực dân, phản động …bỗng dưng theo nhau“Phạm tội”, theo nhau “Nhận tội”, “Xin khoan hồng”, rồi ra toà, rồi tù tội ! bỏ lại vợ đẹp con khôn, bỏ lại nhà cao cửa rộng, bỏ lại cha già mẹ héo, bỏ lại doanh nghiệp và tiền tài, niềm mơ ước của không biết bao nhiêu người.
Người ta muốn mọi người tin rằng , đó là những kẻ mù quáng, nông nổi, dại dột và lầm lạc! Điều đó, ai có thể tin được. Là lớp người đi làm Giáo Dục là để được sống với những chuẩn mực làm người chứ không lấy Giáo Dục như một cơ hội, như một phương kế để làm giầu, chúng tôi không thể yên tâm được trước những hiện tuợng không thể gọi là bình thường đã đến với những người trí thức trẻ đó.

//

Bài “Phạm Thanh Nghiên và những kỉ niệm…” của tôi đã ra đời từ những biến cố và trăn trở như vậy. Bài viết đó tôi viết về một cháu gái có vẻ như chẳng hề liên quan gì đến ngành GD – ĐT đang chao đảo bởi nhiều giá trị đạo đức truyền thống tưởng sẽ vĩnh hằng cùng năm tháng bỗng bị lung lay và xụp đổ tan tành trước sức quyến rũ mãnh liệt của văn minh hàng hoá, của chủ nghĩa thực dụng, của trào lưu sống hưởng thụ cho mình và vô tình, vô cảm với mọi người.


Nền Giáo Dục hôm nay như một cô gái nhà lành không còn giữ được phẩm hạnh đã phải cúi đầu chấp nhận thân phận Ô Sin trong“Nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN”, thì “Cây Thánh Giá” trên lưng những người thầy chân chính vốn đã nặng nề nay càng thêm nặng nề hơn và lần đầu tiên trong lịch sử của dân tộc Việt Nam, một dân tộc trọng đạo nghĩa, hiếu học, coi Đạo Học như một thứ Tôn Giáo thì nay lại xuất hiện những khái niệm hết sức xa lạ: “Thương mại hoá học đường”, “Dậy học là một nghề vừa bạc bẽo vừa nguy hiểm” là  “Khúc sông quê” để ngày ngày người ta “Thả Lưới”, “Buông Câu”, là “Chùm khế ngọt” để người ta trèo hái suốt cả nhiệm kỳ !.

Nghề giáo ngay trong thời thịnh trị đã là một nghề không hề đơn giản, trong bối cảnh của một xã hội khủng hoảng, bế tắc và rối ren như hiện nay, những nhà giáo trọng nhân cách tránh sao cho khỏi sự lúng túng khi phải đối diện với những điều bất xứng xuất hiện như một thách thức:

Thử hỏi : Biết dậy bài “ Kính trọng ông bà, cha mẹ” thế nào đây khi trong 5 điều dậy bảo thế hệ trẻ lại thiếu điều kính yêu bậc sinh thành ra mình ?!


Thử hỏi
: Sẽ dậy bài “Lòng yêu nước” thế nào đây ? Khi học sinh, sinh viên … xuống đường bầy tỏ sự khẳng định “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam !” thì lại bị nghiêm cấm, hăm doạ mà người đi hăm doạ không phải lúc nào cũng là Công An , nhiều lúc lại là những quan chức của Bộ Giáo Dục, của lãnh đạo Sở Giáo Dục, của Hiệu Trưởng của các trường học.


Thử hỏi
: Chủ đề “ Yêu Đồng Bào” sẽ được dậy thế nào khi Phạm Thanh Nghiên và sinh viên Ngô Quỳnh đi Hoằng Hoá Thanh Hoá để thăm hỏi bà con ngư dân bị phía Trung Quốc bắn giết trên Biển Đông … lại bị cật vấn, rồi bị truy cứu như truy cứu những hành vi tội lỗi, không được phép.

Yêu nhân dân thế nào mà hàng vạn nấm mồ liệt Sĩ đã ngã xuống trên miền biên ải trong trận chiến 1979, những người lính hải quân của VNCH đã ngã xuống ở Hoàng Sa tháng 1/ 1974, những chiến sĩ hải quân  trên đảo Gac Ma Trường Sa năm 1988 đã anh dũng chiến đấu giữ đảo đến viên đạn cuối cùng rồi nắm tay nhau đứng lên kiêu hãnh đón nhận cái chết và lính thuỷ đánh bộ Trung Quốc đã chơi trò bắn hạ họ như bắn hạ những con Hải âu đã giã cánh giữa trùng khơi…vì sao đến nay họ vẫn chưa được một nén hương, chưa được vinh danh là những ngưòi con anh dũng của dân tộc?


Thử hỏi
: Sẽ dậy bài “Học Tập tốt – Lao động tốt” thế nào đây khi vây bủa xung quanh học sinh, sinh viên là những áp lực phải học thêm đến từ chương trình quá nặng, từ Sách Giáo Khoa với biết bao sai xót, từ nhu cầu tự tăng thu nhập bằng dậy thêm của Thầy Cô Giáo luôn song hành tỉ lệ thuận với sự mất giá của đồng tiền… với những “Đơn tình nguyện học thêm” đồng loạt của học sinh để đối phó với những điều cấm mà chẳng ai cấm được ai.

 
Thử hỏi
: Bài “Khiêm Tốn – Thật Thà – Dũng Cảm”…sẽ được dậy thế nào, khi một nhà lãnh đạo trong phút cao hứng đã huênh hoang với ngưòi nghe về vai trò gìn giữ hoà bình cho toàn thế giới của Việt Nam (!?), về tình trạng tham nhũng ở Việt Nam rất đơn giản chỉ là chót tiêu tiền của công rồi quyên trả !

Ấy vậy mà các ông bà Kiều vẫn cứ pháo tay đôm đốp mới lạ ! và khi những chiếc tầu Trung Quốc đã đâm chìm tầu cá của ngư dân Việt Nam, lại được người có trách nhiệm của Việt Nam gọi là tầu lạ ! Đám đầu gấu đánh đập giáo dân …được gọi là “Quần chúng tự phát!”…thì bài giảng về những phẩm chất Khiêm Tốn – Thật thà & Dũng cảm chỉ nên dậy cho Chim Sáo , cho Chim Khiếu mà thôi.


Thử hỏi
: Dậy bài : “Quốc Gia hưng vong, thất phu hữu trách!”, biết dậy thế nào đây khi các trí thức lớn của đất nước quy tụ trong tổ chức IDS (Viện nghiên cứu phát triển – Một tổ chức tư nhân của xã hội dân sự Việt Nam )… bị o ép đến mức phải tự giải thể. Một tiếng nói phản biện tích cực và ôn hoà khác cũng của xã hội dân sự VN là Trang mạng Bô xít thì bị đánh xập, các nhà tổ chức Bauxite info được  cơ quan an ninh “săn sóc”. Mới đây hàng chục THẤT PHU đã theo nhau vào tù vì đã chót HỮU TRÁCH ! Trong đó không ít là những Thạc Sĩ, Cử nhân khoa học, Bác Sĩ, Nhà văn, Nhà Thơ, Nhà Giáo, Nhà Báo, Kĩ Sư, Luật Sư, Sinh Viên …Như vậy là, thầy giáo dậy bài “Quốc gia hưng vong – Thất phu hữu trách” hay bao nhiêu thì có tội bấy nhiêu trước học trò (?!)


Thử hỏi
: Sẽ dậy bài “ Xã hội pháp trị”, “Bài Chế độ ta là chế độ Của Dân – Do Dân – Vì Dân”, “Bài công bằng xã hội” thế nào đây? Khi phân hoá giầu nghèo đã là quãng cách từ đỉnh núi xuống vực sâu ! Khi bức tường rào của tư gia gia đình ông Luật Sư Cù Huy Hà Vũ nổi tiếng vì dám kiện cả Thủ Tướng, vừa mới bị đánh xập!


Trở lại phạm vi của bài viết về Phạm Thanh Nghiên của tôi, tôi không rõ những thầy cô giáo nào đã từng dậy cháu ?  Tôi tin chắc rằng, ở tuổi cắp sách đến trường, để học những bài học tôi vừa kể ở trên, cháu đã gặp được những thầy cô giáo tốt.

Theo tôi, những nhà giáo đó đã rất thành công trong những nỗ lực giáo dục, nuôi dưỡng, đã hun đúc được trong cháu Nghiên ngọn lửa yêu nước, yêu Nhân Dân thật nồng nhiệt, thật đáng trân trọng và tự hào.

Theo tôi Lòng Yêu Nước, yêu con người là phẩm chất quan trọng nhất, cao cả nhất trong các phẩm chất làm người mà người thầy, người cô phải cài đặt bằng được vào nơi huy hoàng thiêng liêng nhất trong tâm khảm người học sinh của mình. Cũng ở bài viết này, khi tôi hạ bút viết :


… Khi nhắc lại cả loạt danh xưng một thời của tôi như thế, Phạm ThanhNghiên đâu có biết cháu đã gợi dậy trong tôi những kỉ niệm thất bại mà tôi đã cố gắng để quên đi. Giờ đây sau hơn 4 năm, đặc biệt là sau khi Người Đương Thời đựơc cả nước yêu thích nhất năm 2006 Đỗ Việt Khoa bị báo chí “Lề Phải” và Lãnh đạo GD ĐT Hà Nội hạ nhục thành công, thì cuộc vận động 2 không rồi lại 4 không:

*  Không gian dối trong thi cử
*  Không vị thành tích trong thi đua, rồi lại thêm…
*  Không băng hoại đạo đức đối với thày cô giáo..
*  Không ngồi nhầm lớp với học sinh…


chẳng còn thấy ai nhắc  đến những nội dung này nữa. GD – ĐT cả nước bước vào năm cuối cùng của thập kỉ đầu tiên của thế kỉ 21 với những kết quả thi cử lại đạt “Tuổi Vàng” ”99,99%” và tác giả làm nên những thành tích đó là những gương mặt” bự phấn sáp” của những ”Quý Ông”, “Quý Bà”, những“Mệnh Phụ – Phu Nhân”, những “Người Đẹp” xồn xồn… lộng lẫy chỉ nhờ “Mỹ Phẩm loại 2”…và tất cả họ như cùng nhau vui vẻ à vào “Vở Tuồng Đồ” vĩ đại có cùng ngôn ngữ thoại là :


“Nói Dzậy! mà không phải Dzậy!”. Nói “Hai Không!”, nói “Bốn Không!”cứ nói, đừng nhẹ dạ mà làm thật, làm thật sẽ được coi là không bình thường, không hiểu biết đấy.


Vở  Tuồng GD – ĐT hôm nay có khác gì đâu hoạt cảnh : Tháng trước ông Nguyễn Minh Triết gõ cửa VATICAN để đối thoại với Đức Giáo Hoàng, Nhà Lãnh Đạo tinh thần của khối Công giáo toàn thế giới, cũng là Đấng Bề Trên cao cả của những người công giáo ở Việt Nam đang có nhiều bức xúc với Đảng và Chính Quyền trong nước thì tháng sau lại có ông ngang nhiên xua lính đi đập nát Thánh Giá biểu tượng thiêng liêng của giáo dân một Xứ đạo nghèo nơi xóm núi thuộc tỉnh Hà Tây cũ.


Buộc phải đặt bút viết những dòng như thế, tôi đã không dấu được những cảm nhận hết sức bi quan khi quan sát những người làm Giáo Dục ở những nơi mà tôi đã từng công tác, đã từng gặp gỡ họ. Viết như thế, nào tôi có ý gây sức ép gì với ai đâu mà một nhà lãnh đạo của GD Hà nội đã vội la lối: “Ông Long có định gây sức ép với chúng tôi cũng chẳng được !”


Không gửi tới các quý vị bài báo mang nỗi thất vọng mà tôi đã viết, tôi có mặc cảm của người không đàng hoàng, người có lỗi và sự sơ xuất đó có thể sẽ lại kích hoạt, làm xuất hiện cách hiểu bôi bác, sai lạc về tôi từ một số người …mà tôi cũng quá hiểu về họ.


Thưa các quý vị !


Qua loạt bài điều tra về Giáo dục mà tôi có ý định sẽ công bố vào một thời điểm thích hợp các quý vị sẽ thấy cái cao đạo, cái thấp hèn, cái trân thực, cái vừa giả dối vừa thớ lợ trong Giáo Dục mãi là những ám ảnh, là những món nợ dai dẳng với sự nghiệp mà tôi đã chọn lựa từ hơn 40 năm về trước và tôi không hề hối hận về sự chọn lựa này.


Cũng là không thừa khi tôi gửi tới các quý vị lời khuyến cáo có thể là không phải đối với các quý vị nhưng lời khuyến cáo đó là trân thành và cần thiết :


Nhận được bài báo này, quý vị có thể gửi và cũng có thể chẳng cần phải gửi nó cho cơ quan an ninh làm gì vì tôi đã công khai nó trên mạng thông tin toàn cầu rồi, tức là tôi đã chuẩn bị đầy đủ ý thức để chịu trách nhiệm về những gì mà tôi đã đưa ra, kể cả mọi hệ luỵ có thể sẽ đến đối với tôi.


Cuối cùng, nhân dịp năm mới xắp đến, xin chúc các quý vị một năm mới an khang, thịnh vượng, thành công và tiến bộ trong sự nghiệp chấn hưng nền Giáo Dục của đất nước chúng ta./.

Hà Đông những ngày cuối năm Con Trâu 2009
Nguyên Thanh Tra Giáo Dục kiêm nhiệm Hà Tây.
Chỗ ở : Văn La – Phú La – Hà Đông – Hà Nội
Điện thoại: 0433521066 & 0953298198.
Email: nguyenthuonglong571@gmail.com

Nguyễn Thượng Long
Nguyên giáo viên Địa Lí của GD ĐT Hoà Bình & Hà Tây

Giới luật sư quốc tế họp báo để tố cáo tình trạng các luật sư bị cầm tù ở Việt Nam

Thanh Phương, ngày  08/02/2010 14:32 TU

Dân biểu  Noel Mamère (trái)Thanh Phương/RFI

Dân biểu Noel Mamère (trái)
Thanh Phương/RFI

Ngày 8/2 tại một phòng họp của Quốc hội Pháp, tổ chức Quan sát quốc tế các luật sư (OIA) và Liên hiệp quốc tế các luật sư (UIA) tổ chức một cuộc họp báo để đánh động dư luận về tình trạng của giới luật sư ở Việt Nam.

Giới luật gia quốc tế đặc biệt quan tâm đến trường hợp của các luật sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài và Lê Công Định hiện đang ngồi tù vì đã hành xử quyền tự do ngôn luận theo đúng các công ước quốc tế về nhân quyền.

Tham gia họp báo còn có ông Noel Mamère dân biểu Quốc hội Pháp, thuộc đảng Xanh, và ông Võ Văn Ái, chủ tịch Uỷ ban bảo vệ quyền làm người Việt Nam.

Trong cuộc họp báo, bà Nathalie Muller, thành viên của tổ chức OIA cho biết đã theo dõi tình trạng của hai luật sư Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài ngay từ khi hai luật sư Việt Nam này bị bắt giữ vào năm 2007.

Tháng 11 năm ngoái, OIA đã điều một phái đoàn đến Việt Nam để tìm cách tiếp xúc với gia đình của các luật sư bị cầm tù, cũng như tìm hiểu về những điều kiện hành nghề ngày càng khó khăn của các luật sư ở Việt Nam. Nhưng tổ chức Quan sát quốc tế các luật sư đã gặp rất nhiều khó khăn do bị chính quyền cản trở.

Cho nên, các tổ chức luật sư quốc tế muốn có sự hỗ trợ của Quốc hội và chính phủ Pháp và rộng ra hơn là của chính giới các nước châu Âu, để bảo vệ hiệu quả hơn các đồng nghiệp ở Việt Nam.

Về phần dân biểu Noel Mamère, cũng là một luật sư, ông đặc biệt nhấn mạnh là Việt Nam vừa kết thúc nhiệm kỳ 2 năm làm thành viên không thường trực Hội đồng Bảo an và nay lại là chủ tịch ASEAN, cho nên nước này lại cần phải tôn trọng nghiêm chỉnh hơn các cam kết quốc tế về nhân quyền.

Trả lời phỏng vấn RFI Việt ngữ, ông Noel Mamère cho biết :

” Những luật sư nào đòi tự do ngôn luận, đòi dân chủ hoặc bảo vệ những người đấu tranh cho dân chủ đều không thể hành nghề được ở Việt Nam. Những luật sư này bị xét xử chóng vánh trong các phiên tòa, mà thật sự là một sự nhạo báng công lý, rồi sao đó bị giam giữ nhiều năm.

Mục đích cuộc họp báo hôm nay (8/2) chính là nhằm đánh động báo chí, để họ giúp chuyển tải một thực tế trái ngược với điều mà nhiều người vẫn nghĩ đó là Việt Nam là một nước đang tăng trưởng mạnh và cùng với đà phát triển kinh tế, nước này sẽ có dân chủ.

Theo tôi, đối với một số người, Việt Nam có thể là một nơi làm ăn lý tưởng, nhưng đa số thì vẫn sống trong cảnh nghèo khó, mà lại là sống dưới chế độ Cộng sản, giống như ở Trung Quốc, những chế độ độc đoán chuyên đàn áp, tra tấn, vi phạm nhân quyền. Trong những quốc gia như vậy, các luật sư không thể hành nghề bình thường, có thể bị mất tự do và thậm chí bị đe doạ tính mạng như tại Trung Quốc.

Tôi đã mở cửa tòa nhà Quốc hội để hai tổ chức Quan sát quốc tế các luật sư và Liên hiệp quốc tế các luật sư mở cuộc họp báo hôm nay chính là nhằm đánh động chính giới Pháp, mà trước hết là các đồng nghiệp của tôi ở Quốc hội, mà rất nhiều người cũng là luật sư, kế đến là chính phủ Pháp, để họ không vì vấn đề quan hệ thương mại mà bỏ quên vấn đề nhân quyền.

Tôi sẽ đề cập vấn đề này với ông Axel Poniatowski, chủ tịch Uỷ ban Ngoại giao của Quốc hội Pháp, với các đồng nghiệp của tôi trong Nhóm Hữu nghị Pháp Việt, để đề nghị họ cùng với tổ chức Quan sát quốc tế các luật sư, với Luật sư đoàn Paris, lập một phái đoàn đi Việt Nam thăm các luật sư bị cầm tù và đề cập với chính phủ Việt Nam về những vụ vi phạm nhân quyền”

Thêm một tàu đánh cá Việt Nam bị tàu Trung Quốc hành hung

Gia Minh, phóng viên RFA, 2010-02-08

Vào đầu tháng hai vừa qua, một tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam cư trú tại đảo Lý Sơn khi đang trên đường về đã bị tàu phía Trung Quốc chặn lại phá hoại và lấy hết số cá ít ỏi đánh bắt được.

AFP Photo / Therence Koh, Ngư dân Trung Quốc

Đập phá, cướp tài sản

Ông Nguyễn Chín, chủ chiếc tàu bị nạn, cho biết tình hình của tàu: Tôi đánh cá ở 19,10 độ bắc, 113  độ kinh đông. Khi đang trên đường ngang qua vĩ tuyến 17 độ bắc, 111 độ kinh đông gặp tàu Trung Quốc bắt tàu chúng tôi cập vào.

Gia Minh: Ông có nhận thấy số hiệu của tàu và cờ hiệu thế nào?

Ông Nguyễn Chín: Tôi không nhớ rõ: 1312 hay 1223 gì đó … Tàu đó treo cờ Trung Quốc, và có sáu người mặc áo phao, bốn người không mặc áo phao. Họ sang đập phá kiếng tàu của chúng tôi, vứt thuyền thúng, nắp đậy hầm đá xuống biển, lấy nước đổ vào thùng đựng gạo của chúng tôi…

Tàu đó treo cờ Trung Quốc. Họ sang đập phá kiếng tàu của chúng tôi, vứt thuyền thúng, nắp đậy hầm đá xuống biển, lấy nước đổ vào thùng đựng gạo của chúng tôi…

Ông Nguyễn Chín

Khi về đến Bình Châu kiểm tra lại chúng tôi thấy chúng lấy mất chừng bốn tạ cá thu. Còn cá vàng vi, chúng bỏ lại xuống biển.

Gia Minh: Sau khi lấy cá xong thì sự việc như thế nào?

Ông Nguyễn Chín: Sau đó họ ‘dằng dai’ chúng tôi chừng hai tiếng đồng hồ- từ chín đến 11 giờ mới để chúng tôi đi. Sự việc xảy ra đúng vào ngày 19 âm lịch, tức ngày 2 tháng 2 năm 2010.

Ngoài ra họ còn lấy của chúng tôi một thiết bị định vị, một thùng đồ nghề tôi mua để phòng khi có sự cố máy móc để mà sửa chữa trên tàu.

Gia Minh: Tổng cộng số thiệt hại chừng bao nhiêu?

Ông Nguyễn Chín: Sau khi về đến nhà tổng cộng tất cả thiệt hại chừng 30 triệu.

Gia Minh: Đây là lần đầu tiên tàu của ông gặp tàu phía Trung Quốc hay nhiều lần rồi?

Ông Nguyễn Chín: Mới lần đầu tiên thôi.

Cơ quan chức năng

Gia Minh: Cơ quan địa phương có hướng dẫn ra sao cho ngư dân khi gặp tàu Trung Quốc không?

Ông Nguyễn Chín: Tôi có đến đồn biên phòng đảo Lý Sơn. Ý họ nói chạy sao chạy cho hay. Tôi thì không làm trong vùng biển Hoàng Sa mà chỉ chạy ngang vùng đó thôi.

Gia Minh: Cơ quan chức năng có những hướng dẫn gì về vùng lãnh hải cho ngư dân như ông không?

Ông Nguyễn Chín: Chúng tôi được cho đi làm ở những vùng biển xa; chứ còn tôi không biết mình chạy đâu. Nói chung chỉ lo đi làm thôi. Chúng tôi đi làm nghề ở phía đông bắc Hoàng Sa, cách đảo Lý Sơn 350 hải lý.

Đồn biên phòng và cơ quan chức năng xuống làm việc nói rằng họ làm cho quyền lợi của chúng tôi; sau này Nhà Nước có làm gì chỉ là cho các anh ‘ít nhiều’ thôi.

Ông Nguyễn Chín

Gia Minh: Sau khi báo sự việc cho đồn biên phòng thì được trả lời thế nào?

Ông Nguyễn Chín: Đồn biên phòng và cơ quan chức năng xuống làm việc nói rằng họ làm cho quyền lợi của chúng tôi; sau này Nhà Nước có làm gì chỉ là cho các anh ‘ít nhiều’ thôi. Họ nói như vậy.

Gia Minh: Lâu nay có nhiều tàu ở Quảng Ngãi bị bắt rồi, và những nạn nhân đó được địa phương hỗ trợ gì?

Ông Nguyễn Chín: Tôi chỉ lo làm ăn chứ ít để ý tìm hiểu những chuyện đó. Tuy vậy, tôi cũng biết những người làm biển gặp tai nạn về cũng được cho ít nhiều. Tôi đi làm về chỉ ở nhà hai ba bữa rồi đi lại.

Chúng tôi chỉ mong các cơ quan chính quyền và bên đại sứ quán giúp làm sao để ngư dân có thể đi làm nghề, mà làm nghề biển phải đi xa mới có ăn chứ làm gần sao có ăn được.

Gia Minh: Cám ơn ông Nguyễn Chín.

Copyright © 1998-2010 Radio Free Asia. All rights reserved.

Trung Quốc đóng ‘trường dạy tin tặc’

BBC, ngày 8 tháng 2, 2010

Truyền thông nhà nước bác bỏ chính phủ dính líu vào các vụ tấn công mạng.

Trung Quốc đã đóng cửa một trang được cho là website huấn luyện tin tặc lớn nhất nước này.

Truyền thông nhà nước đưa tin trang web có tên Mạng An toàn Diều hâu Đen chỉ dẫn cách đột nhập vào các trang khác và bán các phần mềm nguy hại.

Tin cho hay ba người bị nghi điều hành trang này đã bị bắt giữ.

Hacking (thâm nhập và tấn công máy chủ) là một chủ đề nhạy cảm đối với Trung Quốc, đặc biệt là kể từ khi Google gần đây đã đe dọa sẽ rút khỏi nước này.

Google cho biết tin tặc từ Trung Quốc đã tấn công các hoạt động của họ mặc dù chính phủ Trung Quốc bác bỏ bất kỳ sự tham gia nào.

Tờ China Daily và Vũ Hán Evening News đưa tin hoạt động đào tạo hacker được tuyển dụng công khai hàng ngàn thành viên trực tuyến và cung cấp cho họ với những bài học để tấn công mạng và phần mềm Trojan.

Trojan, phần mềm tạo điều kiện truy cập vào một máy tính từ bên ngoài được tin tặc sử dụng để điều khiển máy tính bất hợp pháp.

Truyền thông cho hay Mạng An toàn Diều hâu Đen tuyển dụng hơn 12.000 hội viên có đóng phí và thu hơn bảy triệu nhân dân tệ (khoảng 1 triệu đôla Mỹ) trong lúc có 170.000 người đã đăng ký thành viên dạng miễn phí.

Tấn công mạng

Chính quyền tỉnh Hồ Bắc từ chối bình luận về tin kể trên.

Hiện chưa rõ việc đóng trang web này lúc nào được thực hiện nhưng người ta đã không truy cập được Mạng An toàn Diều hâu Đen vào thứ Hai.

Trong tháng Một, Google dọa sẽ rút ra khỏi Trung Quốc, trừ khi chính phủ nới lỏng kiểm duyệt.

Google nói phát hiện thấy phần mềm của họ bị tấn công và email của các nhà hoạt động dân chủ bị đột nhập.

Trong khi đó chính phủ Trung Quốc lại nói rằng chính quốc gia này là nạn nhân của các cuộc tấn công mạng lớn nhất.

Trung Quốc có khoảng 350 triệu người dùng Internet – nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác.

Phóng viên BBC Damian Grammaticas ở Bắc Kinh nói rằng tin kể trên không nói về sự liên kết giữa các trang web của tin tặc và cáo buộc của Google.

Nhưng việc này sẽ giúp chính quyền thể hiện rằng rằng Trung Quốc đang ra tay chống lại những người hack vào máy vi tính.

Kêu Án Trần Khải Thanh Thủy 42 Tháng Tù, CSVN Bị Hrw Phản Đối

Tư pháp Việt Nam đã kết án nhà văn Trần Khải Thanh Thủy 42 tháng tù, theo bản tin đài RFI từ Paris hôm Thứ Sáu 5-2-2010.

Bản tin cho biết là hôm Thứ Sáu, trong một phiên sơ thẩm, Toà án Nhân dân quận Đống Đa, Hà Nội đã tuyên án như trên đối với bà Trần Khải Thanh Thủy. Chồng bà là ông Đỗ Bá Tân cũng bị xét xử với cùng một tội danh, nhưng chỉ bị hai năm tù treo kèm theo là 47 tháng thử thách.

Ngay trước toà án, bà Trần Khải Thanh Thủy và chồng đều tố cáo rằng những lời cáo buộc hoàn toàn mang tính chất bịa đặt và vu khống. Xin nhắc lại là nhà văn Trần Khải Thanh Thủy đã bị bắt vào tháng 10 năm ngoái sau khi tìm cách ra Hải Phòng ủng hộ 6 người đấu tranh cho dân chủ bị triệu ra tòa.

Đài RFI ghi rằng, theo cáo trạng, hai vợ chồng nhà văn đã dùng mũ bảo hiểm, gạch và gậy gỗ đả thương hàng xóm. Theo Tổ chức bảo vệ nhân quyền Human Rights Watch thì thực tế đã diễn ra ngược lại. Chính bà Thủy và chồng đã bị những kẻ côn đồ quấy nhiễu và đánh bị thương. Tuy nhiên, bà lại bị công an quận Đống Đa bắt giữ và sau đó chuyển đến giam trong một nhà tù ở Hà Nội, không được tiếp xúc với gia đình dù bà bị bệnh tiểu đường và lao.

Luật sư của bà cũng đã nhấn mạnh trước toà rằng việc bắt giữ nhà văn không phù hợp với luật pháp, công an đã thụ lý hồ sơ không đúng cách, những lời khai của những người gọi là nạn nhân của vợ chồng bà Thủy và những người chứng lại không logíc. Cũng theo luật sư của bị cáo, các bằng chứng đưa ra không vững chắc.

Cho dù vậy, bản án tuyên bố vẫn rất nặng. Theo ghi nhận của AFP, bà Trần Khải Thanh Thủy là người thứ 16 trong số những người hoạt động dân chủ tại Việt Nam bị kết án tù từ tháng 10 năm 2009 đến nay.
Trong phiên toà hôm Thứ Sáu, một nhà ngoại giao Mỹ cũng ba phái viên ngoại quốc khác đã được phép vào theo dõi phiên toà qua hệ thống video từ một phòng riêng biệt. Một số phóng viên cũng được phép vào phòng này theo dõi phiên xử.

RFI còn nhắc lại là nhà văn Trần Khải Thanh Thủy là một trong những nhân vật đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam mà tên tuổi được giới bảo vệ nhân quyền quốc tế nhắc đến nhiều từ năm 2006. Vào năm ngoái, bà đã được Tổ chức Human Rights Watch trao giải thưởng nhân quyền Hellman/Hammett.

Trong khi đó, đài VOA từ Hoa Kỳ ghi nhận lời ông Vincent Brossels thuộc Tổ chức Ký giả Không biên giới RSF tại Paris, khẳng định:

“Thêm một phiên toà nữa hoàn toàn bất công. Điều gây sốc hơn trong phiên xử đối với ngòi bút bất đồng chính kiến nổi tiếng Trần Khải Thanh Thuỷ là bà bị buộc tội ‘cố ý gây thương tích’ trong khi chính bản thân bà bị hành hung, bị bắt, bị giam. Đây thật sự là một sự bất công và giả tạo. Bà Thủy là nạn nhân mới của chiến dịch đàn áp dân chủ của nhà nước Việt Nam. Một số chính khách Hoa Kỳ đã lên tiếng ủng hộ bà Thanh Thuỷ và tôi cho rằng họ cần phải làm như vậy.

Tổ chức Ký giả Không biên giới chúng tôi cũng yêu cầu Liên hiệp Châu Âu lên tiếng phản đối các bản án kiểu này để một lần nữa gửi thông điệp cho chính quyền Hà Nội rằng quốc tế rất bất bình trước các bản án đối với nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ và những nhà cổ suý dân chủ tại Việt Nam trong thời gian gần đây.

Phiên tòa xét xử bà Trần Khải Thanh Thủy: Bắt người xong mới tìm tội?

Phóng viên Thanh Trúc, Theo Đài RFA

Sau gần 12 tiếng đồng hồ bị xét xử vì tội cố ý đả thương người, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy bị tuyên 3 năm rưỡi tù. Chồng bà, ông Đỗ Bá Tân, lãnh án treo 24 tháng.

Cho rằng đây là phiên xử có tính cách áp đặt, được giàn dựng bởi các phía có thẩm quyền, ông Đỗ Bá Tân bày tỏ tâm trạng bức xúc khi kể lại diễn biến của phiên xử hôm qua.

Một cái bẫy đã định sẵn

Thanh Trúc: Thưa ông Đỗ Bá Tân, với kết quả của bản án ngày hôm qua thì cảm tưởng của ông như thế nào?

Ô. Đỗ Bá Tân: Tôi thực tế là đã bị suy sụp. Tất cả những cái dự kiến trong tôi là tôi hy vọng phiên tòa hôm qua sẽ được lật ngược lại bởi vì chính những lời biện hộ, chính những chứng cứ mà luật sư Trần Vũ Hải đã tìm ra, mười bốn điểm, và khẳng định rằng đây là vụ án hoàn toàn oan sai mà cơ quan điều tra công an quận Đống Đa đã dựng lên.

Có rất nhiều chứng cứ khẳng định rằng hoàn toàn không có sự thật, đã chứng minh trên tòa, trước hội đồng xét xử. Thời gian đó cũng kéo rất dài và chính trong thời gian kéo dài của luật sư đó cũng đã bị sách nhiễu bởi một vài phần tử lợi dụng là nhân chứng đã cản trở quá trình diễn giải của luật sư.

 

Tôi khẳng định đây là vụ bắt người xong mới tìm tội, biểu hiện rõ nét nhất là biên bản bắt giữ của công an hoàn toàn là tạo dựng và dựa vào đó để hợp lý hóa cái vụ án này.

Ô Đỗ Bá Tân

Điều tôi thấy rất vô lý là một phiên tòa mà các quí vị như thẩm phán, thư ký, liên tục nhận được những tờ rơi, những tờ rơi liên tục chuyển từ ngoài vào. Thỉnh thoảng tôi lại thấy chuyển vào. Thì tôi nghĩ rằng đó là những mệnh lệnh riêng tư, làm theo một cái gì định sẵn.

Điều thứ hai nữa là trước khi bắt đầu phiên tòa thì vị kiểm sát viên là người đầu tiên đọc bản cáo trạng. Bản cáo trạng đó đã làm cho Thủy tôi mất bình tĩnh, và bức xúc ngay từ đầu đã thể hiện thái độ là không hài lòng phiên tòa, cảm nhận rằng không thể dự một phiên tòa bất hợp lý như thế này. Vì thế ngay từ đầu Thủy tôi đã bị dằn mặt là nếu như tiếp tục có hành vi như vậy thì sẽ đưa ra khỏi phòng xử.

Thanh Trúc: Thưa ông Đỗ Bá Tân, ông nói bà Trần Khải Thanh Thủy vì bức xúc mà đã có phản ứng?

Ô. Đỗ Bá Tân: Cái phản ứng đó thể hiện bằng nội dung của bản cáo trạng, hoàn toàn dựa trên những cơ sở họ tạo dựng mà bản thân vợ chồng chúng tôi cũng khẳng định là chúng tôi bị một cái bẫy đã định sẵn, đã có chương trình sẵn. Tôi khẳng định đây là vụ bắt người xong mới tìm tội, biểu hiện rõ nét nhất là biên bản bắt giữ của công an hoàn toàn là tạo dựng và dựa vào đó để hợp lý hóa cái vụ án này.

Thanh Trúc: Bà Trần Khải Thanh Thủy có nói được lời nào không?

Ô. Đỗ Bá Tân: Vợ tôi có nói được đôi lời nhưng cũng không bình tĩnh lắm, cho nên lời nói nhiều khi không mang tính thuyết phục trong phiên tòa mà đã trở thành cái họ cho là họ không đồng ý. Phản ứng đó là phản ứng ngẫu nhiên của một người đang bị ốm đau va đang bị giam cầm, bị biệt xuất hơn một tháng trời và hôm đó mới được ra ngoài và được nhìn mặt chồng…

Điều đầu tiên tôi đau xót nhất là vợ tôi nói với tôi là vợ tôi đã bị tám lần hôn mê trong trại Hỏa Lò. Hơn một tháng không được cấp thuốc, không được uống thuốc, cho nên vợ tôi là tình trạng bệnh đang rất nặng. Trong thời gian tạm giam chờ xét xử thì vợ tôi bị giam tại Hỏa Lò số 1, phường Cầu Diễn, huyện Từ Liêm, thành phố Hà Nội.

Cố tình lờ đi bằng chứng

Thanh Trúc: Về phần nhân chứng của cháu An Khuê thì sao?

Ô. Đỗ Bá Tân: Thứ nhất theo luật sư bào chữa thì cần phải có ý kiến của cháu bởi vì chính bản thân cháu đã bị gọi lên thẩm vấn trong thời gian điều tra. Điều thứ hai, trong phiên tòa, dự kiến của chúng tôi và phía luật sư là minh chứng rằng chiếc mũ mà tòa án cho là tang vật thì chính chiếc mũ đó chứng minh rằng nó không phải là mũ của tôi mà là của cháu An Khuê. Bên trong vẫn còn ghi tên Khuê lớp Năm E.

Cách đây hai năm chiếc mũ này do một tổ chức của Mỹ tài trợ cho trường của cháu. Mục đích để khẳng định rằng chiếc mũ đó không phải là tang vật của vụ án. Cái thứ hai là cháu được phép trình bày lại những cái nhìn nhận thấy ở trước cửa nhà cháu tối mùng Tám tháng Mười.

Những bằng chứng cháu đưa ra mang tính thuyết phục rất lớn, thế nhưng mà cũng kết hợp giữa kiểm sát viên tức với tư cách công tố viên, cùng với hai vị luật sư bảo vệ phía bị hại (tòa cho hai người hành hung chúng tôi là kẻ bị hại, có thêm hai vị luật sư nữa), thì họ đã phối hợp nhịp nhàng và họ cố tình lờ đi những chứng cứ mang tính thuyết phục của luật sư bào chữa của chúng tôi.

Ngụy tạo chứng cớ

Thanh Trúc: Để tuyên phạt bà Trần Khải Thanh Thủy bốn mươi hai tháng tù giam và ông là hai mươi bốn tháng tù treo thì cái tội mà họ nhấn mạnh là tội gì?

Ô. Đỗ Bá Tân: Xoay quanh vấn đề vết thương và tang vật. Luật sư của chúng tôi trình bày rất rõ là vết thương của Nguyễn Mạnh Điệp thể hiện qua cái mâu thuẫn của bản giám định kháng thương, của bản giám định pháp y cũng như liên hệ với bức ảnh liên quan đến vụ án do cơ quan công an cung cấp cho báo chí.

Luật sư chúng tôi khẳng định rằng đây là một vết thương giả và Nguyễn Mạnh Điệp hoàn toàn không bị chấn thương, bởi sau khi xảy ra sự việc chưa đầy năm phút Nguyễn Mạnh Điệp còn đứng trước cửa nhà tôi chửi bới, đe dọa vợ tôi là “mai tao sẽ cho mày một mũi SIDA cho chết mẹ mày đi”.

Rất tiếc những lời đó chúng tôi đã nói đi nói lại rất nhiều trong những bản khai, trong những bản điều tra nhân chứng nhưng trong bản kết luận của cơ quan công an đã không đưa mấy ý kiến đó vào và trong phiên tòa cũng hoàn toàn không đưa ra mấy ý kiến đó. Họ đã lờ đi tất cả.

Bị lừa nhận tội

Qua một số lời khai của Trần Khải Thanh Thủy cũng đã có nhiều cái nó hơi mâu thuẫn. Trần Khải Thanh Thủy đã chứng minh trước tòa rằng những bản cung của những ngày đó thì hoàn toàn Thủy đã bị điều tra viên Nguyễn Hùng Tuấn dùng cái thủ thuật là luôn luôn gọi Thủy lên hỏi cung vào những lúc chuẩn bị đưa bát cơm lên để ăn.

Buổi sáng thì tầm hơn mười giờ mười một giờ đã gọi lên hỏi cung vào cái thời gian Thủy rất đói. Chiều cũng vậy, hỏi cung rất là muộn, tới gần năm sáu giờ khi chuẩn bị bữa cơm chiều thì gọi lên. Thủy tôi đã tố cáo trước phiên tòa như vậy.

Điều thứ hai nữa Thủy tôi tố cáo là có những lần hỏi cung Thủy tôi đã bị Nguyễn Hùng Tuấn đánh. Nguyễn Hùng Tuấn là điều tra viên của vụ án này.

Thủy tôi tố cáo trước tòa là Thủy tôi bị đánh trong những lần thẩm cung, bởi vậy trong những bản cung có bản bị bức cung và có những bản cung Thủy đã bị lừa vì lời hứa hẹn là “thôi chị cứ nhận đi, cả hai bên đều nhận là có va chạm, có đánh nhau, để chị được về.

Cho nên chính Thủy tôi đã không giữ được quan điểm, đã bị lừa một cách rất dễ dàng. Qua những bản cung đó thì luật sư phía công tố viên cũng như luật sư bảo vệ bên bị hại bám vào đó để buộc tội vợ chồng chúng tôi.

Thanh Trúc: Thưa sau khi tòa tuyên đọc bản cáo trạng thì phản ứng của nhà văn Trần Khải Thanh Thủy như thế nào?

Ô. Đỗ Bá Tân: Trần Khải Thanh Thủy không có cơ hội nghe bản án bởi vì khi thẩm phán bắt đầu đọc bản luận tội thì Thủy đã có biểu hiện không đồng ý và phản đối. Chính hành vi phản đối cực lực của Thủy là không bình tĩnh thì chính thẩm phán tuyên bố đưa Thủy ra khỏi phòng xử và sẽ gởi bản tống đạt kết án vào trại giam. Thủy đã bị đưa đi, chỉ còn duy nhất một mình tôi đứng nghe bản án của tòa.

Vợ chồng nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ tại toà án Hà Nội hôm 5-2-2010. Ảnh chụp trang Yahoo! đăng hình của Reuters về vụ xử.

22451_109228449087478_100000009710120_243516_3864205_n.jpg

Thanh Trúc: Thưa ông Đỗ Bá Tân, trong phòng xử có mặt báo chí không, ngoài thân nhân thì những người khác có được vào dự không?

Ô. Đỗ Bá Tân: Khi tôi đến thì bên ngoài của tòa án rất đông, không có giấy mời thì không ai được vào. Đi qua cửa thì họ dùng thiết bị điện tử để kiểm tra. Lúc đó tôi thấy bên ngoài có rất nhiều nhà báo nước ngoài đang đứng chờ làm thủ tục để vào.

Thế nhưng vào dự phiên tòa thì họ được bố trí một căn phòng ở lầu một và một màn hình khoảng hai mươi lăm inch. Họ được quan sát hình ảnh truyền qua camera.

Thanh Trúc: Gia đình có định chống án có định khiếu nại gì không?

Ô. Đỗ Bá Tân: Hiện nay tôi vẫn trong tâm trạng là tôi sẽ kháng án. Thế nhưng kháng án là một động tác, còn tôi nghĩ rằng họ vẫn luôn luôn bảo vệ những sai trái của họ, dồn những cái bất công về phía chúng tôi. Vụ án này hoàn toàn có sự sắp xếp và rất nhiều chi tiết hay chứng cứ mà cơ quan điều tra tạo dựng lên.

Bởi vậy tôi cũng đang phân vân, nếu không kháng án thì họ cho rằng mình đã nhận tội. Còn nếu kháng án thì nó kéo theo rất nhiều vấn đề, gia đình tôi phải chi phí rất lớn.

Về vấn đề hiệu quả cho phiên kháng án, thiết nghĩ có kháng án, có phúc thẩm thì cũng không đem lại kết quả. Cho nên bản thân tôi chưa chính thức quyết định như thế nào trong cuộc đấu tranh giữa cái đúng và cái sai này, tôi cũng đang bị phân tâm.

Thanh Trúc: Cảm ơn ông Đỗ Bá Tân đã chia sẻ với chúng tôi.

Copyright © 1998-2010 Radio Free Asia. All rights reserved.

Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ thăm Việt Nam

BBC, ngày 7 tháng 2, 2010

Ông Marciel đã có tiếp xúc với Thứ trưởng Bộ Công an

Thứ trưởng Nguyễn Văn Hưởng và Trợ lý Ngoại trưởng Scot  Marciel tại Hà Nội (ảnh của CAND)

Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ về Đông Á – Thái Bình Dương Scot Marciel đang có chuyến thăm kín tiếng tới Việt Nam.

Nguồn tin của BBC cho hay ông Marciel tới hôm 04/02 và sẽ rời Hà Nội vào thứ Hai 08/02.

Bộ Ngoại giao của cả hai bên không có thông báo gì về chuyến đi của nhân vật đại diện cho Mỹ trong quan hệ với các quốc gia Đông Nam Á, Đại sứ Hoa Kỳ tại Asean.

Tuy nhiên có nhận định trong giới ngoại giao rằng một trong các nội dung có thể là chuẩn bị cho chuyến thăm Việt Nam của Ngoại trưởng Hillary Clinton vào mùa hè năm nay.

Báo chí tiếng Anh và tiếng Việt cũng không có tin tức gì.

Duy nhất chỉ có một bài báo đăng trên tờ Công an Nhân dân của Bộ công an Việt Nam tường thuật lại cuộc gặp giữa ông Marciel và Thứ trưởng bộ này, Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, hôm thứ Sáu 05/02.

Ông Hưởng là Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, quan chức kỳ cựu về ngạch an ninh.

Ông Marciel được Đại sứ Mỹ tại Hà Nội Michael Michalak tháp tùng.

Trong cuộc gặp, hai bên đã đề cập tới các phiên xử bất đồng chính kiến mới đây. Ông Marciel, người đã từng có thời gian làm việc tại Phòng liên lạc của Hoa Kỳ tại Việt Nam trước khi hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao, được trích lời bày tỏ quan ngại về việc một loạt nhân vật đấu tranh dân chủ bị bỏ tù.

“Ở Mỹ ngày càng có nhiều người mong muốn phát triển quan hệ với Việt Nam. Nhưng thời gian gần đây, không ít người đã bày tỏ sự lo ngại về việc Việt Nam đã bắt giữ và đưa ra xét xử một số người bất đồng chính kiến.”

Mỹ cảnh báo các vụ xử có thể ảnh hưởng quan hệ

Phiên xử bất đồng chính kiến hôm 20/01

“Với tư cách là một người bạn của Việt Nam, tôi muốn nói về việc này để bày tỏ mối quan ngại của tôi và nhiều người khác”.

Đáp lại, đại diện phía Việt Nam trả lời: “Chúng tôi coi việc Chính phủ Hoa Kỳ có những quan điểm lệch lạc về nhân quyền của Việt Nam trong thời gian gần đây là can thiệp vào công việc nội bộ Việt Nam.”

Can thiệp nội bộ

Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng nói những người bị xét xử vừa rồi, trong đó có luật sư Lê Công Định, là vì “những tội chống lại chính quyền, âm mưu thành lập tổ chức để lật đổ chính quyền nhân dân, chứ hoàn toàn không phải vì bất đồng chính kiến”.

Ông Hưởng cũng chỉ trích rằng các bị can đã khai tại tòa rằng họ “được sự khuyến khích giật dây của một số quan chức trong Chính quyền Hoa Kỳ”.

Ông nói ông “không hiểu nổi” quan điểm của phía Mỹ.

“Nếu ở Mỹ có một nhóm người đứng ra thành lập tổ chức với mục tiêu lật đổ Chính phủ Mỹ thì với ngài cần phải xử lý họ thế nào?”

Tuy nhiên, ông Hưởng thừa nhận trong quan điểm hai bên còn có bất đồng và kêu gọi đối thoại.

“Tôi cũng biết trong một số lĩnh vực chúng ta không bao giờ có được tiếng nói chung, cho nên chính vì thế càng cần phải đối thoại.”

Thượng tướng Hưởng được trích lời nói: “Mỗi quốc gia đều có pháp luật nhằm bảo vệ thể chế của mình. Với một số người bị bắt, chúng tôi đã cung cấp thông tin đầy đủ cho sứ quán Mỹ và khi đưa ra xét xử công khai và còn mời cả nhân viên Sứ quán Mỹ tham dự”.

Tôi cũng biết trong một số lĩnh vực chúng ta không bao giờ có được tiếng nói chung, cho nên chính vì thế càng cần phải đối thoại.

Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng

“Chúng tôi cung cấp thông tin cho các ngài một cách đầy đủ, minh bạch thì các ngài không nghe mà các ngài chỉ nghe thông tin từ những người không có thiện chí, chống đối Việt Nam.”

Sau phiên tòa diễn ra trong một ngày 20/01 tại TP Hồ Chí Minh xử bốn người tội ‘Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’ theo Điều 79 Bộ Luật Hình sự, Tổng lãnh sự Hoa Kỳ Kenneth Fairfax, người có mặt tại chỗ đã lập tức lên tiếng bày tỏ quan ngại.

Mới đây, trong cuộc gặp gỡ báo chí đầu năm mới, Đại sứ Hoa Kỳ Michael Michalak cũng nói các vụ xử bất đồng chính kiến mới đây có thể ảnh hưởng hình ảnh đất nước và quan hệ ngoại giao của Việt Nam.

Ông nói ấn tượng xấu có thể ảnh hưởng các chuyến thăm cấp cao cũng như quyết định của Quốc hội Mỹ trong việc bán vũ khí cho Việt Nam hay tăng cường hỗ trợ song phương.

Việt Nam đang muốn thúc đẩy quan hệ với quốc gia cựu thù trong các lĩnh vực kinh tế-xã hội, với Hoa Kỳ nay trở thành nước đầu tư lớn nhất vào Việt Nam.

Giới bình luận nước ngoài cũng cho rằng tiến lại gần Hoa Kỳ sẽ giúp Việt Nam đối trọng với ảnh hưởng ngày càng mạnh của Trung Quốc trong khu vực vì lợi ích của cả hai bên.

Trong một cuộc điều trần tại Hạ viện Mỹ hồi tháng Bảy năm ngoái, chính ông Scot Marciel đã trình bày trước các dân biểu quan điểm của Bộ Ngoại giao rằng Trung Quốc đang ngày càng “mạnh bạo” trong việc khẳng định chủ quyền tại khu vực Biển Đông.

HTĐốn tổ chức Cây mùa Xuân giúp các chiến sĩ dân chủ quốc nội

 Cây mùa Xuân giúp các chiến sĩ dân chủ quốc nội 

Tuyết Mai

Virginia.- Theo truyền thống dân tộc vào dịp Tết, chúng ta thường tổ chức những buổi họp mặt để vui Xuân. Ở hải ngoại các hội đoàn cũng tổ chức những da tiệc mừng Xuân. Hội Liên Minh Dân Chủ Thuần Túy đã tổ chức một ngày họp mặt để tưởng nhớ đến những nhà dân chủ đấu tranh trong nước. Họ và gia đình đang đối đầu với bạo quyền Cộng sản . Cách tưởng nhớ “thiết thực “ nhất là đóng góp để giúp đỡ họ. Buổi gây quỹ giúp chiến sĩ dân chủ quốc nội được tổ chức vào lúc 7 giờ chiều ngày 31 Tháng 1, 2010 tại Nhà hàng Thần Tài Falls Church, VA.

Hiện diện trong buổi lễ này có Cựu Trung Tướng Lữ Lan, Cựu Phó Đề Đốc Đinh Mạnh Hùng, Cụ Nguyễn Đại Thắng, Cụ Huỳnh Thanh Hưng cùng đại diện rất nhiều hội đoàn, đoàn thể và trên bốn trăm quan khách tham dự.

Sau lời chào mừng quan khách , Ông Lý Hiền Tài, Chủ Tịch LMDCTT cho biết mục đích của buổi gây quỹ này là để giúp những chiến sĩ đấu tranh dân chủ ở quê nhà. Họ là những chiến sĩ dũng cảm, trực tiềp đối đầu với bạo quyền CS . Họ bất chấp sự an toàn tính mạng của bản thân và cả đời sống của gia đình họ. Những chiến sĩ đấu tranh dân chủ này đã dùng mọi cách để thức tỉnh bọn cầm quyền CS về cái họa mất nước và tố cáo sự phản bội quê hương của những kẻ đang nắm vận mạng đất nước.

Ông Lý Hiền Tài kể ra một số nhà đấu tranh dân chủ như Linh mục Nguyễn Văn Lý, LS Lê thị Công Nhân, LS Nguynễ Văn Đài, Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Nguyễn Xuân Nghĩa, Blogger Điếu Cày, Mẹ Nấm, Phạm Thanh Nghiên, Hồ Thị Bích Khương, Thu Duyên, Thu Trang… và gần đây thêm mười ba nhà đấu tranh dân chủ đã bị kết án và bị bỏ tù. Những nhà đấu tranh này vì truyền thống bất khuất của dân tộc và sự an nguy của QG , Họ nhất định phải lên tiếng trước sự tồn vong của quốc gia dân tộc. Hành động của họ là tối cần thiết.

Vì vậy chúng ta phải tiếp tay với họ bằng những phương tiện mà chúng ta có như loan tải tin tức, vận động quốc tế can thiệp và hành động thiết thực nhất là nuôi dưỡng chí khí kiên cường của những tiếng nói bất khuất đó . Thực tế nhất là giúp họ và gia đình họ sống còn trước các thủ đoạn gian ác của bọn cầm quyền CSVN.

Ông Lý Hiền Tài kêu gọi mọi người hằng tâm hằng sản đóng góp, đừng để tiếng nói bất khuất của họ tắt lịm. Ông Tài cho biết số tiền thu được sẽ được trao cho một ủy ban, quyết định phần phối, Ủy Ban đó gồm CĐ/HTĐ, MD&VSA Liên Hội CCSVNCH, Nghị Hội Người Việt Toàn Quồc tại HK,

Sau đó Ông Đỗ Hồng Anh được mời lên phát biểu. Ông Anh nhắc lại những vụ đàn áp tôn giáo. Nhà nước CS đã y án và tuyên án 13 nhà đấu tranh dân chủ VN từ Hãi Phòng, Hà Nội, Saigon trong ba ngày 19, 20, 21. Theo Ông Anh những bản án đó là sự hoảng hốt, sự điên cuồng của CSVN đối với những ngọn lửa đấu tranh đã bùng lên khằp nơi để chuẩn bị thiêu rụi chế độ độc tài của bọn CSVN . Đồng thời những bản án đó là những thử thách đối với những phong trào đấu tranh trong nước, mà chắc chắn họ sẽ không bao giờ lùi bước . Những bản án đó cũng là những gian nan thử thách mà họ sẽ phải gánh chịu, nhưng chắc chắn họ sẽ không bao giờ khuất phục . Những bản án đó cũng là những nỗi khốn khổ của những nhà đấu tranh, nhưng chắc chắn họ sẽ không bao giờ chán nản. Họ sẽ tiếp tục đứng lên tranh đấu cho tự do , dân chủ và nhân quyền.

Ông Anh nói tiếp, chúng ta phải làm gì để yểm trợ cho những nhà đầu tranh trong nước? Chúng ta sẽ tới vận động với những nhà ngoại giao HK với Quốc Hội HK . Chúng ta sẽ đến biểu tình trước Tòa Đại Sứ CS để cực lực phản đối những hành động đàn áp rất thô bạo của CS đối với nhân dân trong nước. Và trong đêm nay chúng ta sẽ bày tỏ sự yểm trợ sâu sắc đối với những nhà đầu tranh dân chủ và với tám mươi triệu đồng bào trong nước bằng tinh thần đoàn kết với đồng bào trong nước, để cùng đứng lên tạo một cơn đại hồng thủy, nhận chìm chủ nghĩa ngoại lai ,vong bản xã hội chủ nghĩa VN . Chúng ta sẽ đem tự do dân chủ về cho tám mươi triệu đồng bào trong nước.

Trong dịp này Ông Đỗ hồng Anh cũng nói qua những biện pháp đã và sẽ thực hiện để chống VTV4 đang trình chiếu ở HTĐ.

Sau đó Ông Đoàn Hữu Định, Chủ Tịch Liên Hội CCSVNCH/HTĐ được mời lên phát biểu. Ông kêu gọi mọi ngườì tích cực đóng góp để yểm trợ những chiến sĩ đấu tranh dân chủ ở VN và cùng nhau tham gia biểu tình ngày 19 Tháng 2, 2010 trước Văn Phòng làm việc của nhân viên sứ quán VC ở Washington, D.C. để phản đồi bạo quyền CS đàn áp dân chúng trong nước và cùng nhau tiếp tay dẹp Đài VTV4 trong vùng HTĐ.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, Nghị Hội Toàn Quốc phát biểu, dựa trên những sự quá đáng của CS đối với các nhà dân chủ và các tôn giáo như Phật giáo, Công giáo, Hòa Hảo vv…thì chính nghĩa của chúng ta sẽ được hiển lộ. Chúng ta có quyền lạc quan tin tưởng, cuối cùng thì nuớc Mỹ, dân Mỹ sẽ đứng về phía chúng ta và sẽ có ngày có sự lật đổ chính quyền trong nước .

Đáp lời kêu gọi của BTC nhiều đồng hương đã tích cực đóng góp tài chính.

Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ bị tuyên án 3 năm rưỡi tù

Thanh Trúc, phóng viên RFA Bangkok, 2010-02-05

Ba năm rưỡi tù giam đối với nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, 2 năm tù treo đối với ông Đỗ Bá Tân, là bản án của tòa án nhân dân quận Đống Đa, vừa kết thúc phiên xử lúc 6:45 chiều thứ Sáu 5-2-2010.

Photo: RFA, Vợ chồng nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ tại toà án Hà Nội hôm 5-2-2010. Ảnh chụp trang Yahoo! đăng hình của Reuters về vụ xử.

Vào lúc 8 giờ sáng hôm nay  tòa án nhân dân quận Đống Đa khởi sự xét xử nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và chồng là ông  Đỗ Bá Tân.

Kết quả là nhà văn Trần Khải Thanh Thủy lãnh 42 tháng tù giam, tức ba năm rưỡi. Chồng bà, ông Đỗ Bá Tân, 24 tháng tù treo.

Trước đó một ngày, RFA được tin báo sẽ có đại diện của tòa Đại sứ Mỹ đến tham dự phiên xử. Khi tìm cách kiểm chứng nguồn tin đó, ông David Moyer, phụ tá tùy viên công cộng sự vụ của Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội xác nhận với RFA:

“Có đấy, tôi nghĩ thường  tòa đại sứ chúng tôi hay cử người đến tham dự những phiên tòa như thế, trước nhất để chứng tỏ sự quan tâm, đồng thời cũng để theo dõi diễn biến phiên xử.

Hoa Kỳ rất thất vọng trước bản án tù dành cho nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và người chồng của bà. Chúng tôi thực sự quan ngại về cung cách cư xử của nhà nước Việt Nam.

Ô. David Moyer, Đại sứ quán Mỹ

Hoa Kỳ thất vọng

Ngay sau khi được báo cáo về kết quả phiên tòa, từ Hà Nội, ông David Moyer nói những điều ông sẵn sàng để phát biểu với đài Á Châu Tự Do là:

“Câu trả lời là Hoa Kỳ rất thất vọng trước bản án tù dành cho nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và người chồng của bà. Chúng tôi thực sự quan ngại về cung cách cư xử của nhà nước Việt Nam về sự kiện xảy ra mà những người gây hấn đã sách nhiễu đã đập phá nhà bà Trần Khải Thanh Thủy.

Không một cá nhân nào lại có thể bị đánh đập, bị bắt và bị kết tội chỉ vì thực hiền quyền tự do phát biểu. Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do ngay cho những người người này và cả những tù nhân lương tâm đang bị giam giữ.”

TranKhaiThanhThuy-injury-250.jpg

Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ bị đánh bị thương
ở đầu hôm 8-10-2009. File photo

Cả hai bị cáo buộc tội cố ý đánh người đến thương tích mà nguyên  nhân là vào ngày 8 tháng Mười 2009, ông Đỗ Bá Tân bị hai người không quen chận đánh khi vừa về đến trước cửa nhà.

Lúc đó bà Trần Khải Thanh Thủy và con gái là An Khuê từ trong nhà chạy ra can thiệp.

Sau đó cả hai vợ chồng bị bắt giải lên công an rồi bị cáo buộc tội  đánh người bị thương khiến họ phải vào viện.  Đến khuya thì ông Đỗ Bá Tân được cho về, bà Trần Khải Thanh Thủy thì bị giữ lại từ đó đến nay.

Dư luận chia sẻ

Dư luận trong và ngoài nước đặc biệt chú ý đến vụ án này vì từ lâu nhà văn Trần Khải Thanh Thủy được biết tới như tác giả của một số sách và nhiều bài viết cổ súy tự do dân chủ cũng như công bằng xã hội trên Internet.  Bà cũng từng một lần bị giam tù hồi năm 2007.

Từ sáng , bà  Dương Thị Hài, vợ ông Nguyễn Văn Túc trong nhóm hoạt động dân chủ cùng với cô Phạm Thanh Nghiên mà tuần trước bị xét xử ở Hải Phòng, đã đến trước tòa nhưng không được phép vào bên trong:

“Tôi đang ở đấy, không được vào, bây giờ tôi đang ngồi ở ngoài. Họ bảo là công khai chứ gì, công khai mà giờ tôi đang ở ngoài họ có cho vào đâu, cũng không đông bằng hôm ở Hải Phòng đâu, hôm nay trời lại mưa mới khổ . Thì khoảng trưa trưa cô hãy gọi lại vì bây giờ họ mới bắt đầu làm việc mà.”

Ông Sang, một thương binh, đến sau đó một đỗi, cho biết:

“Thì mình là người dân mà mình có làm gì hại đâu mà mình sợ.  Tôi đứng ngoài của đây.  An ninh với chữa cháy là xe đỗ đầy đây này. Chị gái Thủy không được vào, em trai Tân cũng không được vào, đang  đứng ở cổng đây.”

Trả lời đài Á Châu Tự Do ngày hôm qua, ông Đỗ Bá Tân, được coi là bị cáo tại ngoại, nói rằng ông có kiến nghị xin tòa cho mười người trong gia đình được vào dự phiên xử nhưng tòa án chỉ thuận cho bốn người là  anh ruột ông Tân, mẹ ruột bà Thủy, cháu An Khuê con gái của hai người mà cũng sẽ là nhân chứng.

Người thứ tư là em ruột bà Trần Khải Thanh Thủy, ông Trần Khải Thắng, với tư cách giám hộ cháu An Khuê.

Đó là lý do chị gái bà Trần Khải Thanh Thủy  và em trai ông Đỗ Bá Tân, ông Dân, không được phép vào tòa hôm nay. Ông Dân phát biểu:

“Người ta nói không có giấy của tòa mời thì không được vào , nói là không có chỗ. Chúng em cũng hỏi tòa tuyên bố xét xử công khai mà tại sao không cho vào thì người ta trả lời tòa quyết định như thế thì người ta làm theo chỉ thị thôi.

Một số bạn bè  chị Thủy anh Tân cũng có đến nhưng vì không được vào nên người ta tản mác bên ngoài và chờ. Sáng nay từ lúc 5 giờ  bên an ninh rồi dân phòng các thứ rồi công an cũng rất đông.

Hiện tại ngay trước cửa  thì ít nhưng mà đứng cách xa khoảng độ ba bốn trăm mét  là khu vực vào Đống Đa thì lực lượng an ninh rất là đông.”

Đến 6 giờ 45  chiều thì tòa kết thúc như với bản án như đã tường trình.

Copyright © 1998-2010 Radio Free Asia. All rights reserved.

Việt Nam kết tội lố bịch bà Trần Khải Thanh Thủy tội hành hung 3 năm rưỡi tù

DCVOnlineTin AP (Ben Stocking)

Việt Nam kết tội người bất đồng chính kiến tội hành hung

Hà Nội – Một người hoạt động ủng hộ và đấu tranh cho dân chủ và cũng là nhà báo ra tòa hôm nay thứ Sáu ở Hà Nội vì tội hành hung khi nhà cầm quyền Việt Nam tiếp tục đàn áp những người bất đồng chính kiến mà qua đó, 16 người đã đi tù chỉ trong ba tháng vừa qua.

Nhà báo Trần Khải Thanh Thủy, 49 tuổi, đã tích cực hoạt động cho một phong trào dân chủ cấp nhỏ ở Việt Nam, nhằm thúc đẩy cho sự đa nguyên chính trị ở một đất nước mà nhà cầm quyền cộng sản xưa nay không dung nạp cho bất kỳ một sự cạnh tranh chính trị nào.

Các tổ chức bảo vệ nhân quyền đã miêu tả phiên tòa xử bà Thủy như là một sự bóp méo công lý khi công an chìm theo dõi những kẻ côn đồ tấn công bà – nhưng rồi ngược lại kết tội bà với tội hành hung người khác.

 

Bà Thủy bị hành hung bởi đám côn đồ nhưng lại bị ra tòa vì tội… hành hung côn đồ? Nguồn: vnctcmd.files.wordpress.com


Những người ủng hộ bà Thủy nói rằng hôm 8 tháng Mười năm rồi, công an đã ngăn cản không cho bà đi tham dự phiên tòa xử những người hoạt động kêu gọi dân chủ ở thành phố cảng Hải Phòng. Ngay tối đó, công tố viên nhà nước kết tội bà Thủy và chồng bà, ông Đỗ Bá Tân, đã hành hung hai người sau khi một trong hai người này khiếu nại là xe gắn máy của ông Tân cản trở con hẽm ngay trước nhà hai vợ chồng bà Tân ở Hà Nội.

Công tố nhà nước nói rằng ông Tân đã dùng nón bảo hiểm đánh vào mặt một trong những nạn nhân và bà Thủy đã dùng gạch ném vào họ và dùng gậy đánh họ.

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền có trụ sở ở Nữu Ước, Hoa Kỳ nói rằng hai vợ chồng ông Tân, bà Thủy đã bị lũ côn đồ khiêu khích nhưng chính là nhắm vào chuyện gây khó chịu, phiền nhiễu cho bà Thủy.

“Kết tội nạn nhân với tội hành hung người khác là một bằng chứng khác của nỗ lực theo kiểu độc tài Hitler nhằm bị miệng những ai chỉ trích nhà nước,” giám đốc đặc trách Á châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền ông Brad Adams nói. “Cái đám côn đồ tấn công bà Thủy, cùng với cái đám dấu mặt chỉ đạo chuyện này, và ngay cả công an những người đã không ra tay can thiệp khi chuyện khiêu khích bà Thủy đang xảy ra đều nên được mang ra tòa xử tội.”

Bà Thủy đã hoạt động tích cực trong cộng đồng người bất đồng chính kiến kể từ năm 2006, khi bà bắt đầu thành lập một tổ chức để giúp công nhân và những người nông dân đã bị nhà nước trưng thu đất đai của họ. Bà Thủy, từng làm việc nhiều năm trong giới truyền thông do nhà nước kiểm soát, về sau đã viết những bài báo kêu gọi dân chủ cho Việt Nam đăng tải trên mạng và cũng cho ra đời một blog riêng của bà.

Cũng kể từ đó, côn đồ ném phân và chuột chết vào cổng nhà bà và khóa luôn cửa nhà bà, theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cho hay, và công an cũng đấu tố bà theo kiểu đưa bà ra một “Tòa án Nhân dân” mà ở đó có 300 người tham dự ở một vận động trường công khai để sỉ nhục bà.

Tổ chức HRW này cũng cho hay là bà đã bị giam và quản lý tại gia chín tháng.

 

Tác phẩm của Trần Khải Thanh Thủy. Nguồn: vietbao.com


Chỉ trong mấy tuần vừa rồi, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã bỏ tù 16 người hoạt động đấu tranh cho dân chủ. Một số trong họ bị kết tội tuyên truyền chống đối nhà nước, và những người khác thì bị kết tội lật đổ chính quyền qua chuyện gia nhập những đảng phái hoạt động thúc đẩy cho dân chủ.

Trong những người này là một luật sư tốt nghiệp ở Hoa Kỳ ông Lê Công Định, người đã từng bào chữa cho những khách hàng là những công ty có tiếng tăm và ông cũng là luật sư bào chữa trong những phiên tòa xử những vụ liên quan đến nhân quyền. Ông Định bị án năm năm tù rưỡi.

Các nhà ngoại giao phương Tây đã công khai chỉ trích chiến dịch được phát động nhằm chống lại những người bất đồng chính kiến này, và họ nói đây là hệ qủa của mánh khóe chính trị giữa những phe nhóm cộng sản trước kỳ đại hội đảng sẽ xảy ra vào năm tới, mà qua đó, những nhà lãnh đạo mới của Việt Nam sẽ được bầu và chọn.

Nhưng chỉ mới đầu tuần nay, trong bài diễn văn đánh dấu lần thứ 80 ngày thành lập đảng, tổng bí thử đảng Cộng sản Việt Nam ông Nông Đức Mạnh nói rằng Việt Nam “đã xác định đấu tranh chống lại những thủ đoạn của lực lượng thù địch bằng cách ngăn cản không cho những lực lượng này lợi dụng những vấn đề như dân chủ, nhân quyền, đa đảng và đa nguyên để phá hoại chế độ cộng sản ở Việt Nam,”

© DCVOnline

Mỹ chỉ trích vụ xử Trần Khải Thanh Thủy

BBC, ngày 6 tháng 02, 2010

Ông Đỗ Bá Tân và bà Trần Khải Thanh Thủy bị xét xử
với tội danh “cố ý gây thương tích”

Sứ quán Mỹ nói Hoa Kỳ “rất lo ngại” vì việc kết án tù ba năm rưỡi với bà Trần Khải Thanh Thủy, một nhân vật bất đồng chính kiến.

Một người phát ngôn của sứ quán Mỹ tại Hà Nội được dẫn lời nói: “Không cá nhân nào lại phải bị đánh, bị bắt hay kết tội vì thực thi quyền tự do ngôn luận.”

Phiên tòa hôm thứ Sáu 5/2/2010 diễn ra từ 8 giờ sáng tới chừng 6 giờ 30 chiều, với những lúc bầu không khí trở nên căng thẳng.

Bà Thanh Thủy bị án tù ba năm rưỡi với tội danh “cố ý gây thương tích”.

Hồi đầu tháng Mười 2009, tin tức và hình ảnh loan tải trên một số báo chí trong nước đã khiến cư dân mạng tại một số diễn đàn tiếng Việt lớn lên tiếng nghi ngờ về tính xác thực của vụ việc.

Tại phiên tòa, bà Thủy và chồng là ông Đào Bá Tân nói thay vì là những người gây sự thì họ đã bị chính các đối tượng được cho là nạn nhân hành hung.

Khi bà Thủy bị bắt năm ngoái, sứ quán Mỹ nói họ lo ngại bà “đã bị đánh và bị bắt” sau khi bà lên tiếng ủng hộ một nhóm hoạt động dân chủ.

Bà là nhà hoạt động thứ 16 bị tống giam tính từ tháng Mười năm ngoái.

Luật sư bào chữa đã trình trước tòa các tấm hình mà ông nói chúng cho thấy bà Thủy bị chảy máu đầu sau khi bị tấn công.

Luật sư bào chữa cho bà Thủy cho biết trước tòa, những người bị hại khai “không nhớ chi tiết những gì đã xảy ra, cứ theo hồ sơ điều tra mà đọc”.

Các tấm hình gây tranh cãi và giấy tờ chứng thương của các bị hại cũng không được đưa vào xem xét trong hồ sơ, bất chấp yêu cầu từ phía luật sư biện hộ, luật sư Trần Vũ Hải nói.

Một nhà ngoại giao Hoa Kỳ và một số phóng viên đã được phép theo dõi phiên xử từ màn hình ti-vi đặt ở phòng riêng.

Bà Trần Khải Thanh Thủy, 49 tuổi, đã bị tù án nhiều tháng hồi năm 2007.

Bà tham gia phong trào dân chủ từ năm 2006, cổ súy việc đa nguyên đa đảng ở quốc gia vốn không chấp nhận việc cạnh tranh chính trị.

Brad Adam, giám đốc phụ trách khu vực Châu Á của tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch viết trong một tuyên bố: “Những kẻ tấn công bà, những người gửi đám côn đồ đó ra, và những nhân viên cảnh sát không chịu can thiệp đều cần phải được đem ra trước công lý.”

Thành phố Sacramento công nhận khu Little Saigon

 

Châu Ngọc Thủy ghi vội


Sacramento – Trong buổi điều trần kéo dài 1 tiếng đồng tại phòng họp của Hội Đồng Thành Phố Sacramento, với khoảng hơn 400 đồng hương tham dự, trong đó Ủy Ban Lttle Saigon và một số đồng hương đã lên phát biểu về ý kiến chung quanh việc đặt tên khu vực Little Saigon tại Sacramento, khu Little Saigon nằm trong khu vực của thành phố kéo dài từ khoảng đường trên đại lộ Stockton chạy dài từ đường Fruitridge tới đường Riza. Sau hi nghe những ý kiến của nhiều vị, nhiều giới khác nhau, Hội Đồng Thành Phố Sacramento cùng ông Thị Trưởng Kevin Johnson đã ủng hộ 100 phần trăm chấp nhận đặt tên cho khu vực này là Little Saigon.

Kể từ nay coi như thành phố Sacramento có tên khu Little Saigon giống như ở một vài thành phố khác. Dù vậy, nhiều người vẫn muốn khu Lttle Saigon phải được kéo dài từ đường Fruitridge đến đường Florin nhưng đoạn đường từ Riza đến Florin thuộc về phần đất của County nên còn phải chờ đến tuần tới thì mới có cuộc họp của quận hạt để biểu quyết có nên kéo dài khu little Saigon tới đoạn đường Florin với Stockton hay không, vì đa số cơ sở thương mại người Việt năm ở giữa đoạn đường này.

Dù sao thì từ nay Sacramento đã có khu Little Saigon, đây là ý kiến của Dân biểu Trần Thái Văn đề nghị với Nghị viên Kevin McCarty.
Năm hết Tết đến, cộng đồng người Việt tại Sacramento đã đón nhận 2 món quà thật giá trị từ Hội Đồng Thành Phố Sacramento, món quà đầu tiên là hôm Thứ Năm tuần qua Thành Phố đã chấp thuận cho xây Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng Người Mỹ Gốc Việt nằm trên đường Elder Creek, và món quà giá trị khác là tối hôm nay, Thứ Ba ngày 2 tháng 2 nằm 2010, Thành Phố đã chấp nhận cho đặt tên khu Little Saigon nằm ở phía Nam Sacramento.

Từ nay mọi người, kể cả người Mỹ đều có quyền gọi đoạn đường này là khu Little Saigon.

(Mời quý vị vào Haivannews.com để xem nhiều hình ảnh hoặc vào www.Youtube.com/Haivannews để xem toàn bộ video cuộc điều trần này.)


Thật sự dân chủ?

Trần Khải 

Đảng CSVN đã học một điều rất nhanh chóng là các chữ như “dân chủ” và “nhân quyền” có sức thuyết phục rất mạnh đối với quần chúng. Thế cho nên, trong khi vây bắt, dùng bạo lực đàn áp và đẩy các nhà hoạt động dân chủ vào nhà tù, các quan chức Đảng CSVN bèn xài ngay các chữ này một cách ầm ĩ, và cho khuếch âm loa kèn vang dội.

Một bản tin trên báo VietnamNet hôm Thứ Ba 2-2-2010, nhan đề “Tổng Bí thư: Dân chủ để chọn nhân sự được dân tín nhiệm” đã tường thuật về bài diễn văn của ông Nông Đức Mạnh, nhân lễ kỷ niệm 80 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam hôm 2-2, cũng có nhiều lời tuyên xưng và tung hô dân chủ.

Một lý do nữa để tuyên xưng dân chủ, không chỉ đề “phất cao ngọn cờ dân chủ kiểu xã hội chủ nghĩa,” còn để xóa đi suy nghĩ của người dân về hiện tượng mua quan bán chức đang diễn ra trong năm nay, khi chuẩn bị bầu bán các cấp.

Bản tin cho biết, rằng “năm 2010 là năm tiến hành đại hội đảng bộ các cấp, tiến tới đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Đảng. Đại hội sẽ bổ sung, phát triển cương lĩnh năm 1991, quyết định chiến lược phát triển kinh tế xã hội 2011 – 2020 và nhiều vấn đề quan trọng khác.” Như thế, đaị hội đảng bộ là phảỉ tranh chức, và có nghĩa là phải phong bì, một hiện tượng xảy ra nổi cộm mà quan nào cũng từng than phiền về người khác và tự thanh minh về chính mình.

Trong tình hình đó, ông Mạnh phảỉ tung hô dân chủ, mặc dù mới vài ngày trước, ông nhận được một thư khiếu kiện của luật sư Cù Huy Hà Vũ về tình hình các quan phường đập bể tường rào ngay giữa thủ đô, mà không có văn bản tòa án chỉ đạo và cũng được nói riêng là do lệnh Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng là để trả thù.

Ông Mạnh nói, rằng Đảng CSVN phải

“đổi mới tổ chức, bộ máy và công tác cán bộ. Đổi mới phong cách và lề lối làm việc thật sự dân chủ, thiết thực, nói đi đôi với làm… Chính sách, chủ trương, văn bản pháp luật, quy định nào mà nhân dân cho là không đúng hoặc không phù hợp thì dứt khoát phải bàn bạc với dân để tìm cách sửa chữa, điều chỉnh để đảm bảo lợi ích chính đáng của nhân dân… cần nêu cao cảnh giác, kiên quyết đấu tranh chống âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch, diễn biến hòa bình, đòi đa nguyên, đa đảng, lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền hòng phá hoại chế độ xã hội chủ nghĩa.”

(hết trích) 

Nói đi đôi với làm? Nhà nước đã nói là không liên hệ gì tới vụ trấn áp Tu Viện Bát Nhã, nhưng còn làm thì công an và an ninh địa phương tới thị sát để kẻ lạ ra tay bạo lực.

Phải bàn với dân để sửa chữa? Ông Mạnh nói thế, nhưng khi ông Đỗ Nam Hải đòi trưng cầu dân ý về dân chủ thì lập tức bàn tay sắt đưa ra siết ngay.

Nói là chống diễn biến hòa bình? Nhưng làm thì để lặng lẽ cho nhiều chục ngàn công nhân Trung Quốc vào lãnh thổ VN để diễn biến hòa bình lấy đất, lấy biển.

Lợi dụng dân chủ, nhân quyền? Có một quan chức CSVN cũng từng nói rằng VN đang có nền dân chủ cả triệu lần nước Mỹ. Nói là thế, nhưng hễ ai mà nói hay viết về “dân chủ, nhân quyền” là lập tức trở thành kẻ thù của đảng ngay.

Cũng một bản tin khác trên báo VietnamNet, nhan đề “Về bốn nguy cơ và dân chủ trong Đảng” đăng hôm Thứ Hai, ghi lời ông Hữu Thọ, người được giới thiệu là “đảng viên có 60 năm tuổi đảng, nguyên Trưởng Ban Tư tưởng – Văn hóa TƯ nói về dân chủ trong Đảng.”

Ông Hữu Thọ nói,

“Thực hiện dân chủ liên quan tới việc được cung cấp thông tin đầy đủ, không ngừng nâng cao trình độ hiểu biết và phải có thái độ thẳng thắn phản biện… Không có thông tin, thiếu hiểu biết rồi cứ nói toáng lên, khăng khăng cho ý kiến của mình là đúng, thì đó là thiếu trách nhiệm.”

(hết trích) 

“Thiếu trách nhiệm:” vào tù.
Nguồn: armiesofliberation.com


Tuyệt vời, câu nói này hiển nhiên là chôm từ một bản văn nào đó của những người vận động dân chủ VN — nếu không phảỉ là từ một bài viết của Nguyễn Tiến Trung, thì cũng là từ một câu tuyên bố của cô Phạm Thanh Nghiên. Cả anh Trung và cô Nghiên đều vừa bị kêu án tù mấy ngaỳ qua, và lập tức, các quan chức CSVN liền cầm nhầm các lời kêu gọi dân chủ của họ.

Thể theo lời yêu cầu phản biện của ông Hữu Thọ, chúng ta nơi đây có thể dẫn ra vài ý kiến thẳng thắn.

Đài VOA hôm 1-2-2010, trên bài nhan đề “Đảng CS đang tự xoá bỏ tính chính đáng trước nhân dân”  ghi lại lời ông Bùi Tín trả lời thông tấn AFP nhân dịp 80 năm Đảng CSVN 03-02-1930 /03-02-2010. Trích như sau:

“Vừa qua, từ Hà Nội, nhà báo Aude Genet giám đốc Thông tấn xã Pháp AFP ở Việt Nam đã phỏng vấn qua ghi âm nhà báo tự do Bùi Tín ở Paris. Dưới đây là tóm tắt nội dung cuộc phỏng vấn, được chuyển ngữ từ tiếng Pháp. 

A.Genet: Nhân dịp này, xin ông nhận định Đảng CS hiện đang đứng trước thách thức gì?

Bùi Tín: Thách thức lớn nhất đối với Bộ Chính trị CS hiện nay là họ phải trả lời minh bạch với nhân dân là vì sao họ lại tỏ ra yếu đuối, ươn hèn, thỏa hiệp với bành trướng Bắc Kinh. Cái bóng Bắc Kinh cứ lù lù sau những sự kiện mất đất, mất biển, mất đảo, rước công ty và công nhân TQ vào Tây nguyên khai thác beauxite, tàn sát ngư dân Việt trên vùng biển VN, xử án tù rất nặng những trí thức, sinh viên, luật sư lên tiếng tố cáo sự ươn hèn của họ trước họa xâm lăng.

Thách thức lớn là đòi hỏi họ phải sớm từ bỏ độc quyền đảng trị rất tệ hại, trả lại cho xã hội quyền công dân đầy đủ, trước hết là quyền tự do bầu cử và ứng cử, từ bỏ kiểu “đảng chọn dân bầu” phi pháp trơ trẽn đã kéo dài quá lâu.

Họ chỉ có một lối ra danh dự là trả lại quyền công dân đầy đủ cho mọi công dân, tôn trọng thật sự nhân dân Việt Nam đã trưởng thành trong thời hội nhập, để cho công dân Việt Nam thực hiện quyền lập hội, quyền tự do báo chí, để Đảng CS không còn một mình một chiếu trong không khí chính trị cưỡng bức, ngạt thở…”

(hết trích) 

Tuy nhiên, Đảng CSVN có thể khiếu kiện rằng ý kiến từ hải ngoại không cần lắng nghe, vì ông Bùi Tín rời VN đã hai thập niên nên mới nói theo kiểu Tây. Nếu thế, chúng ta lại phải trích dẫn phản biện từ quốc nội theo phong cách “thẳng thắn phản biện.”

Trên trang http://boxitvn.blogspot.com, nơi tị nạn của nhiều trí thức quốc nội sau khi bị tin tặc đánh sập trang web của họ, bài viết “Tâm lý không bị trừng phạt” của giáo sư Phạm Toàn đăng ngày 30-01-2010, kể tình hình công an gây phiền nhiễu các nhà trí thức đã từng “thẳng thắn phản biện.” GS Phạm Toàn kể, trích:

“Ngày thứ sáu, 29 tháng 01 năm 2010, giáo sư Nguyễn Huệ Chi nhận được một cú điện thoại của người quen, tức là những người cùng “làm việc” hơn chục ngày vừa rồi. Nội dung: hỏi xem ngày mai “Bác” có thể làm việc không? Cái ngày mai nói đến ở đây không phải cái hạng ngày mai thơ mộng kiểu ngày mai tươi sáng, ngày mai thanh xuân của nhân loại, mà là cái ngày mai cụ thể, Ngày Thứ Bẩy, cái ngày cùng với ngày Chủ Nhật được cả nước đang buộc phải sính tiếng Anh gọi là “Uých-Ken”. 

Giáo sư Huệ Chi gọi ngay cho tôi, và nói thêm: “Thật vô cùng khó chịu, huyết áp lại lên đây này!” “Thế ông trả lời sao?” Tôi bảo họ, “Các cậu định khủng bố và bức cung mình đấy à?” “Thế họ trả lời ông ra sao?” “Họ cười: chúng cháu muốn làm với bác cho nhanh cho gọn thôi mà” (!?)…

Một ông giáo về hưu, từng có chức vụ cao ở một địa phương danh tiếng kia, chuẩn bị đi Hoa Kỳ thăm bạn bè, họ hàng. Đến sân bay, ông bị giữ lại “vì lý do an ninh”. Tấm vé khứ hồi giá cả ngàn đô-la Mỹ thế là tiêu vong. Món tiền thiệt hại đó ai trả?

Một cô giáo sinh năm 1982 có luận án thạc sĩ về thơ Hoàng Cầm chuẩn bị đi du lịch Thái Lan, đồng thời nắm lấy một cơ hội được phỏng vấn để kiếm việc làm. Khi đến sân bay, cô cũng bị giữ lại “vì lý do an ninh”. Khác với ông giáo sư về hưu, cô giáo trẻ tiếc tiền đã hỏi thẳng “Các anh có trả lại tiền vé máy bay cho tôi không?” “Có trả nhưng trừ mười phần trăm”.

Lời đáp lại trâng tráo thế thôi, thực ra thì sau nhiều tháng nền an ninh của đất nước không có gì suy suyển, hai nhà giáo một già một trẻ kia bỗng thấy mình mất toi tiền mua hai tấm vé – có nên coi hai người đó đã hy sinh tiền riêng của mình cho nền an ninh chung?”

(hết trích) 

Hay là ý kiến phản biện từ ông Mai Thái Lĩnh, qua bài nhan đề “Hai chữ ‘dân quyền’” trên trang Talawas (http://www.talawas.org), một trang bị tin tặc đánh sập từ cả tháng và mới hồi phục tuần này.
Tác giả Mai Thái Lĩnh viết:

“…Đã từng có một thời người ta còn tin tưởng một cách ngây thơ rằng người trong cùng một nước cai trị lẫn nhau sẽ nhân đạo hơn, dân chủ hơn so với sự cai trị của ngoại bang. Thực tế lịch sử đã làm cho người dân các nước thuộc thế giới thứ ba phải mở mắt để nhìn ra một sự thật: kẻ thống trị “đồng chủng” – thậm chí là “đồng bào”, không hề kém phần độc ác, nguy hiểm so với kẻ thống trị ngoại bang. Ngược lại, người dân đôi khi còn bị trói tay, không thể đấu tranh để tự bảo vệ mình, bởi vì giới thống trị đời mới hiểu rõ văn hóa, tâm lý dân tộc, học được nhiều hơn từ kinh nghiệm của chủ nghĩa chuyên chế cổ xưa. (…) 

…Cuộc đấu tranh để gỡ bỏ ách thống trị mới do đó trở nên khó khăn hơn, gian khổ hơn so với trước đây, vì đẳng cấp thống trị ngày nay dựa vào công lao giải phóng dân tộc như một lá bùa để bảo vệ đặc quyền đặc lợi. Người yêu nước thường xuyên bị chụp mũ là phản bội Tổ quốc, người đấu tranh cho dân quyền luôn luôn bị gán cho cái nhãn hiệu là “tay sai của phương Tây”, bị vu cáo là “những người câu kết với thực dân, đế quốc để phá hoại sự an bình của đất nước”. Trong khi đó kẻ phản bội nhân dân, chạy theo quyền lợi riêng tư lại nghiễm nhiên khoác lên mình cái áo của cách mạng, của dân tộc. Họ luôn mồm nói về nhân dân, miệng thơn thớt hai chữ “bà con”, nói leo lẻo hai tiếng “đồng bào”, nhưng lại lén lút kéo cả gia đình, dòng họ vào các vị trí quyền lực, chia chác nhau tiền ăn cắp từ ngân sách hay từ các nguồn vốn vay của nước ngoài, tự do ăn của đút, hăng hái bao che nhau để lọt qua lưới pháp luật. Ngược lại, họ sẵn sàng sử dụng những biện pháp hết sức khắc nghiệt để đàn áp, bịt miệng bất cứ ai – từ những trí thức ưu tú cho đến những thanh niên đầy nhiệt huyết của đất nước mỗi khi những người này mở miệng phê phán những khuyết điểm, đòi hỏi sửa chữa những mặt tiêu cực của chế độ hay nêu lên những yêu sách, nguyện vọng chính đáng của nhân dân…”

(hết trích)
Đó là những lời phản biện thẳng thắn từ người ngoàì và trong nước. 

Dân chủ, nhân quyền, phản biện… thực sự đang ở đâu trên quê hương mình? Chắc chắn là không ở trên lời nói của các quan chức CSVN.

 


Bài do tác giả gởi. DCVOnline biên tập và minh hoạ.

Bức tranh xã hội Việt Nam – Mảng tối và Nỗi ưu tư

Nhật Hiên, thông tín viên RFA, 2010-02-02

Bức tranh xã hội Việt Nam thật sự bất ổn về nhiều mặt qua nhiều sự kiện đáng buồn gần đây như: thả chó dữ cắn chết người, hiệu trưởng mua dâm nữ sinh còn ở tuổi vị thành niên …

AFP PHOTO, Xâm hại tình dục trẻ em là tội ác.

Qua hàng loạt sự kiện xảy ra gần đây như vụ một người phụ nữ nghèo ở Buôn Ma Thuộc đi mót hạt cà phê trong một trang trại bị người quản lý của trang trại bỏ mặc cho đàn chó dữ cắn xé đến chết, cho đến vụ án hiệu trưởng một trường phổ thông trung  học ở tỉnh Hà Giang, ông Sầm Đức Xương mua dâm hàng loạt nữ sinh đang còn ở tuổi vị thành niên…đã cho thấy ngày càng rõ bức tranh xã hội Việt Nam bất ổn về nhiều mặt trong đó sự tha hóa về đạo đức, sự xuống cấp về các giá trị căn bản như lương tri, tình người, tính thiện… …đang là một sự báo động.

Sao mạng người chết dễ thế?

Từ cái chết của người phụ nữ đi mót hạt cà phê và cái chết oan ức của một đứa trẻ vì bị điện giật  ngoài đường do cung cách làm ăn thiếu trách nhiệm của các cơ quan đơn vị liên quan, nhà thơ Đỗ Trung Quân ngậm ngùi than: “Cứ tạm gạt bỏ hết mọi tình tiết  phải điều tra cái chết bi thảm của bà lão đi mót cà phê ở Dak Lak bị xua chó berger cắn nát xác. Hình ảnh ấy hệt 100% “ nhà mẹ lê” của Nguyễn Công Hoan đầu thế kỷ trước. Chúng ta đang sống ở thời đại nào đây? Chỉ một năm, ngay giữa sài gòn 3 đứa trẻ vô tội chết vì điện giật ngoài đường. Chúng ta đang sống ở thời đại nào đây?”.

Nhà văn Nguyễn Quang Thân nhớ lại thời thực dân Pháp cai trị Việt Nam chưa xa: “Tôi nghĩ tới ký ức bi thảm về các đồn điền cao su và cà phê cũng ở Tây Nguyên thời Pháp thuộc. Các ông chủ đồn điền có lính gác, có cả những đàn chó béc-giê. Các ông chủ đồn điền muốn làm gì thì làm…

Cái chết bi thảm của bà lão đi mót cà phê ở Dak Lak bị xua chó berger cắn nát xác. Hình ảnh ấy hệt 100% “ nhà mẹ lê” của Nguyễn Công Hoan đầu thế kỷ trước.

Nhà thơ Đỗ Trung Quân.

Vụ đàn chó béc-giê xé xác người đàn bà tội nghiệp mới xảy ra ngày 21 tháng 01 năm 2010. Nó gợi lại những ám ảnh đau thương gần nửa thế kỷ về trước”. Nhà văn kết luận: “Chúng ta có pháp luật, chúng ta yêu cầu pháp luật phải được thực thi nghiêm khắc. Ai cũng có quyền bảo vệ của cải chống kẻ gian, kẻ đột nhập. Nhưng cái quyền ấy không cho phép dùng những biện pháp giết người như bẫy điện hay đàn chó dữ có thể xé xác người vì mấy hạt cà phê. Hãy chấp nhận một sự thật là vẫn còn kẻ lắm tiền nhiều của, mua chuộc được thế lực công quyền, đang hành xử với đồng loại như mấy ông chủ đồn điền thuở trước.

Chỉ có pháp luật ra tay mới có thể xua tan được những ám ảnh của một quá khứ đau buồn mà không ai muốn quay lại nữa.”

Vị hiệu trưởng mua dâm nữ sinh Sầm Đức Xương. Photo courtesy vietinfo.eu

Vị hiệu trưởng mua dâm nữ sinh Sầm Đức Xương.
Photo courtesy vietinfo.eu

Blogger Trần Kỳ Trung bức xúc: “Sao mạng người Việt Nam chết dễ thế?”: “Ngày lại ngày, không đọc báo thì thôi, đọc cứ thấy tin này chồng lên tin kia, gây cho mình nhiều nỗi bức xúc. Nỗi bức xúc, biết rằng có viết như thế này, hoặc nữa, mạnh dạn gửi thư từ, viết đơn đưa chỗ này, chỗ kia… cũng không mong có sự hồi âm hay một lời giải thích vì có lẽ những tin như thế là quá đỗi ‘bình thường’, ‘không đáng quan tâm’, thậm chí, có người còn nói ‘Nếu không có chuyện đó mới là bất bình thường’. Không biết đã có ai tổng hợp một năm ở nước ta có bao nhiêu người chết, ngoài nguyên nhân bệnh tật. Chỉ riêng tai nạn giao thông, một năm đã có hơn mười ngàn người chết…”

Cũng từ những cái chết thảm của em bé Bảo Trân 18 tháng tuổi sau nhiều ngày hôn mê vì bị bảo mẫu dán băng keo vào miệng năm 2007,  vụ em gái Nguyễn Thị Bình bị ngược đãi, bị nhục hình suốt 14 năm mà tổ dân phố, hội phụ nữ, chính quyền, đoàn thể địa phương không hề hay biết hoặc có biết mà không can thiệp cho tới vụ người phụ nữ bị đàn chó cắn chết vừa nêu trên, blogger Đào Văn Tuấn thốt lên:

“Dường như chúng ta đang phải sống chung với sự vô cảm, sống chung với cái ác quá lâu rồi.”

Cái ác hoành hành

Không chỉ cái ác ngày càng ngang nhiên hoành hành trong xã hội, sự tha hóa về đạo đức cũng ngày càng ở mức độ gia tăng mà vụ án hiệu trưởng mua dâm là một trong những vụ điển hình gần đây. Blogger Da Vàng viết trong bài “Suy ngẫm quanh vụ án hiệu trưởng mua dâm”: “Chưa biết kết quả như thế nào, ai đúng, ai sai, ai bị phạt tù bao nhiêu. Nhưng với tôi, điều đó không còn quan trọng nữa. Tôi thực sự buồn khi theo dõi sát sao vụ án này. Qua vụ án, cho ta thấy một sự thật hết sức đau buồn: Đạo đức xã hội bị xuống cấp. Đạo đức xã hội xuống cấp một cách trầm trọng. Thầy mua dâm học trò; trò “lên giường” với thầy để lấy điểm mong cho thi đậu; thầy giáo nhờ học sinh tìm, giới thiệu bạn bè “còn trinh” đến bán cho thầy và bạn bè thầy; trong vụ án này còn lộ ra một danh sách đen là các nhân vật lãnh đạo cao cấp của tỉnh Hà Giang…

Đạo đức xã hội xuống cấp một cách trầm trọng. Thầy mua dâm học trò; trò “lên giường” với thầy để lấy điểm mong cho thi đậu.

Blogger Da Vàng.

Đôi khi tôi tự hỏi, vụ án này, hiện tượng này là cá biệt, chỉ có ở tỉnh Hà Giang hay nó phổ biến trong xã hội chúng ta? Điều đó không ai trả lời được, chỉ khi nào vụ việc đem ra ánh sáng thì mọi người mới “té ngửa” ra mà than rằng: học trò thời nay đây sao? Thầy giáo thời nay đây sao? Cán bộ thời nay đây sao?… Thật khủng khiếp”.

Vụ án còn bộc lộ nhiều sai sót trong quá trình xét hỏi, điều tra thậm chí làm giả hồ sơ chứng cứ trước đó cũng như trong quá trình thẩm vấn, tranh luận trước tòa, có dấu hiệu bỏ lọt tội phạm v.v…mà trong bài viết “Một phiên tòa bày câu hỏi” nhà văn Nguyễn Quang Lập đã nêu ra và cả blogger Hà Văn Thịnh cũng đề cập đến trong bài : “Công lý không thể là trò chơi trốn tìm sự thật!” của mình: “Vụ án Hiệu trưởng mua dâm và những cô gái vị thành niên ‘môi giới mại dâm’ đang đẩy luật pháp và công lý đến những giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng. Tất cả đang diễn ra như một bộ phim mà nội dung của nó ai cũng biết rõ: Có những nhân vật đen, trong một danh sách đen đang cố tình làm sai lệch hồ sơ và kết quả của phiên tòa! Đó là điều không thể chấp nhận khi chúng ta luôn nói rằng sự ‘thượng tôn luật pháp’ (rule of the law) là nguyên tắc, thực thể hiện hữu trong thể chế XHCN minh bạch, công bằng!” Vụ án, thêm một ví dụ nữa cho thấy luật pháp việt nam và cà bộ máy vận hành còn có rất nhiều vấn đề và rõ ràng là còn xa mới đạt tới tiêu chuẩn vủa một nền pháp luật công bằng, khách quan, độc lập.

Luật pháp chưa nghiêm

Có rất nhiều nguyên nhân đưa đến một môi trường xã hội Việt Nam bất ổn, đạo đức tha hóa, cái xấu cái ác ngày càng lan tràn như cỏ dại…như hiện nay. Trong cái nhìn của blogger  Đào Văn Tuấn, chính sự vô cảm của mọi người trước cái ác đã tạo điều kiện cho cái ác tiếp tục sinh sôi nảy nở. Nhưng vô cảm không phải là một tính cách của người việt vậy tại sao sự vô cảm lại trở nên phổ biến trong xã hội?: “…rõ ràng sự vô cảm sinh ra từ sự sợ hãi cái ác. Có người nói: Nỗi sợ hãi cái ác hiện nay là có thật. Và sự sợ hãi đó bắt nguồn từ sự thiếu tin tưởng vào hiệu năng của chính quyền, vào bộ máy thực thi pháp luật trong việc xử lý cái ác. Đó là nguyên nhân khiến người ta thấy cái ác mà không dám tố cáo, thấy điều bất lương mà không dám can thiệp, sợ kẻ gian mà không dám bênh người ngay vì sợ liên luỵ đến bản thân mà không được bảo vệ”. Tác giả kết luận: “Và sự vô cảm lãnh đạm, khi thành thói quen, sẽ biến chúng ta thành những kẻ ác bởi sự lãnh cảm của số đông mới là cái ác đáng sợ nhất.”

Một con nghiện ngủ trên đường phố Hà Nội. AFP PHOTO.

Một con nghiện ngủ trên đường phố Hà Nội. AFP PHOTO.

Sự bất lực của chính quyền trong việc xử lý tận gốc rễ cái xấu cái ác và sự thiếu nghiêm minh của luật pháp không chỉ khiến cho cái ác lan tràn, mà còn là nguyên nhân sâu xa của bao nhiêu sự bất công phi lý, trái tai gai mắt, những thảm cảnh trong xã hội. Khi lý giải về việc có quá nhiều cái chết không đáng xảy ra nhưng vẫn đang xảy ra hàng ngày tại Việt Nam, blogger Trần Kỳ Trung cũng cho rằng: “…chung quy lại, như nhiều người nói, “Ở nước ta có luật pháp mà như không có”, nên mới có nhiều người chết vô lý!

Giá như luật pháp được thượng tôn, không phân biệt người có chức vụ đến người dân thường, rồi người lãnh đạo phải là những tấm gương tốt để người dân tin tưởng, chắc chắc sẽ bớt đi nhiều cái chết vô nghĩa.

Nếu luật pháp nghiêm minh, chặt chẽ, cộng với một chính quyền hành xử đúng đắn, minh bạch thì sẽ tạo đựơc niềm tin trong người dân, họ cảm thấy được an toàn, được bảo vệ, và do đó họ sẽ hành xử đúng đắn theo pháp luật. Ngược lại, khi người dân đã mất lòng tin vào chính quyền, vào luật pháp, mọi sự sẽ trở nên tồi tệ như nhận định của nhà báo Ngô Nhân Dụng trong bài viết: “Tin tặc và tản tặc”:

“…người dân, người lớn đến trẻ em, phải chứng kiến những hành động trộm, cướp, côn đồ xảy ra trước mắt mà không thấy ai bị trừng phạt; ngược lại còn thấy cả guồng máy tuyên truyền hô hoán những lời gian dối để hỗ trợ các hành động côn đồ đó. Lâu ngày, người ta sẽ quên cách sống theo đạo lý bình thường, không còn biết thế nào là nhân nghĩa nữa…”.

Và đó chính là tình trạng đang diễn ra lâu nay trong xã hội Việt Nam!

Copyright © 1998-2010 Radio Free Asia. All rights reserved.

Những “vấn đề” của Đảng cộng sản Việt Nam

Việt Hà, phóng viên RFA, 2010-02-04

Phần âm thanh

Tải xuống âm thanh

Giáo sư Tương Lai, cựu thành viên Viện nghiên cứu phát triển, sẽ nói về những “vấn đề” mà Đảng cộng sản Việt Nam đang gặp phải nhân dịp Việt Nam kỷ niệm 80 năm ngày thành lập đảng.

Nhân dịp Đảng Cộng sản Việt Nam Kỷ niệm 80 năm ngày thành lập, giáo sư Tương Lai đã có bài viết về đề tài này được đăng trên tuần Việt nam net. Trong đó ông nói đến nhiều vấn đề mà Đảng cộng sản Việt Nam đang gặp phải. Việt Hà có bài phỏng vấn giáo sư Tương Lai về các chủ đề này. Trước hết giáo sư Tương Lai nói lý do tại sao ông lại đưa ra quan điểm đảng là đảng của dân tộc trong lúc này như sau:

Đảng của dân tộc?

Giáo sư Tương Lai: Tôi có quan điểm của tôi trong cái nhìn nhận về đảng thế này, là bài tôi viết 4 phần, phần đầu mới quan trọng, trở lại khái niệm về đảng, tôi nói về từ quan niệm của ông các mác từ đảng ý thức đến đảng tổ chức, vân vân, và khái niệm về đảng liên quan đến khái niệm giai cấp, vì đảng là đảng của giai cấp, nhưng ngay trong khái niệm giai cấp của ông các mác cũng vận động, biến đổi, từ giai cấp vô sản, ông dùng sang khái niệm giai cấp những người sản xuất, để tôi nói rằng ngay cả trong gốc của vấn đề, khái niệm của giai cấp biến động chứ không đứng nguyên một chỗ

Từ 1975, thì đảng vấp phải những sai lầm, đi theo mô hình Xô viết, rồi chịu ảnh hưởng của Mao ít, cho nên nó đã đẩy đất nước đi vào chỗ bế tắc.

GS Tương Lai.

 Ý thứ hai là tôi có nói về nói chung ở trên thế  giới hiện nay thì đảng chính trị cũng bị tha hóa rất nhiều, đảng lúc đầu thì người ta luôn là của riêng tầng lớp nhưng đến khi thực tế, dần dần chỉ có đảng của có một tầng lớp và thực tế là đảng chỉ có của một nhúm người thôi và những người đảng viên còn lại chỉ là để bỏ phiếu cho nhóm cầm quyền. Đó là cái diễn biến của khái niệm đảng tôi nói lúc đầu. Thì khái niệm đó cũng giúp cho nhìn nhận vấn đề khi khẳng định đảng là đảng của giai cấp công nhân, thì khái niệm đó không phải là nhất thành bất biến, để từ đó tôi nói sang quan điểm của Hồ Chí Minh, là ông Hồ Chí Minh nói rằng đảng cộng sản Việt Nam là đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động.

Vì thế đảng phải là đảng của dân tộc Việt Nam. Đây là cách nói uyển chuyển để tôi nhấn mạnh rằng, bây giờ đây nếu đảng muốn giữ được xứ mệnh của mình là người lãnh đạo dân tộc thì đảng phải trở thành đảng của dân tộc Việt Nam. Mục tiêu mà tôi dẫn dắt từ đảng của giai cấp sang đảng của dân tộc là tôi có dụng ý như vậy.

Việt Hà: Theo ông Đảng Cộng sản  Việt Nam đã hoàn thành được xứ mệnh là người đại diện của dân tộc chưa? Và Đảng cộng sản Việt Nam cần phải làm gì để thực hiện tốt vai trò này?

Giáo sư Tương Lai: Trong lịch sử, nhìn vấn đề không nên nói chung chung mà phải có thời điểm lịch sử. Đảng cộng sản Đông dương sau này đổi tên thành Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời từ 1930, ngày 3/2 cách đây 80 năm. Trong bối cảnh chính trị lúc bấy giờ, có nhiều Đảng chính trị nhưng mà chỉ có một Đảng Cộng sản Đông dương, tức là Đảng cộng sản việt nam bây giờ đây mới đảm đương được xứ mệnh giải phóng dân tộc và đó là điều không thể chối cãi được và vì vậy mới 15 tuổi đảng đã lãnh đạo cuộc cách mạng tháng 8 thành công, và sau đó thì cũng với lãnh đạo ấy, dân tộc Việt nam thực hiện 3 cuộc kháng chiến, kháng chiến chống thực dân Pháp, tức là chống thực dân kiểu cũ.

Ông Nguyễn Tấn Dũng. AFP Photo.

Ông Nguyễn Tấn Dũng. AFP Photo.

Cuộc kháng chiến lần thứ hai chống chủ nghĩa thực dân mới của Mỹ, cuộc kháng chiến thứ ba chống lại bành trướng Trung Quốc, cuộc xâm lược ở biên giới phía Nam qua tay sai Polpot, chiến tranh biên giới phía Bắc tháng 2 năm 1979. Thực tế là Đảng đã thực hiện tốt vai trò giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Đấy là một sự thật lịch sử, có muốn bác bỏ cũng không bác bỏ được. Nhưng khi bắt tay vào xây dựng kinh tế, từ 1975, thì đảng vấp phải những sai lầm, đi theo mô hình Xô viết, rồi chịu ảnh hưởng của Mao ít, cho nên nó đã đẩy đất nước đi vào chỗ bế tắc, và đi vào khủng hoảng trầm trọng kéo dài.

Vì vậy phải có đổi mới, và sự nghiệp đổi mới do đảng tiếp nhận được từ sức sống của dân tộc, của nhân dân, biến thành đường lối của mình, đáp ứng của nguyện vọng của nhân dân Việt nam. Cho nên sự nghiệp đổi mới đưa Việt Nam lên chặng đường mới và có chuyện là hội nhập quốc tế và phát triển như bây giờ. Trong quá trình đó, đương nhiên có nhiều thành tựu, nhưng cũng có vấp váp, nhiều sai lầm. Một trong các sai lầm đó là một số các Đảng viên của đảng bị thoái hóa biến chất, nhất là khi họ có quyền lực trong tay. Những người thoái hóa biến chất ấy gây tai hại, làm cho dân mất tin tưởng vào sự lãnh đạo của đảng.

Cho nên vấn đề đặt ra như yêu cầu của chủ tịch Hồ Chí Minh là chỉnh đốn đảng là vấn đề số 1. Thế cho nên cùng với việc lãnh đạo đất nước phát triển trong giai đoạn  hiện nay, hội nhập và đi vào nền kinh tế thị trường, thì yếu tố quan trọng hàng đầu là chỉnh đốn đảng để đảng có đủ sức mạnh để lãnh đạo và gây uy tín trong nhân dân. Và muốn vậy đảng phải là đảng của dân tộc, đảng của trí tuệ, đảng phải đi sâu đi sát trong dân, đảng của dân, một nhà nước của dân.

Những “vấn đề” của đảng

Một trong các sai lầm đó là một số các Đảng viên của đảng bị thoái hóa biến chất, nhất là khi họ có quyền lực trong tay.

GS Tương Lai.

Việt Hà: Thưa ông, gần đây Đảng cộng sản Việt Nam bị chỉ trích về vấn  nạn tham nhũng tràn lan, cũng như những vụ đàn áp những người bất đồng chính kiến, những người có tinh thần dân tộc cao mấy lúc gần đây. Chúng ta có thể hiểu thế nào về vai trò của đảng lúc này? Có phải đảng đang đánh mất lòng tin trong dân chúng?

Giáo sư Tương Lai: Nói về sự kiện, nếu nhặt ra từng sự kiện thì nhiều lắm, nên tôi chỉ nói khái quát. Ở bất kỳ thể chế cầm quyền nào thì việc số 1 người ta cũng phải bảo vệ nhà nước đương quyền, nên luật pháp và thể chế chính trị đều phải phục vụ cho chuyện đó. Trong quá trình thực thi, có thể có trường hợp này trường  hợp khác người ta có vấn đề thì chuyện ý kiến đó thì hiện nay nhiều vấn đề lắm, chả phải một vấn đề.

Nhưng bên cạnh những cái gây phẫn nộ trong công chúng, điều đó lại có, thì có những cái khác, có những cái nhân dân ủng hộ thì mới có được, ví dụ vừa qua là phấn đấu vượt qua khủng hoảng. Thì đó là thành tựu có sự đóng góp trong lãnh đạo của Đảng và nhà nước và đóng góp của các tầng lớp nhân dân. Bao giờ tấm huấn chương cũng có hai mặt, mặt trước và mặt sau. Và bất cứ thành tựu nào cũng có mặt được có mặt chưa được. Ở đâu cũng thế thôi.

Ông Nông Đức Mạnh. AFP Photo.

Ông Nông Đức Mạnh. AFP Photo.

Hiện nay tham nhũng là vấn đề rất lớn phải tập trung vào, vấn đề xa dân cũng phải tập trung vào. Trong việc thực thi dân chủ, thực hiện nhân quyền, thực thi luật pháp, tất cả mọi vấn đề đều bên cạnh những thành tựu thì cũng có thiếu xót. Tôi thấy là bình thường.  Tôi không thấy có vấn đề gì, nhìn vấn đề phải nhìn hai mặt cho toàn diện.

Việt Hà: Có nhiều người nói dân chủ, đa nguyên, đa đảng sẽ có thể là giải pháp cho Việt nam, ông nghĩ thế nào?

Giáo sư Tương Lai: Vấn đề dân chủ và đa nguyên đây là vấn đề nhiều khi không thể hiểu một cách cứng nhắc, mỗi một thể chế có một cách thức thực hiện dân chủ. Singapore cũng là độc đảng đấy chứ, cho nên thực ra mà nói trong truyền thống của mỗi một nước nó có những cái khác biệt mà không thể đem kinh nghiệm, một mô hình của nước này áp đặt cho một nước khác nhưng mà chiều hướng chung, có điều quan trọng, không có gì quý hơn độc lập tự do, đấy là mệnh đề xem như một tuyên ngôn của Việt nam trong thế kỷ 21 này.

Nó có hai mặt. Một mặt là độc lập mặt thứ hai là tự do. Có độc lập mà không có tự do cũng không có nghĩa lý gì. Nhưng thế nào là tự do, đấy là cả một vấn đề. Về vấn đề này nói hơi dài. Tôi nghĩ hiện nay, vấn đề đặt ra hiện nay của đảng tiến tới đại hội thứ 11 là cố gắng làm thế  nào để mở rộng dân chủ, làm thế nào để tôn trọng tự do, ý chí của nhân dân. Trong đó tự do là cái ý chí của đảng viên, Thế thì chỉnh đốn đảng nó xoay quanh những vấn đề đó thôi. Riêng cá nhân tôi hoàn toàn lạc quan tin tưởng rằng sức năng động tự thân của dân tộc này nó sẽ tìm thấy con đường đi tới và dân tộc này sẽ không bao giờ chịu bó tay để mà không tự mình mà bứt dậy được.

Việt Hà: Xin cảm ơn giáo sư đã dành cho chúng tôi buổi phỏng vấn trong ngày hôm nay.

HOA KỲ VÀ TRUNG QUỐC SẼ ĐỤNG ĐỘ ?



TẠI SAO HOA KỲ VÀ TRUNG QUỐC SẼ ĐỤNG ĐỘ ?



Ngày 08-02-2010, giờ 01:37

Ðó là câu hỏi mà ký mục gia Gideon Rachman của tờ Financial Times đưa ra khi nhận xét về việc Google quyết định đối đầu với Bắc Kinh và nói là sẽ sẵn sàng rút lui nếu chính quyền không chịu giảm thiểu việc kiểm duyệt.

Ông Rachman không lạ gì với Á Châu. Trước khi tham gia làm ký mục gia cho tờ Financial Times, ông đã từng là phóng viên thường trú của tờ The Economist ở Bangkok . Hơn thế, sau đó ông về làm chủ biên Á Châu của tờ tạp chí kinh tế nổi tiếng của Anh Quốc này. Ông cũng từng là phóng viên thường trú của tờ The Economist tạiWashington và Brussels . Là một người hiểu rõ cả Ðông lẫn Tây, cả Âu lẫn Á, cả Hoa Kỳ lẫn Trung Quốc, những nhận xét của ông đáng để chúng ta chú ý.

Theo ông, cuộc đụng độ giữa Google và Trung Quốc không phải chỉ là về số phận của một công ty, dầu cho đó là một công ty vô cùng hùng mạnh. Việc công ty quyết định rút ra khỏi Trung Quốc, trừ phi chính phủ thay đổi chính sách về kiểm duyệt, là dấu hiệu cho sự việc là liên hệ Mỹ-Trung sẽ ngày càng đi vào cơn sóng gió.

Theo ông, vụ này còn đáng chú ý hơn nữa vì nó cho thấy những giả định trên đó tất cả chính sách Hoa Kỳ đối với Trung Quốc được đặt nền tảng kể từ sau cuộc thảm sát Thiên An Môn năm 1989 là đã hoàn toàn sai. Hoa Kỳ đã chấp nhận, và ngay cả chào đón, sự hình thành của một Trung Quốc như là một cường quốc kinh tế bởi vì các nhà hoạch định chính sách của Hoa Kỳ tin là cởi mở kinh tế rồi sẽ dẫn đến cởi mở chính trị tại Trung Quốc.

Nếu định đề đó thay đổi, chính sách của Hoa Kỳ với Trung Quốc cũng sẽ phải thay đổi. Chào đón một cường quốc đang lên tại Á Châu mà rồi sẽ trở thành một nền dân chủ tự do là một điều có thể chấp nhận được. Bảo trợ cho sự lớn mạnh của một chế độ Leninist độc đảng, mà có thể trở thành đối thủ địa lý chính trị duy nhất của Hoa Kỳ, lại là điều khác hẳn. Kết hợp việc này với sự thất vọng chính trị của một nền kinh tế đang chịu thất nghiệp đến hai con số vốn hiện đang đổ cho là vì chính sách dìm giá tiền tệ của Trung Quốc thì chúng ta rõ ràng có một công thức cho một phong trào bài Trung Quốc.

Cả hai tổng thống Bill Clinton và George Bush đều tin tưởng là mậu dịch tự do, đặc biệt trong thời đại Internet, sẽ làm cho Trung Quốc đương nhiên có thay đổi chính trị. Khi đến thăm Trung Quốc năm 1998, ông Clinton tuyên bố “Trong thời đại tin học, khi thành công kinh tế dựa trên tư tưởng, tự do cá nhân là điều căn bản cho sự vĩ đại của bất cứ một quốc gia nào.” Một năm sau, ông Bush cũng đưa ra cùng một luận điệu “Tự do kinh tế tạo thói quen tự do. Và thói quen tự do tạo trông đợi dân chủ… Buôn bán tự do với Trung Quốc thì rồi thời gian sẽ thuộc về chúng ta.” Ngay cả các cố vấn của hai vị tổng thống cũng nghĩ vậy. Ông Robert Wright, một trong những nhà tư tưởng được ông Clinton rất mê, đã lý luận là nếu Trung Quốc ngăn chặn tự do tiếp cận Internet, “cái giá phải trả sẽ là thất bại kinh tế thảm hại”.

Nhưng cho đến nay thực tế cho thấy sự tin tưởng đó là không tưởng. Trung Quốc tiếp tục kiểm duyệt cả truyền thông cũ lẫn mới, và mặc dầu vậy họ nào có bị “thảm bại kinh tế” đâu. Ngược lại, Trung Quốc nay là nền kinh tế lớn thứ nhì trên thế giới và là quốc gia xuất cảng lớn nhất thế giới, với một dự trữ ngoại tên lên đến trên 2,000 tỷ đô la. Nhưng tất cả những sự tăng trưởng kinh tế này không cho thấy có dấu hiệu gì thúc đẩy thay đổi chính trị mà ông Bush và ông Clinton trông đợi. Ngược lại, chính phủ Bắc Kinh còn có vẻ siết chặt hơn nữa. Ngoài những vụ đàn áp các nhà dân chủ như vụ bỏ tù 11 năm ông Lưu Hiểu Ba, người mà tội duy nhất là tìm cách phổ biến một hiến chương kêu gọi dân chủ đa nguyên, Bắc Kinh đã ngang nhiên lập một bức tường lửa “vạn lý trường thành” để bao vậy dân chúng của họ ra khỏi mạng Internet toàn cầu.

Trong hoàn cảnh đó, ông Rachman tin là việc Google có quyết định đối đầu với chính phủ Trung Quốc là một báo động sớm là Hoa Kỳ đã bắt đầu chán phải đối phó với Trung Quốc độc tài. Nhưng áp lực lớn nhất sẽ không phải từ các nhà kinh doanh. Google là một trường hợp khá đặc thù, hoạt động trong một ngành kinh doanh rất chính trị hóa. Nếu Google quyết định thực sự rút khỏi Trung Quốc, sẽ không có hàng đoàn các đại công ty Hoa Kỳ đùng đùng rút theo. Ngược lại các nhà kinh doanh rồi đây sẽ là những người cố gắng vận động để duy trì liên hệ với Bắc Kinh, bởi thị trường Trung Quốc quá lớn để có thể bị bỏ qua được.

Áp lực rút lui sẽ là từ các nghiệp đoàn, các vị diều hâu trong ngành an ninh, các chính trị gia, đặc biệt là tại Quốc Hội. Cho đến nay, chính sách Trung Quốc của chính phủ Obama đã dựa trên truyền thống của hai chính phủ tiền nhiệm. Ngay đến bài diễn văn chính của tổng thống trong chuyến công du vừa qua cũng lập lại luận điệu cố hữu, kể cả lời nói nay đã thành tập tục, đó là Hoa Kỳ chào đón sự thăng tiến của Trung Quốc. Nhưng sau khi bài diễn văn của ông tại Thượng Hải bị kiểm duyệt và sau khi ông bị một viên chức cấp thứ trưởng lên tiếng dạy bảo ở Hội Nghị Copenhagen, hẳn ông Obama ngày nay sẽ không cảm thấy nồng nhiệt bao nhiêu với Bắc Kinh.

Và bàn diễn văn hôm thứ năm của Ngoại Trưởng Hillary Clinton đã cho ta thấy sự đổi ý đó. Với một giọng điệu phỏng theo bài diễn văn nổi tiếng của cố Thủ Tướng Winston Churchill của Anh, bà ngoại trưởng nói “Một bức màn sắt thông tin mới đang hạ xuống trên hầu khắp thế giới.” Ðó là luận điệu của ông Churchill khi ông nói đến bức màn sắt của Liên Xô đổ xuống Âu Châu. Bà Clinton khẳng định “Chúng tôi bảo vệ một Internet độc nhất nơi toàn thể nhân loại được đồng đều tiếp cận kiến thức và tư tưởng.”

Những lời kêu gọi phải cứng rắn hơn với Trung Quốc sẽ lan ra từ các nghiệp đoàn đến các ngành an ninh, qua Quốc Hội trong năm bầu cử, khiến chủ thuyết bảo hộ mậu dịch nay đang trở thành ngày một phổ biến và được ưa chuộng. Bắc Kinh nên bắt đầu lo là vừa.

Một cuộc chiến tranh mậu dịch giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc là một điều có thể đưa thế giới trở lại cuộc khủng hoảng chính trị và đẩy thế giới vào một giai đoạn căng thẳng mới. Nếu nó có xảy ra thì cả hai bên đều chịu một phần lỗi. Hoa Kỳ, vì đã quá ngây thơ về liên hệ giữa tự do mậu dịch và dân chủ. Nhưng Trung Quốc còn phần lỗi hơn khi đã khiêu khích về chính sách tiền tệ và về nhân quyền.

Ông Rachman kết luận “Nếu họ (Trung Quốc) muốn tránh một cuộc đụng độ trầy vi tróc vảy với Hoa Kỳ thì họ nên thay đổi chính sách.”

Có điều ông Rachman không nói đến là việc thay đổi chính sách cũng khó lắm thay. Bắc Kinh cho đến nay vẫn tin chắc là chế độ của họ không thể tồn tại nếu cho người dân tự do. Thành ra, cuộc đụng độ, mà có lẽ cả Hoa Kỳ và Trung Quốc đều không muốn, không thể nào tránh nổi.

Lê Phan

(nguồn :anviettoancau.net)

THƯ MỜI TIỆC GÂY QUỸ “CÂY MÙA XUÂN DÂN CHỦ”

DÂN CHỦ TỰ DO

CHO

VIỆT NAM

 

HẢI NGOẠI ĐOÀN KẾT

YỂM TRỢ QUỐC NỘI

ĐẤU TRANH DÂN CHỦ

BẢO TOÀN ĐẤT TỔ

 

 

 

 

 

 

Trân trọng  Kính mời:

Quý Trưởng thượng, quý Nhân sĩ, quý Chiến hữu và quý Bà con Đồng hương

 

Vui lòng bớt chút thì giờ quý báu tới tham dự Bữa cơm thân mật Gây quỹ “CÂY MÙA XUÂN DÂN CHỦ” để giúp đỡ gia đình của những chiến sĩ Dân chủ đang bị giam cầm trong những trại tù khắc nghiệt của chế độ Cộng sản.

Thời gian: 1-4pm ngày Thứ Bảy 20-2-2010. 

Địa điểm: Nhà hàng Emerald Bay, 5015 W. Edinger Ave, Santa Ana CA 92784.

Chương trình văn nghệ do Ban Tù ca Xuân Điềm và nữ sĩ Bích Ty phụ trách với nữ danh ca Thanh Lan và các ca sĩ nổi tiếng ở Hải ngoại: Bảo Nam, Mỹ Lan và Trần Thiện Anh Chí, Lệ Ngọc, Nhã Đoàn, Quỳnh Hoa …

Đặc biệt Bức tranh Anh thư Dân chủ “LS Lê thị Công Nhân” do Họa sĩ Mạc Chánh Hòa tặng ban tổ chức sẽ được bán đấu giá để ủng hộ gia đình các chiến sĩ Dân chủ tại quê nhà.

Sự hiện diện của quý vị thể hiện tấm lòng vàng hết lòng yểm trợ công cuộc đấu tranh dân chủ hóa đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta.

TM BAN TỔ CHỨC

  

PHẠM TRẦN ANH

 

Ủng hộ 25USD/1 người. Xin vui lòng liên lạc:

 

. Phạm Trần Anh    (714) 603-9291

. Bích Ty:              (714) 726-4002

. Kim Phạm:          (714) 352-5179

. Diệu Chi              (714) 722-8129

BÀI THƠ CHO ANH …

HẠT TUYẾT ĐẦU XUÂN

(Bài thơ cho anh)

 

Mong manh ngàn hạt tuyết rơi

Trắng không gian lạnh một trời mênh mông

Tuyết rơi rơi hạt cuối Đông

Cành khô thấp thoáng dáng Xuân dịu dàng

Hương Xuân nhè nhẹ ẩn tàng

Nỗi buồn theo giọt nắng vàng rụng rơi

Nhớ thương hỡi nhớ thương ơi

Hãy như hạt tuyết tan rời hư vô

Tuyết rơi ngàn hạt tuyết rơi

Một trời trắng xóa ngày đông lạnh lùng

Vấn vương vương vấn chập chùng

Càng đầy nỗi nhớ càng thương nụ cười

Một vòng tay ấm cuộc đời

Xuân về rộn rã Đông thôi ngậm ngùi …

 

 

UYÊN HẠNH

28/1.2010

“THƯỢNG TÔN PHÁP LUẬT ”

THƯỢNG TÔN PHÁP LUẬT ”

 

Nguyên tắc “Thượng tôn pháp luật” (Rule of law) thường được hiểu với nghĩa sơ khai là: “pháp luật có quyền lực cao nhất, trên tất cả mọi người và mọi người đều phải tuân thủ pháp luật”. Ý nghĩa này, về mặt lịch sử, xuất phát từ mơ ước của con người từ thời cổ đại mong được sống một cuộc đời không phụ thuộc vào sự thất thường, lắm khi tàn ác, của những kẻ có quyền. Aristotle của Hy lạp thế kỷ thứ IV trước CN đã viết “xã hội phải được quản lý bằng pháp luật và những người có quyền lực chỉ là người phục vụ pháp luật ”. Hàn Phi Tử của Trung quốc thế kỷ thứ III trước CN cũng mong muốn “pháp luật chứ không phải kẻ có quyền được điều khiển nhà nước.”

 

Tuy nhiên “Thượng tôn pháp luật” (với ý nghĩa sơ khai vừa nêu) không những chưa đủ để con người tránh được sự tàn ác, xảo trá của kẻ cầm quyền, mà, như lịch sử và thực tại cho thấy, còn trở thành vỏ bọc “hợp pháp” cho sự thống trị, đàn áp của những kẻ cầm quyền độc đoán. Adolf Hitler đã dùng luật để tiễu trừ người Do thái, các lãnh đạo cộng sản trong thế kỷ XX đã tạo ra luật để cướp đoạt tài sản, “ngăn sông cấm chợ” và cướp nốt những tự do vốn đã ít ỏi của dân chúng và ngay gần đây, Taliban đã dùng luật để phá tan hai pho tượng Phật độc nhất vô nhị của loài người!

 

“Thượng tôn pháp luật” với ý nghĩa đầy đủ và hiện đại phải được gắn kết một cách hữu cơ với sự tổ chức, vận hành của các cơ quan quyền lực của nhà nước, xã hội và có mục đích tối hậu nhằm bảo vệ quyền con người. Để “Thượng tôn pháp luật” đáp ứng được đúng ước mơ nguyên thủy của con người, các học giả hiện đại đã chỉ rõ “Thượng tôn pháp luật” phải được đặt trên bốn nền tảng sau đây:

 

1. Pháp luật phải có khả năng dễ dàng buộc các cơ quan nhà nước và mọi nhân viên của nó phải có trách nhiệm, phải trả giá thích đáng cho mọi hành vi sai phạm.

 

2. Pháp luật phải rõ ràng, công khai, ổn định và công bằng và phải nhằm mục đích bảo vệ các quyền cơ bản của con người.

 

3. Qui trình phê chuẩn pháp luật, thực thi pháp luật và bảo vệ pháp luật phải đảm bảo tính hiệu lực, công bằng và tính sẵn sàng chịu sự giám sát và chấp nhận nhu cầu thay đổi của dân chúng.

 

4. Quá trình phán xử (bảo vệ công lý) phải do những thẩm phán, luật sư có đạo đức, độc lập và đủ năng lực thực thi. Các viên chức tư pháp phải có đủ về số lượng, được đảm bảo thích đáng về nguồn lực, phương tiện khi thi hành công vụ và họ phải thể hiện được tính đa nguyên trong cấu trúc xã hội.

“Thượng tôn pháp luật” cũng như “Nhà nước pháp quyền” ngày nay đã trở thành những tiêu chuẩn, nền tảng của một xã hội văn minh. Những nguyên tắc này đã phổ quát và đúng đắn đến mức mọi chính quyền độc đoán đều không thể từ chối tán thành, bất chấp cả nguồn gốc phương Tây. Chỉ khác là những chính quyền độc đoán luôn trắng trợn giấu diếm và ngang ngược biện bạch cho sự thiếu vắng bốn nền tảng kể trên.

Cách nay hơn 250 năm Montesquieu đã có một nhận định bất hủ ”Kẻ cầm quyền độc đoán chả có pháp luật gì ngoài sự tùy tiện tai hại cho toàn xã hội.” (le despote n’a aucune règle, et ses caprices détruisent tous les autres). Điều đó cũng có nghĩa là nhân dân chẳng cần phải tôn trọng pháp luật, nếu pháp luật đó chỉ do những kẻ độc đoán quyền lực và thuộc hạ của chúng tạo ra.

Phạm Hồng Sơn

27/01/2010

Kính thưa đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước


Kính thưa đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước

 

Bây giờ là ba giờ sáng ngày 3 tháng 2 năm 2010.

 

Mấy hôm nay do tuổi già, lại trằn trọc suy nghĩ miên man, tôi hầu như thức trắng đêm.

 

Năm giờ rưỡi đồng hồ nữa ( 8h30 sáng 3 tháng 2 ) nhà giáo Nguyễn Thương Long và kỹ sư Nguyễn Phương Anh phải đến làm việc với công an Hà Nội về tập san Tổ Quốc. Giấy triệu tập thầy Nguyễn Thượng Long ghi rõ “ Để hỏi về chức danh Phó Tổng biên tập tập san Tổ Quốc ”.

 

Công an đang bao vây quanh nhà tôi. Ai từ nhà tôi đi ra đều bị lôi vào trụ sở Ủy ban Nhân dân xã Trung Văn để khám xét. Sáng hôm kia, luật sư Trần Lâm, nguyên thẩm phán Tòa án Nhân dân Tối cao, 85 tuổi từ nhà tôi đi ra cũng bị hàng chục công an lôi vào khám xét, tịch thu mấy chục tờ tập san Tổ Quốc số 80. Sáng hôm qua là thầy giáo Nguyễn Thượng Long và một số người khác.

 

Thân phận tôi sẽ ra sao ?

 

Đã một lần bị bỏ tù ( 1999 ), gần chục lần bị lục soát khám xét nhà cửa tanh bành và bắt đi thẩm vấn. Ngắn là vài buổi, dài là mươi ngày. Rồi bị đem ra phường đấu tố, bị người ta thuê côn đồ mang danh thương binh xông vào nhà chửi bới và đe dọa hành hung ….

 

Điều vô lý rất đắng cay là mặc dù đã rình rập, săm soi rất gắt gao qua suốt mấy chục năm nhưng người ta vẫn không thể chính thức quy kết bất cứ tội nào đối với tôi. Họ quan liêu, vô trách nhiệm đến mức đã quản lý lý lịch cán bộ của tôi suốt 57 năm qua mà vẫn không khẳng định được bản chất con người tôi.

 

Tôi đã viết hàng nghìn trang chính luận trình bầy những nhận thức, những phẩm bình của tôi đối với các vấn đề chính trị – xã hội, đối với chủ trương, đường lối, chính sách của ĐCSVN ( lưu trong thư viện mạng của tôi: www.nguyenthanhgiang.com ).

 

Các báo của Đảng đã đăng hàng chục bài xuyên tạc, bịa đăt bôi xấu tôi. Bảo tôi là con lai, con hoang, bảo tôi ăn bớt tiền của anh em dân chủ để uống rượu ( trong khi từ trẻ đến giờ tôi chưa hề nghiện bất cứ thứ gi ) vv…. Những bài báo ấy gán ghép hết sức tùy tiện cho tôi đủ tiếng xấu: phản động, gián điệp, chống Nhà nước, phản bội Tổ quốc …. mà không hề đưa ra được bất cứ dẫn liệu chứng cứ nào. ( Bởi nếu có thật thì người ta đã rất hăm hở đưa tôi ra tòa để kết án thật nặng rồi ).

 

Cũng chưa bài báo nào trên các báo của Đảng dám tranh luận, phê phán một cách cụ thể vào những vấn đề tư tưởng, những ý kiến, những câu chữ trong hàng trăm bài chính luận của tôi. Có chăng, những tư tưởng ấy, những chính kiến, những ý kiến đóng góp của tôi nêu trước hàng chục năm thì dần dần về sau báo Đảng mới nói theo những suy nghĩ, những tầm nhìn đúng đắn đó.  

 

Vậy mà họ vẫn nhục mạ, vẫm đầy đọa tinh thần tôi đằng đẵng.

 

Trong đời tôi thật ra cũng đã có lần man khai trước chính quyền. Đó là lần tôi khai tăng tuổi và uống nước ễnh bụng để tăng cân và được tuyển vào bộ đội chống Pháp. Suốt hơn nửa thế kỷ tham gia cách mạng không những tôi đã tích cực thực hiện những chủ trương đúng, mà cả những chủ trương sai của Đảng. Vì không dính dáng gì đến địa chủ, tư sản nên đang dạy học tôi “ được ” điều động đi làm cải cách ruộng đất …

 

Có thể nói tôi đã hăng hái xả thân đóng góp khá tích cưc để xây dựng nên chính quyền này, xây dựng nên cả mấy chiếc ghế cao tót vời cho các ngài lãnh đạo. Điều cay đắng, phản phúc là khi ngồi chễm trệ trên những chiếc ghế đó, vì quá sung sướng, quá thỏa thuê nên chỉ nghe tiếng chuột chạy, chó sủa ở đâu họ cũng hốt hoảng xua quân đi khám xét, bắt bớ đầy đọa chúng tôi một cách rất tàn bạo, rất vô lý.

 

Trong tù hồi 1999 tôi đã tuỵệt thực 12 ngày. Hiện nay họ vẫn thu giữ của tôi nhiều tài liệu và chiếc máy tính. Mobile của tôi vẫn bị cắt. Nếu rồi đây họ còn tiếp tục xúc phạm tôi thì e tôi không còn có thể chịu đựng nổi nữa. Cảm ơn các đấng anh minh đã cho tôi hưởng đến nay đã 74 tuổi trời. Tôi không còn ân hận, cũng không nuối tiếc gì nhiều nữa mà sẵn sàng bật cháy lên ngọn lửa căm phẫn ngất trời để mọi người nhanh chóng nhìn rõ những bộ mặt, những tâm địa xảo trá bất lương cuả những kẻ bất chấp công lý, đạo lý, đầy đọa mãi nhân dân tôi trong những nối đắng cay, oan khuất trường cửu. 

 

Chiều hôm qua tôi đã có buổi làm việc dài hơn ba tiếng đồng hồ với bà Aude Genet, giám đốc hãng thông tấn Pháp AFP tại Hà Nội. Trả lới các câu hỏi của bà, tôi đã nói khá rõ nhận thức của tôi về các công tích và những ưu khuyết điểm trong đường lối chủ trương của ĐCSVN qua 80 năm và một số vần đề liên quan đến tôi cũng như các nhà dân chủ khác. Kết thúc buổi làm việc, bà đề nghi tôi tiếp tục gửi cho bà những bài viết của tôi và những tin tức cần thiết. Điện thoại cuả bà là: ( 84.4 ) 39 439 150. Mobile là:      0903 411 426. Email là: aude.genet@afp.com

 

Nếu có mệnh hệ nào, mong bà con giúp tôi thông báo với bà và các cơ quan thông tấn, báo chí khác để nhiều người cùng biết. Tôi cũng mong bà con tìm mọi cách gửi bản tin này đến các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội để họ biết và họ phải chịu trách nhiệm trước những gì đã và sẽ xẩy ra với chúng tôi.  

 

Tôi xin chân thành cảm ơn

 

                                       Nguyễn Thanh Giang

                        Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay

                                 Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội

                             Mobile của con trai: 0912 532 616

                             Mobile của con gái: 0904 113 501   

ĐÓN TẾN CANH DẦN NHỚ TỘI ÁC TẾT MẬU THÂN CỦA CS

 

* TẾT MẬU THÂN 1968, VC TÀN SÁT ĐỒNG BÀO VÔ TỘI TẠI HUẾ *

                                                                  —–ooo O ooo—

Phố Nắng 27/01/2010 – Mường Giang

 

Cuối tháng 12-1960, Hồ Chí Minh thành lập tại Hà Nội cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (MTGPMN), dùng làm bình phong lừa bịp thế giới về âm mưu cưởng chiếm VNCH bằng quân sự. Ðể hoàn thành giấc mộng nhuộm đỏ toàn cõi VN, Hà Nội bắt các cán binh, bộ đội gốc Miền Nam đã tập kết ra Bắc năm 1954 phải hồi kết , qua đường mòn Trường Sơn. Số này sẽ kết hợp với các cán binh nằm vùng năm xưa và một nhóm trí thức khoa bảng đang bất mãn chính phủ Ngô Ðình Diệm. Tất cả sẽ dấy lên một phong trào tranh đấu giả tạo, để lật đổ chính quyền hợp pháp của Miền Nam bằng kế hoạch ba mặt giáp công. Ðó là chính trị, binh vận và quân sự của Miền Bắc.

 

Cuộc binh biến ngày 1-11-1963 với kết quả đưa VNCH vào tình trạng vô chính phủ và gây nên những xáo trộn chính trị triền miên suốt những năm 1964-1967. Nắm lấy thời cơ vàng ròng, mà Hồ Chí Minh cho là đã chín mùi tại Miền Nam, nên đầu năm 1964, đảng ra lệnh tập trung các cán bộ Y tế, Giáo dục, Văn hóa Thể dục Thể thao, Nhà văn, Nhà báo, Nông nghiệp, Bưu điện, Tiếp vận… khắp đất Bắc để học tập, huấn luyện, lên đường vào Nam tiếp tay với bọn Việt gian bản địa, dấy lên phong trào cướp chính quyền ở Huế, Ðà Nẵng, Sài Gòn và nhiều thành phố khác. Ðợt đó có 300 người bị tập trung tại Trường Huấn Luyện Ðặc Biệt ở Phú Thọ, mang tên là Ðoàn K-33.

 

Bộ đội VC

 

Ngày 22-12-1964 lớp học bế mạc, tất cả các học viên đều lên đường vào Nam. Trong số cán bộ trên, hiện còn nhiều người sống sót và được đảng thưởng công rất hậu như Nguyễn Trung Hậu (Bí thư tỉnh ủy Thuận Hải), Trần Ngọc Trác (Chủ tịch tỉnh Thuận Hải), Ngô Triều Sơn (Q..Bí thư tỉnh ủy Bình Thuận), Nguyễn Tường Thuật (Chủ tịch tỉnh Phú Yên)… Ngoài ra còn có các nhạc sĩ, nhà văn như Phan Huỳnh Ðiểu, Thuận Yến, Lê Anh Xuân, Tô Nhuận Vỹ, Dược sĩ Nguyễn Kim Hùng, Tiến sĩ Võ Quảng, Nguyễn Thới Nhậm, Nguyễn Khoa Ðiềm..

 

 

 

Lâu nay nhiều người thắc mắc về sự liên hệ giữa Nguyễn Khoa Ðiềm và Hoàng Phủ Ngọc Tường. Thậm chí không ít người quả quyết cả hai chỉ là một. Nhưng dù là một hay hai thì chúng vẫn là những ác nhân thiên cổ (trong đó có Nguyễn Ðắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Phan..) đã tàn nhẫn dã man mất hết nhân tính khi ra lệnh chôn sống, đập đầu và tùng xẻo hàng ngàn đồng bào vô tội tại Huế vào những ngày Tết Mậu Thân (1968).

 

Giống như những người Nhật còn sống sót khi đã hứng hai trái bom nguyên tử của Mỹ năm 1945. Hiện có một số lớn nạn nhân may mắn sau thảm kịch Tết Mậu Thân Huế 1968, đã quả quyết thủ phạm chính cuộc tàn sát dã man lúc đó là những thành phần trong mặt trận Liên Minh Dân Tộc Hòa Giải do Hà Nội dựng lên tại Huế vào ngày mồng ba tết (1-2-1968) gồm Lê văn Hảo, Hoàng phủ ngọc Tường, Hoàng phủ Ngọc Phan, Nguyễn Ðắc Xuân, Nguyễn Ðoá, Ðào thị Xuân Yến, Hoàng phương Thảo.. Tất cả bọn nam nữ ác quỹ lúc đó đều thuộc thành phần thượng lưu trí thức, ăn trên ngồi trước, gì gì cũng thừa mứa.. chỉ thiếu có máu và xác người, nên phải giết đồng bào vô tội để cùng vui bữa tiệc thịt người.

 

Bia đá trăm năm có thể bị hũy diệt bởi con người và thời gian, lịch sử cũng vậy có thể bị thay đen đổi trắng bởi bọn cầm quyền và đám bồi bút vô loại nhưng bia miệng thì không bao giờ bất biến bởi chúng là những tác phẩm vô hình không chữ nghĩa. Ngoài ra còn có luật trời và tòa án lương tâm, nhất là đối với những người có lòng tin tôn giáo ” Quả Báo Nhản Tiền ” . Nên nay có mặc áo vàng, áo đỏ, áo lam , áo đen hay ở trần đóng khố thì rốt cục cuối đời cũng phải mặc áo quan để về với đất.Tất cả hãy lấy bọn ác tặc trên để sám hối trước khi ” về nguồn ” sửa soạn tái sinh và cơ duyên xấu hay tốt của kiếp tới, đều do kiếp này gieo quả.

 

Ai là người miền Nam VN, đã được sống sót và đầu thai trở lại khi may mắn đến được bờ đất hứa tự do, chắc không làm sao quên được sự dã man có một không hai của cán binh VC tại bất cứ nơi nào khi chúng hiện diện trước tháng 4-1975. Sau đó là những cảnh xử giảo các thành phần ” Quân Cán Cảnh VNCH ” qua cái gọi là Tòa Án Nhân Dân. Hình ảnh Cố Ðại Tá Hồ Ngọc Cẩn, Tỉnh Trưởng Chương Thiện tại pháp trường Cần Thơ năm nào, bị VC bẽ gập gảy xương sống rồi dùng mã tấu đâm nát cơ thể trước khi bắn, vào những ngày đầu tháng 5 mất nước. Cảnh tượng dã man đó làm sao xóa được, để mà hớn hở hòa hợp, về nguồn và nối vòng tay lớn với giặc nay đã mất hết nhân tính quốc hồn, buôn, bán nước ?

 

 

 

Lịch sử VN đã bị đảo lộn vì sự bóp méo của ngòi bút trí thức. Dân tộc VN bị mất chủ quyền đất nước và quyền sống vào tay ngụy quyền Hà Nội, cũng chỉ vì mù quáng tin thật vào những đảo lộn của lịch sử và hậu quả dối trá trên nay vẫn là món hàng thời thượng không mất giá. Hồ Chí Minh một đời bán nước hại dân làm ngàn tội ác, nay vẫn được thành BỤT ngồi trên bồ đề trong chùa, trước các đấng thần linh. Lũ ác gian ăn ốc, dân lành VN đổ võ từ thế hệ này cho tới thế hệ khác và tới bao giờ mới chấm dứt ? VN là như vậy đó, thì làm sao mà về nguồn để tìm lại bản sắc dân tộc Hồng Lạc ngàn đời, nay đã bị tức tưởi tanh hôi dưới hố sâu máu và xác người dân Việt đói nghèo trong ngục tù nô lệ VC ?

 

* LỘT TRẦN NHỮNG BÓP MÉO XUYÊN TẠC VNCH :

 

Ngày nay những luận điệu điêu ngoa láo bịp, bẻ cong ngòi bút của đám truyền thông báo chí phương tây mà phần lớn là Mỹ nhắm vào VNCH đã trở nên lổi thời, sau khi Bắc Việt công khai xé bỏ hiệp ưúc ngưng bắn mà chúng đã ky với Hoa Kỳ vào năm 1973. Viết về trận chiến Tết Mậu Thân (1968) Sir R Thompson, nhà bỉnh bút người Anh đã dựa vào lời kể của Dương Quỳnh Hoa, Trần Văn Trà, Hoàng Văn Hoan, Viễn Phương.. viết “ Ðây là ý đồ của Võ Nguyên Giáp, muốn tạo sai lầm chiến thuật, để đẩy VC miền Nam vào chổ chết. Có vậy Hà Nội mới đưa được cán binh Bắc Việt vào Nam trám chổ các đơn vị địa phương vừa bị QLVNCH và Ðồng Minh tiêu diệt , để dành lấy địa vị độc tôn sau cuộc chiến “.

 

Sự thật là vậy nhưng hệ thống truyền thông Hoa Kỳ đã đổi trắng thay đen, biến thất bại quân sự của CS tại miền Nam thành một chiến thắng chính trị trên đất Mỹ, gieo sự nghi ngờ tới tầng lớp dân chúng về những công bố của chính phủ trong cuộc chiến VN. Từ đầu năm 1967, Hà Nội đã ban hành nghị quyết số 13, kêu gọi đồng bào miền Nam ” đồng khởi ” để dành thắng lợi trong một thời gian ngắn. Sỡ dĩ có hiện tượng này, là vì Ðảng quá tin tưởng vào cảnh rối ren đang xảy ra khắp VNCH nhất là tại miền Trung. Vin vào đó nên Lê Duân kết luận rằng khi phát động cuộc tổng công kích vào dịp tết Mậu Thân (1968), dân chúng miền Nam sẽ đứng dậy theo chúng và lật đổ chính quyền như họ đã từng làm vào ngày 1-11-1963.

 

 

 

Do ảo tưởng trên, Hà Nội đã chuẩn bị sẳn chính quyền tương lai cho miền Nam bằng cái gọi là ” Liên minh các lực lượng dân tộc, dân chủ và hòa bình ” để làm mồi danh lợi câu bọn trí thức khoa bảng phản thùng VNCH. Ðồng thời dùng liên minh trên để thay thế Mặt Trận Ma GPMN đang hấp hối sắp bị tiêu diệt. Ngoài ra Duân còn ban lệnh cho tất cả cán binh bộ đội miền Bắc, thẳng tay tàn sát ” ngụy quân ” để làm tan rã ” ngụy quyền “.Kết quả VC đã gây nên một cuộc tàn sát có một không hai trong giòng sử Việt, mà ghê gớm nhất ở cố đô Huế.

 

Tất cả đều là ảo tưởng, vì chỉ có Huế bị giặc chiếm lâu ngày nên đồng bào không chạy thoát được. Những nơi khác tại VNCH kể cả hai thành đồng của “bác” là Phan Thiết và Bến Tre, cũng chẳng thấy ai đứng dây đồng khởi. Ngược lại ở đâu đồng bào đều di tản vào các vùng do QLVNCH trấn giữ, để tránh bị thảm sát vì giặc và bom đạn. VC còn hoang tưỏng tới độ cho rằng lính miền Nam đánh thuê cho Mỹ, nên không có lý tưởng do đó sẽ buông súng đầu hàng ” cách mạng ” chống lại chánh quyền. Nhưng đã không có chuyện gì xảy ra và dù quân số tại hàng rất ít. Thế mà QLVNCH vẫn giữ vửng được phòng tuyến và phản công sau đó để chiếm lại hầu như tất cả những lảnh thổ bị giặc cưởng chiếm ban đầu.

 

 

Dịp này Duẩn bắt giam Hoàng Minh Chính, Vũ Ðình Huỳnh, Ðặng Kim Giang.. đồng thời sang chầu Nga, Tàu mua chịu bom đạn súng ống. Riêng Mao tăng viện cho 300.000 quân phòng không và công binh, để giúp phòng thủ đất Bắc từ Thanh Hóa trở ra. Theo Xuân Sách thì năm 1967, không quân Hoa Kỳ oanh tạc Bắc Việt dữ dội. Kế hoạch tổng công kích Tết Mậu Thân nhằm tấn công thẳng vào VNCH, cũng để giải vây cho Hà Nội.

 

Tất cả các kế hoạch đột kích miền Nam được chuẩn bị rất chu đáo và bí mật, trong đó có công tác của đội văn công trung ương. Vì quá tin tưởng sẽ chiếm được VNCH nên Duân ra lệnh cho Xuân Sách, Huy Du, Vũ Trọng Hối, Huy Thục, Doản Nho.. dàn dựng một bản đại hợp xướng với tiêu đề ” xuân chiến thắng ” , được nữ ca sĩ Kim Oanh hát và thu vào băng nhựa để phát ra khắp miền Nam sau khi chiếm được Sài Gòn vào giờ G.

 

 

Nhưng năm Mậu Thân 1968 vĩnh viển không có giờ G để đám Việt gian có dịp hát. Vì vậy cuối cùng Ðảng chỉ xài có phần 3 của bảng hợp xướng để tuyên truyền qua tựa ” VN trên đường chúng ta đi “. Chính Võ nguyên Giáp là người đã soạn thảo kế hoạch còn Hồ Chí Minh thì ban lệnh tổng tấn công , qua bài thơ Máu nay vẫn còn :

 

“Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua. 

Thắng trận tin vui khắp mọi nhà. 

Nam-Bắc thi đua đánh giặc Mỹ 

Tiến lên ! toàn thắng ắt về ta”

 

Giáp cũng là tác giả vụ ” đổi lịch mới ” từ 1-1-1968, để cho ngày mùng một Tết trên đất Bắc trùng với giờ giao thừa tại miền Nam, hầu đánh lừa dư luận để giữ kín bí mật quân sự. Sau tháng 5-1975, VC khoe thành tích và ăn mừng chiến thắng Mậu Thân hằng năm nhưng năm 1969, khi Giáp được một nhà báo phương tây phỏng vấn, thì cũng chính miệng hắn chối là Hà Nội không hề hay biết gì về cuộc chiến Tết Mậu Thân xảy ra tại Miền Nam. Tư cách của các chóp bu đảng CS là thế đó, nên khi chúng nắm được quyền lảnh đạo đất nước, VN không đói nghèo hèn nhục trước giặc Tàu và thế giới, thì mới là chuyện lạ.

 

* THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN TẠI HUẾ :

 

 Tỉnh Thừa Thiên nằm giữa miền Trung VN, có diện tích 5054km2 và dân số tính đến năm 2000 là 1.045.134 người với các quận Phong Ðiền,Quảng Ðiền,Hương Trà,Phú Vang,Hương Thủy,Phú Lộc,A Lưới và Nam Ðồng. Tỉnh Lỵ là thành phố Huế hiện nay có diện tích 380km2 với 209.043 người. Là cố đô của nhà Nguyễn (1802-1945), Huế muôn đời vẫn đẹp và thơ mộng, mang nhiều sắc thái tiêu biểu cho dân tộc, nhân chứng của một chặng đường lịch sử, văn hóa, kiến trúc VN, nên trong hội nghị lần thứ 17 tại Catagenna nước Columbia vào tháng 12-1993, tổ chức UNESCO của LHQ đã công nhận Huế là di sản văn hóa của nhân loại cần bảo tồn.

 

 

Ngược dòng lịch sử, từ năm 1366 Huế đã là thủ phủ của Ðàng Trong, tức là hai Châu Ô, Rí do vua Chế Mân cuả Chiêm Thành, dâng cho nhà Trần làm sính lễ cưới công chúa Huyền Trân của Ðại Việt, từ đó trở thành đất Thuận Hóa. Những gì còn lại của Huế hôm nay chỉ là một phần công trình của cố đô trong đống gạch vụn do Việt Cộng và bọn Việt Gian VNCH tàn phá vào Tết Mậu Thân 1968. Ngoài ra Huế còn nhiều nét tiêu biểu khác như chùa Thiên Mụ, cầu Trường Tiền, chợ Ðông Ba, với trường Quốc Học cổ kính nằm cạnh bờ sông với hàng phượng vỹ nở rộ mỗi độ hè về, nuí Ngự Bình trước tròn sau méo, sông An Cựu nắng đục mưa trong, hồ Tĩnh Tâm sen nở ngút ngàn và Phú Văn Lâu trơ gan cùng tuế nguyệt.

 

Từ năm 1967 Hà Nội đã quyết định tổng tấn công VNCH vào những ngày hưu chiến Tết Mậu Thân 1968. Trong số 44 tỉnh, thị tại miền nam bị đột kích, thì Saì Gòn và Huế là quan trọng hơn cả. Vì trại Lực lượng đặc biệt A-Shau rút đi, nên thung lũng A Shau bị bỏ ngõ và VC đã lợi dụng dịp này để chuyển một số lớn bộ đội vào tấn công cố đô với sự dẫn đường chỉ lối của đám Việt Gian tại Huế. Trận chiến mở màn vào sáng mồng hai Tết nhằm ngày 31-1-1968, bằng hai cánh quân : Ðoàn 6 gồm các tiểu đoàn đặc công K1,K2,K6 và K12 từ phía bắc bên tả ngạn sông Hương, tấn công BT/.SD1BB tại đồn Mang Cá, phi trường Tây Lộc, Ðại Nội. Ðoàn 5 gồm các tiểu đoàn K4A,K4B,K10 và K21 từ phía nam bên hửu ngạn sông Hương, hợp với Thành đội tấn công các cơ sở hành chánh phía nam. Ngoài ra còn có Ðoàn 9 gồm hai tiểu đoàn 416,418 hợp với một đơn vị mang tên Ðường 12 tấn công mặt tây.

 

 

Cũng nói thêm là VC đã lợi dụng những xáo trộn tại Huế trong các năm 1965,1966, xâm nhập hoạt động cũng như móc nối dụ dổ một số học sinh,sinh viện, quá mê thầy mà phản nước hại dân. Thật ra mặt trận quan trọng nhất của VC ở Huế là mặt trận chính trị, vì vậy Hà Nội bất chấp máu xương của cán binh và thường dân vô tội, ra lịnh cho đám tàn binh phải cố thủ trong Ðại Nội dù thực trạng bi thảm tuyệt vọng bởi các vòng vây của quân lực Hoa Kỳ và VNCH.

 

Phụ trách công tác tổng khởi nghĩa, để lập chính quyền cách mạng ở Huế là Hoàng kim Loan và Hoàng Lanh, đã vào nằm vùng từ lâu trong nhà một giám thị trường Quốc Học là Nguyễn Ðoá. Ngoài ra còn có Nguyễn trung Chính, Nguyễn hửu Vân (giáo sư trường Âm nhạc kịch nghệ), Phan Nam, Nguyễn Thiết. Ngày 14-2-1968 đài VC phát thanh tại Hà Nội cho biết đã lập xong chính quyền cách mạng tại Huế do Lê văn Hảo làm chủ tịch, còn Ðào thị xuân Yến và Hoàng phương Thảo làm phó. Ngoài ra còn có cái Liên minh các lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình được Hà Nội nặn ra ngày mồng ba Tết (1-2-1968) cũng do Lê văn Hảo, tiến sĩ giảng sư về nhân chủng học tại Ðại Học Huế và Sài Gòn làm chủ tịch liên minh.

 

Theo Hảo vì muốn trốn lính, nên 1953 qua Pháp du học nên bị tiêm nhiểm chủ nghĩa cọng sản của Trần văn Khê, Nguyễn khắc Viện. Vì vậy vào các năm 1965,1966 dù đang sống trong cảnh tột đỉnh giàu sang, chức trong, lại được trốn lính nhưng vẫn tán tận lương tâm, theo VC nằm vùng là Hoàng phủ ngọc Tường và Tôn thất Dương Tiềm vào MTGPMN và ra bưng cuối tháng 12/1967. Trong Liên Minh Ma này còn có Hoàng phủ ngọc Tường, Thích Ðôn Hậu, Nguyễn Ðoá, Hoàng phủ ngọc Phan, Nguyễn đắc Xuân.. Tóm lại mặt trận được chỉ huy tổng quát bởi Lê Minh, trưởng ban an ninh khu ủy Trị Thiên, còn Tống hoàng Nguyên và Nguyễn đình Bảy Khiêm chỉ lo về phần thủ tiêu, giết người vô tội tại Huế. Theo Bảy Khiêm , chính Y đã giết rất nhiều sĩ quan và cán bộ,công chức VNCH bị kẹt tại Huế, cùng các giáo sư người Ðức dạy tại Ðại học Y Khoa, qua chỉ điểm của VC nằm vùng và sau này Lê Minh lẫn Bùi Tín đều xác nhận Việt Cộng đã tận tuyệt tàn sát vô nhân đạo đồng bào vô tội tại Huế vào Tết Mậu Thân 1968.

 

 

Ngay từ đầu nhờ lợi dụng dịp hưu chiến, nhiều đơn vị cho các quân nhân về nhà ăn Tết, nên VC đã chiếm được hầu hết các cơ sở hành chánh, khu Ðại Nội, chợ Ðông Ba, cửa Thượng Tứ, An Hòa, Chánh Tây.. ngoại trừ BTL/SD1BB tại đồn Mang Cá, cơ sở MACV,Tiêu khu Thừa Thiên, Ðài phát thanh, Trường Kiểu Mẫu và cầu tàu Hải Quân vẫn do QLVNCH kiểm soát.

 

Mồng ba Tết (1-2-1968) một ngày sau đó, Chiến đoàn Dù với 2 tiểu đoàn 2,7 và chi đoàn 2/7 Thiết giáp từ phía bắc vào giải vây Huế. Hai đại đội TQLC Hoa Kỳ cùng 4 chiến xa M48 trong Chiến doàn X-Ray đóng tại Phú Bài cũng về Huế tăng cường phòng thủ MACV.. Chiều ngày mồng 4 Tết, TÐ 9 Dù được trực thăng vận vào chiến trường, từ đây cho tới ngày 12-2-1968 , cuộc chiến trở nên khốc liệt bạo tàn với sự tổn thất nhân mạng rất cao của cả hai phía.

 

 Cùng ngày đó Chiến đoàn A Thủy quân lục chiến VN gồm các tiểu đoàn 3,4,5 thay thế chiến đoàn Dù, tiếp tục giải tỏa áp lực VC tại sân bay Tây Lộc và Ðại Nội. Ngày 19/2 TQLC mở chiến dịch Sóng Thần 739/68. Ngày 22/2 hai tiểu đoàn 21 và 39 BDQ được tăng cường tại Huế và VC cũng bắt đầu tháo chạy. Ngày 25/2/1968 Biệt động quân chiếm lại Khu Gia Hội, chấm dứt chiến cuộc tại Huế với đổ nát, điêu tàn, nhà cửa, cầu cống, cây cối, đường xá, biến thành tử địa với xác người nằm la liệt đã sình thối. Tất cả chỉ còn là sự tàn nhẩn, thê lương, từ bàn tay đẳm máu của VC và bọn Việt gian mang đủ loại mặt nạ gây nên. Tóm lại không còn lời nào để đủ viết về Huế đang quằn quại trong lửa máu, giống như những nhịp cầu Tràng Tiền trên Hương Giang đớn đau gãy sập. Hởi ôi sắt thép, gổ đá còn biết rơi nước mắt với Huế thê lương, trong khi đó lại có không ít người thản nhiên đứng vổ tay cười. 

 

 

 

Những hành động dã man nhắm vào dân lành tại Huế , làm nhớ tới Nga Sô tàn sát hơn 5000 hàng binh Ba Lan phần lớn là sĩ quan vào tháng 9-1939 tại rừng Katyn ở phía tây thành phố Smolensk, chứng tỏ bản chất hiếu sát vốn tiềm tàng trong máu óc của cọng sản, dù chúng là ai chăng nửa, tất cả đều giống nhau vì cùng chung một tổ,một lò.Trong trận chiến Tết Mậu Thân 1968, Huế là thành phố bị thiệt hại nặng nhất về nhân mạng cũng như vật chất vì bị VC chiếm đóng lâu dài nhất. Riêng người Huế sỡ dĩ bị tàn sát dã man, theo một số nhân chứng , do VC được chỉ điểm bởi một số nằm vùng địa phương vì thù oán nhau mà trả thù, rồi lại được tự do đi lại trong thành phố nên tự do hành động, nhất là trong khoảng từ mồng hai tới mồng bốn, tha hồ đi từng nhà,lôi từng người ra bắn giết theo ý muốn, đúng với kỹ thuật bắt và thủ tiêu theo KGB và Maoit .

 

Trong số các hung thần can dự tới bửa tiệc máu tại Huế, dư luận trước sau vẫn nhắm vào Lê văn Hảo, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Ngọc Phan và Nguyễn đắc Xuân. Năm 1966 khi còn là một sinh viên, Nguyễn đắc Xuân từng tổ chức đoàn “Phật Tử Quyết Tử” quậy nát Huế, sau đó trốn theo VC và trở lại cố đô vào Tết Mậu Thân, phụ trách đội “Công tác thanh niên” và khuyến dụ các quân nhân VNCH bị kẹt, để lập cái gọi là đoàn nghĩa binh.. Trái với dự đoán của cộng sản, dân chúng Huế không hưởng ứng tổng khởi nghĩa,trái lại bỏ trốn sang các khu vực có QLVNCH như Mang Cá,Trường Kiểu Mẫu, Tiểu Khu Thừa Thiên, Bến Tàu,Phú Bài.. Bắt đầu ngày mồng ba Tết, QLVNCH và Hoa Kỳ phản công, ngày 7-2-1968 VC giựt xập cầu Trường Tiền. Ngày 15-2 Quân Ủy cọng sản tại Hà Nội ban lệnh cho VC tử thủ tại Huế, nhưng tình hình càng lúc càng bi đát cho VC nên Lê Minh muốn rút quân. Ngày 23-2 VC bị đẩy ra khỏi Huế, lá cờ VNCH lại tung bay trên kỳ đài ở Phú văn Lâu.

 

 

 Nói chung cọng sản tàn sát đồng bào Huế nhiều nhất là tại khu dân cư Gia Hội vì vùng này bị VC chiếm lâu nhất từ ngày mùng 2 Tềt đến 22-2-1968 mới được Biệt Ðộng Quân giải tỏa, bởi vậy giặc và Việt gian mới có cơ hội giết nhiều đồng bào vô tội. Cho đến nay không ai biết chính xác số người bị VC tàn sát tại Huế là bao nhiêu nhưng căn cứ vào thống kê số hài cốt tìm được trong một số hầm chôn tập thể sau khi giặc bị đánh đuổi khỏi thành phố, tại các địa điểm Trường Gia Hội, Chùa Theravada, Bải Dâu,Cồn Hến, Tiểu Chủng viện, Quận tả ngạn, Phía đông Huế, Lăng Tự Ðức,Ðồng Khánh, Cầu An Ninh, Cửa Ðông Ba, Trường An Ninh Hạ,Trường Vân Chí, Chợ Thông,Chùa Từ Quang,Lăng Gia Long, Ðồng Di, Vịnh Thái, Phù Lương , Phú Xuân, Thượng Hòa,Thủy Thanh, Vĩnh Hưng và Khe Ðá Mài.. tổng cộng đếm được 2326 xác. 

 

 

 Về câu hỏi tại sao VC tàn sát thường dân vô tội, đến nay Hà Nội vẫn tránh né, còn Võ nguyên Giáp thì đểu giả hơn khi bị các ký giả ngoại quốc phỏng vấn sau Tết Mậu Thân, đã trả lời là Bắc Việt không hề biết vì đó là chuyện của MTGPMN và VNCH. Theo các nhà nghiên cứu trong và ngoài nước, thì động cơ cọng sản tàn sát dân chúng tại Huế, ngoài một lý do nhỏ là sự trả thù do hờn oán trước đây giữa cá nhân và cá nhân, thì tàn sát theo kế hoạch phá huỷ và làm rối loạn bộ máy cầm quyền của VNCH, điều này đã được ghi lại trong một tài liệu cuả cán bộ VC , bị SD1 Không kỵ Hoa Kỳ bát được tại tỉnh Thừa Thiên ngày 12-6-1968 .Tàn sát để khủng bố và cảnh cáo đe dọa dân chúng đừng tòng quân chống cộng. Tàn sát tín đồ Thiên Chúa Giáo để chia rẽ sự đoàn kết tại miền nam, tạo sự nghi kỵ giữa các tôn giáo cho tới ngày VC cưởng chiếm được miền Nam mới chấm dứt vì VC độc tài đảng trị, cấm biểu tình xuống đường, nên bốn bên bốn phía bình đẳng chịu sống chung hòa bình. Từ đó mới không thấy tự thiêu, tuyệt thực và ra báo chống đối, bêu xấu, hạ nhục chính quyền như cơm bửa thời VNCH. Tàn sát dân chúng để gây tiếng vang với thế giới. 

 

 

Ðem các biến cố năm1885 tại Huế và 1946 ở Hà Nội để so sánh với Mậu Thân 1968 tại Huế ,bổng thấy lạnh mình về những lời chạy tội của Ðại Tá VC Bùi Tín, khi trả lời về cuộc tàn sát của VC đối với thường dân tại Huế năm 1968. Theo nhận xét của Nguyễn đức Phương trong ” Chiến Tranh toàn tập ” thi Bùi Tín không biết gì về qui ước Geneve dành cho tù binh chiến tranh, hoặc biết nhưng giả bộ ngây thơ không biết để có lý do bào chửa sự tàn ác dã mang của cán binh VC và biết thêm về quan niệm của Hà Nội, luôn qui chụp tất cả những ai chống đối họ, đều bị gán là tù binh với kết quả như Bùi Tín nói là phải được chết để giữ gìn bí mật quốc phòng.

 

 Theo Nguyễn Lý Tưởng, thì những hành động dã man của Việt Cộng, tại Thành Nội và Gia Hội,do cái gọi là Toà Án Nhân Dân được quyết định bởi các chóp bu trong Liên Minh Dân Chủ Hòa Bình, là Lê văn Hảo,Thích Ðôn Hậu, bà Nguyễn Ðình Chi.. nhưng chủ chốt và dã man tàn bạo vẫn là bọn theo phong trào tranh đấu chống VNCH năm 1966, sau đó theo VC và quay về Huế như Hoàng phủ ngọc Tường (giáo sư ), Hoàng phủ ngọc Phan (sinh viên y khoa), Nguyễn đắc Xuân (sinh viên sư phạm),Trần quan Long (sinh viên sư phạm), Phan Chính Dinh hay Phan Duy Nhân (sinh viên).. dẫn an ninh VC như Tống hoàng Nhân, Bảy Khiêm.. đi lùng bắt bạn bè, thân nhân,các thành phần quân,công, cán,chính VNCH cũng như các đảng phái bị kẹt lại tại Huế. 

 

Hiện nay tất cả những bí mật của lịch sử gần như được khai quật trong đó có cuộc thảm sát thường dân tại Huế năm Mậu Thân. Những tội nhân thiên cổ ngoài bản án của lương tâm, đạo đức và sự nguyền rủa của đời, nên không ngớt tìm đủ mọi cách để biện minh về tội lỗi của mình. Năm 1988,trên báo Sông Hương và được dịch đăng lại trên tờ Newswwek ở Hoa Kỳ, Ðại Tá Bắc Việt Lê Minh, nguyên chỉ huy mặt trận Thừa Thiên-Huế, xác nhận và chịu trách nhiệm về việc tàn sát dân chúng Huế nhưng vẫn đưa ra lý do là lúc đó VC đang ở vào giờ thứ 25, nên không kiểm soát được .

 

 

 

Còn thủ phạm chính Hoàng phủ ngọc Tường thì đổ thừa cho cục bộ, địa phương chứ không phải tại đảng, vẫn giữ nguyên ý là miền nam mất vì cách mạng chứ không bị cộng sản quốc tế xâm lăng, và trên hết vào ngày 12-7-1997 Tường công khai chối tội là không tham dự mặt trận Huế, vì lúc đó y đang trốn tại địa đạo trong quận Hương Trà,tỉnh Thừa Thiên. Còn nhân vật bị bia miệng nhắc tới là Hoàng phủ Ngọc Phan.. mà người Huế tưởng lầm ? Lê văn Hảo hiện đang sống tại Pháp cũng chối tội. Sau rốt chỉ có Hoàng phủ Ngọc Phan và Nguyễn đắc Xuân vì lúc đó gần như là công an, cai tù, chánh án và đao phủ thủ.. nên người Huế ai cũng nhận được,vì vậy phải chịu tai tiếng nhơ nhớp muôn đời.

 

Ngày nay ai cũng biết Tết Mậu Thân VC thua lớn và Tổng thống Hoa Kỳ là Johnson phải trực tiếp chịu trách nhiệm trước lịch sử vì đã cố tình tạo nên một lỗi lầm nghiêm trọng về đạo đức., gây tử vong cho nhiều người có thể tránh khỏi nếu được báo trước sự thật.

 

Tóm lại dù Hà Nội đã chuẩn bị kế hoạch cưởng chiếm VNCH thật chu đáo, cũng như đã tin tưởng tuyệt đối vào đám Việt gian Miền Nam nhưng cuộc tổng tấn công đã hoàn toàn thất bại về quân sự. Chúng cũng thua VNCH về phương diện đạo đức và chính nghĩa, khi đã tàn nhẩn bất lương xô đẩy hàng trăm ngàn người vào cỏi chết, kể cả bắt các thiếu niên đi lính đở đạn “sanh bắc tử nam”. Hồ, Duẩn lẫn Giáp đã phỉnh gạt cán binh chết lót đường cho chúng khi nói láo rằng “Miền Nam đã được giải phóng, nên miền Bắc chỉ vào tiếp thu mà thôi”.

 Viết tại Xóm Cồn Ha Uy Di

Tháng 01/2010

HỌC TẬP THEO GƯƠNG “BÁC HỒ VĨ ĐẠI !!!”

Những điều ông Hồ Xuân Mãn học từ ông Hồ Chí Minh?

Trân Văn, phóng viên RFA

2010-02-01

Cuối tháng vừa qua, Ban Chỉ đạo cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” đã tổ chức tuyên dương các tập thể, cá nhân được xem là điển hình trong ba năm thực hiện cuộc vận động đó.

Photo courtesy of svhttdl.hue.gov.vn

Ông Hồ Xuân Mãn

Chuyện về một điển hình 

Trong số hàng trăm tập thể, cá nhân được xem là điển hình của ba năm “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, có ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư tỉnh Thừa Thiên – Huế. Ông Mãn đã học và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh như thế nào? Trân Văn tổng hợp báo chí trong nước và dư luận dân chúng qua các diễn đàn điện tử, các blog để tường trình.

Cách nay khoảng 5 năm, trên số 327, ra ngày 26 tháng 11 năm 2005, tờ Lao Động, cơ quan ngôn luận của Tổng Liên đoàn Lao Động Việt Nam đăng một bài viết ngắn, với tựa là “Đất cố đô có vua”. Tác giả bài viết có tựa vừa dẫn kể rằng:

Mấy hôm nay, nơi tôi đang sống, từ lề đường đến công sở, đi đâu cũng nghe người dân, cán bộ, nhỏ to đầy hả hê chuyện ông “quan” to nhất tỉnh vừa bị một nữ tiếp viên nhà hàng “dạy” cho bài học muối mặt về ứng xử với phụ nữ ngoài xã hội.

Chuyện là một bữa trưa đẹp trời, “quan” lớn cùng một số “quan” nhỏ vào ăn trưa ở một nhà hàng ven đô. Một nữ tiếp viên trẻ, mới đến làm việc của nhà hàng, như lệ thường, đến đon đả mở bia, tiếp đá cho các “quan”. Và (có lẽ cũng như thường lệ), “quan” lớn nhất đã không cầm lòng trước nhan sắc của cô tiếp viên chỉ đáng tuổi con mình nên đã… ghì đầu cô ta lại rồi hôn đánh chụt một cái vào má, trước sự chứng kiến của quan khách có mặt trong nhà hàng hôm đó!

 

 

Quá bất ngờ và cảm thấy nhục nhã bởi hành vi của vị “quan” đáng kính, cô tiếp viên đã đáp trả ngay lập tức bằng một cái tát như trời giáng vào mặt “quan”!

Trích từ báo Lao Động

 

Quá bất ngờ và cảm thấy nhục nhã bởi hành vi của vị “quan” đáng kính mà lâu nay cô chỉ thỉnh thoảng được thấy mặt và nghe nói toàn lời hay, ý đẹp trên ti-vi, cô tiếp viên đã đáp trả ngay lập tức bằng một cái tát như trời giáng vào mặt “quan”! Cái tát làm cả nhà hàng “chết lặng” như… sóng thần xuất hiện!

Chuyện đến đây chưa hẳn đã có đoạn kết tệ hại, nếu “quan” hành xử như một người có văn hoá (lỡ có tí bia rượu), chẳng hạn nói một lời xin lỗi. Đàng này, sau một lúc bỏ đi vào nhà vệ sinh, “quan” quay trở ra, mặt hầm hầm chỉ tay, lớn tiếng: “Đuổi, đuổi ngay cô tiếp viên không biết làm việc kia!”.

Tất nhiên chủ quán thanh toán tiền công và cho cô nghỉ việc ngay sau đó. Chưa hết, “quan” còn doạ sẽ cho đóng cửa, không chỉ nhà hàng này mà còn cả…các nhà hàng bên cạnh!         

Tác giả bài viết “Đất cố đô có vua” kể thêm rồi nêu một số thắc mắc: Theo giới thạo tin “mật” thì việc ông “quan” này vào các nhà hàng ruột của mình rồi ôm hôn  các cô tiếp viên và “hơn thế” giữa thanh thiên bạch nhật như đã dẫn ở trên là “chuyện thường ngày ở huyện”. Nhưng lâu nay, các cô phần khiếp uy của “quan”, phần vì miếng cơm manh áo đành nuốt nhục, im lặng. Cái tát vừa rồi thật ra là … “đi đêm lắm có ngày gặp ma” mà thôi.

Người viết bài này đã nghĩ mãi vẫn không lý giải thỏa đáng về hành vi của “quan”.

Chẳng lẽ, “quan” cho  rằng xã hội bây giờ không có “vua”, cũng không có “dân”, nên không cần nhìn trước nhìn sau khi thực hiện những hành vi không xứng đáng với trọng trách như thế?

Hay là “quan” cho rằng, ta là “vua” của đất cố đô này nên ta muốn làm gì cũng được?

Tuy tạo ra sự xôn xao lớn trong dư luận, song giống như nhiều sự kiện khác từng xảy ra tại Việt Nam, bài “Đất cố đô có vua” nhanh chóng rơi vào quên lãng vì lãnh đạo Đảng, Nhà nước không chỉ đạo xác minh, xử lý dù nhân vật chính được xác định là vị quan “to nhất tỉnh”.

“Tấm gương tiêu biểu”

Đến cuối tháng vừa qua, bài “Đất cố đô có vua” được rất nhiều diễn đàn điện tử và blog đồng loạt đăng trở lại, ngay sau khi có tin, ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư Tỉnh ủy của khu vực “cố đô”, được công nhận là một điển hình suốt ba năm thực hiện cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.

 

ho-xuan-man-2-250

Hình chụp từ báo Lao Động. RFA Photo

Cũng thời điểm này, ông Hồ Xuân Mãn đã xuất hiện trên nhiều tờ báo trong nước để tự giới thiệu về mình với tư cách một “tấm gương tiêu biểu”, trong việc “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, đồng thời công bố một số số liệu nhằm chứng minh, tỉnh Thừa Thiên – Huế, nơi đang được ông lãnh đạo đã đạt nhiều thành tích quan trọng: Chẳng hạn, trước đây, tỷ lệ người nghèo ở Thừa Thiên – Huế là 28% nhưng nay chỉ còn 8%. Thừa Thiên – Huế đã giúp 31.000 người thiểu số có nhà “4 cứng”. Thừa Thiên – Huế luôn là địa phương “nói đi đôi với làm”…     

 

Ngay sau đó, một cư dân của Thừa Thiên Huế là ông Hà Văn Thịnh – hiện đang giảng dạy tại Đại học Khoa học Huế – đã viết bài “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy”, gửi cho báo điện tử VietNamNet. Về tính chất, “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy” trên VietNamNet giống như “thư chất vấn” của một trí thức sống tại Huế, gửi cho ông Hồ Xuân Mãn.

Trong “thư chất vấn” ấy, ông Hà Văn Thịnh nêu ra hàng loạt vấn đề, chẳng hạn: Nếu Thừa Thiên – Huế đã giảm được trên 70% số hộ nghèo chỉ trong một nhiệm kỳ lãnh đạo thì đó là một kỷ lục, không chỉ đối với Việt Nam mà là cả thế giới!

Đây là thành tích cần phải được nhân rộng cho 62 tỉnh, thành khác học tập. Và, tôi cho rằng nếu bỏ qua điều này là một sự lãng phí tài năng ghê gớm. Vấn đề là ở chỗ dư luận muốn biết bằng cách nào, kinh phí lấy từ nguồn nào, các công đoạn của nó được tiến hành ra sao, bởi vì trên thực tế, không thấy tỉnh Thừa Thiên – Huế có những đổi thay đột biến để tạo nên đột biến ghê gớm kể trên?     

 

 

Người viết bài này đã sống và làm việc ở tỉnh Thừa Thiên – Huế 33 năm, đã chứng kiến sự thay đổi của nhiều lãnh đạo nhưng chưa hề thấy bất kỳ sự thay đổi thực sự nào từ ý tưởng, cách làm việc của những người lãnh đạo ấy.

Ô. Hà Văn Thịnh.

 

 

Ông Hà Văn Thịnh nhấn mạnh: Người viết bài này đã sống và làm việc ở tỉnh Thừa Thiên – Huế 33 năm, đã chứng kiến sự thay đổi của nhiều lãnh đạo nhưng chưa hề thấy bất kỳ sự thay đổi thực sự nào từ ý tưởng, cách làm việc của những người lãnh đạo ấy.

Tôi sẵn sàng tranh luận với bất kỳ vị lãnh đạo nào về đề tài này. Chỉ cần bước qua đèo Hải Vân là thấy xấu hổ vì mình là người Huế. Sự đủng đỉnh của Huế, tính bảo thủ muôn đời của nó là điều ai cũng biết. Thật là buồn khi mình gắn bó với một quê hương mà quê hương ấy chỉ thay đổi gọi là, phát triển gọi là…

Là người dân, rất ước mong rằng các vị lãnh đạo hãy nói được sau khi đã làm được. Xin ông Bí thư Tỉnh ủy tỉnh TTH trả lời những câu hỏi của tôi.

Ông Hồ Xuân Mãn có trả lời thư chất vấn của ông Hà Văn Thịnh hay không (?). Chúng tôi đã tìm nhưng chưa thấy. Kết quả duy nhất mà chúng tôi được biết là báo điện tử VietNamNet đã lột bài “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy”, của ông Hà Văn Thịnh ra khỏi website của họ.

Trên công luận và trong dư luận, ông Hồ Xuân Mãn còn được nhắc đến như một hoàng đế ở cố đô. Trong bài viết “Không phải là vua nhưng mộng ước cũng như… vua!”, ông Trương Duy Nhất, một nhà báo Việt Nam kể trên blog của ông về Lễ tế Nam Giao trong Festival Huế 2008: Tôi… hoảng hồn khi thấy trong nhóm quan chức phưỡn bụng trên thượng đàn trong lễ tế có một vị khoác… hoàng bào. Đó là ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư Tỉnh uỷ Thừa Thiên- Huế. Sao ông Mãn dám… liều thế nhỉ? Hay ông nghĩ mình là … Vua?

Cũng trong bài viết vừa dẫn, nhà báo Trương Duy Nhất tâm tình: Chỉ xin nhắc mấy chuyện nhỏ. Mấy chuyện mà càng ngẫm càng thấy… sợ! Người ta đã đùa giỡn bậc tiền nhân, chọc ngoáy ông… Giời, và nhạo báng thần linh! Kinh thật!

Vì sao blogger Trương Duy Nhất nhắc đến tiền nhân, trời, thần và ông cảm thấy “kinh”? Tổng hợp một số tin đã đăng trên một số tờ báo ở Việt Nam như: Tuổi Trẻ, Giác Ngộ,… người ta được biết, hai lần Thừa Thiên – Huế tổ chức Festival là hai lần trời nổi dông, gió to, mưa lớn và sau đó sấm sét đánh xuống hoàng thành Huế, đúng vào lúc các quan chức chính quyền, từ Trung ương đến địa phương thực hiện nghi lễ tế cáo trời đất. Lần thứ nhất, sét đánh sập cửa An Hoà hôm 4 tháng 6 năm 2008 và lần thứ hai, sét đánh sập cửa Quảng Đức hôm 24 tháng 3 năm 2009!

Còn bao nhiêu tấm gương tiêu biểu?       

Ông Hồ Xuân Mãn chỉ là một trong hàng trăm cá nhân, hàng chục tập thể được tuyên dương là “những tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” trong ba năm vừa qua.

 

Năm nay, liệu sẽ có thêm bao nhiêu “tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” như ông Hồ Xuân Mãn?

 

Thật ra không phải chỉ trong ba năm gần đây, Đảng và chính quyền Việt Nam mới yêu cầu toàn Đảng, toàn dân học tập Hồ Chí Minh.

Tháng 3 năm 2003, Trung ương Đảng đã từng phát động một đợt “học tập tư tưởng Hồ Chí Minh”. Ba năm sau, Bộ Chính trị quyết định mở rộng đợt học tập này.

Theo một chỉ thị do Tổng Bí thư Đảng CSVN ký thì sau khi học tập “tư tưởng Hồ Chí Minh”, toàn Đảng, toàn dân còn cần “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, từ năm 2007 cho tới hết nhiệm kỳ Đại hội X của Đảng CSVN, mãi tới đầu năm 2011 mới kết thúc.

Năm nay, chủ đề trọng tâm của cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” sẽ là: “Tư tưởng, tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh về xây dựng Đảng ta thực sự trong sạch, vững mạnh, Đảng là đạo đức, là văn minh”.

Năm nay, liệu sẽ có thêm bao nhiêu “tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” như ông Hồ Xuân Mãn?

ĐỒNG CHIÊM ƠI, ĐỒNG CHIÊM !!!

ĐỒNG CHIÊM !!!

 

Con chiên Đồng Chiêm giữ cây Thánh Giá

Bao xác thân nhuộm đỏ cả máu đào

Bao mẹ già quì trên dòng nước mắt

Bao trẻ thơ lịm ngất trước thương đau

 

Việt Nam quê tôi bây giờ thế đó

Vây kín nhà thờ một lũ sài lang

Dạ thú mặt người trơ trơ tráo tráo

Họng súng AK mở cửa Thiên Đàng

 

Lương tâm không mù… tại sao không thấy

Đã bảo thấy rồi sao cứ lặng im

Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ

Người đứng bên nào … hỡi Người chăn chiên ?

 

Con chiên Đồng Chiêm… Xã thân vì Chúa

Máu đổ thịt rơi… lệ nhỏ Năm Châu

Một tiếng Công Bằng sao Người không nói

Im lặng là vàng …Người nghĩ thế sao ?!!

TRẠCH GẦM

10-1-2010

 

TỘI ÁC CỦA CỘNG SẢN BẠO TÀN NHẤT TRONG LỊCH SỬ NHÂN LOẠI

BIẾN CỐ THIÊN AN MÔN

Xin mời quí vị click vào cái link dưới đây để xem cuốn phim mới nhất dài 1 giờ 20 phút trên YouTube về Cuộc Cách Mạng Dân Chủ Bị Dở Dang và Cuộc Thảm Sát Thiên An Môn tại Trung Cộng năm 1989 do Dzai Ng sưu tầm.

http://www.hinhtran .com/forums/ viewtopic. php?f=556&t=23706&p=62695=p62695

Xin tiếp tay phổ biến rộng rãi trên internet qua các diễn đàn, cá nhân, nhóm bạn bè, thân hữu để học hỏi kinh nghiệm đấu tranh của sinh viên, học sinh và quần chúng nhân dân Trung quốc. Bao giờ thì cuộc Cách Mạng Dân Chủ Nhân Dân sẽ xảy ra tại Việt Nam để giải thoát hơn 85 triệu đồng bào Việt Nam khỏi ách thống trị bạo tàn của bè đảng Cộng Sản Việt Nam, một tập đoàn tội phạm hình sự, phong kiến tân thời đại, cướp của giết người, tham ô những lạm, gian manh giảo quyệt, dã man tàn bạo …

 Giới sinh viên học sinh, trí thức, văn nghệ sĩ, lãnh đạo tôn giáo, nông dân, công nhân, kể cả những chiến sĩ quân đội yêu nước … và toàn khối quốc dân Việt sẽ đứng lên lật đổ bạo quyền, mở ra một trang sử mới huy hoàng xán lạn cho dân tộc Việt.

Toàn dân nghe chăng, Sơn Hà Nguy biến …

Này Công dân ơi, Đứng lên đáp lời sông núi !!!

TỔ QUỐC LÂM NGUY !!!

TỔ QUỐC LÂM NGUY

Lịch sử Việt là lịch sử của sự thăng trầm nổi trôi của vận nước từ khi lập quốc đến ngày nay. Trong suốt tiến trình lịch sử Việt, Hán tộc là một kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Ngay từ thời lập quốc, triều Thương khởi đầu của Hán tộc đã đánh đuổi Việt tộc, chiếm cứ địa bàn cư trú của Việt tộc ở hạ lưu sông Hoàng Hà để thành lập triều đại Thương, mở đầu lịch sử Trung Quốc.

Dân tộc Việt đã trải qua hàng ngàn năm đô hộ của giặc Tàu, gần một trăm năm nô lệ giặc Tây và hơn nửa thế kỷ nô dịch văn hóa ngoại lai của chủ nghĩa CS. Trong suốt trường kỳ lịch sử, Hán tộc luôn luôn chủ trương xâm lược tiêu diệt Việt tộc bằng mọi giá, ngay cả sau khi Việt tộc đã giành lại độc lập tự chủ. Các triều đại Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh đều đem quân xâm lược Việt Nam nhưng đều bị quân dân ta đánh cho tan tành không còn manh giáp. Thế nhưng Hán tộc vẩn luôn tìm cách xâm lấn nước ta mỗi khi nội tình chúng ta chia rẽ khiến tiềm năng đất nước suy yếu. Bản chất xâm lược của Hán tộc trước sau như một … từ Hán tộc du mục xâm lược xa xưa và Trung Cộng bành trướng ngày nay vẫn tìm cách xâm lấn đất đai, biển cả của chúng ta.

 

Chiến thắng Bạch Đằng Giang lịch sử của Ngô Quyền năm 938 đã mở đầu một thời kỳ Độc lập tự chủ của dân tộc. Sau hơn một ngàn năm độc lập với các triều đại Ngô, Đinh, Lê, Lý , Trần, Lê, Nguyễn thì thực dân Pháp lại vào xâm chiếm nước ta. Vận mệnh dân tộc Việt trải qua nhiều thăng trầm dâu bể, hết gần một ngàn năm chịu nô lệ của giặc Tàu lại đến trăm năm đô hộ của giặc Tây. Toàn dân Việt đang đứng lên tranh đấu giành lại độc lập dân tộc thì Đảng CSVN đã đưa dân tộc vào một cuộc chiến tranh ý hệ giữa CS và Tư bản khiến mấy triệu người Việt Nam vô tội bị hy sinh oan uổng cho cuộc chiến tương tàn.

 

Chúng ta cùng nhìn lại những diễn biến lịch sử cận đại để hiểu rõ hơn về những gì đã và đang ảnh hưởng tới vận mệnh của dân tộc và đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta.

 

- Ngày 14 tháng 1 năm 1950, Trung Cộng công nhận nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là thành trì công Nông đầu tiên ở Đông Nam Á. Sau đó, ngày 21 tháng 1 năm 1950, Liên Xô công nhận VNDCCH. Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chính thức đứng vào hệ thống Xã hội chủ nghĩa đối đầu với thế giới Tự do.

 

- Ngày 7 tháng 2 năm 1950, Hoa Kỳ, Anh công nhận chính phủ Quốc gia do Đức Quốc Trưởng Bảo Đại lãnh đạo. Cuộc chiến Việt Nam đã chuyển sang một cuộc đối đầu quyết liệt giữa chủ nghĩa Cộng sản do Liên Sô chỉ đạo và Thế giới tự do do Hoa Kỳ lãnh đạo.

 

- Năm 1954, Trung Cộng chỉ thị cho VNDCCH ký hiệp định Genève chia đôi đất nước ngày 20-7-1954.

 

- Năm 1956, Trung Cộng đánh chiếm đảo Tuyên Đức phía Đông của quần đảo Hòang Sa lãnh thổ VNCH.

 

- Ngày 15 tháng 6 năm 1956, Thứ trưởng ngoại giao VNDCCH, Ung văn Khiêm nói với Đại lý sự vụ Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa (CHNDTH) là Li Zhimin rằng: “Về phương diện lịch sử, Hoàng Sa và Trường Sa là một phần đất của Trung Hoa”.

 

- Ngày 4 tháng 9 năm 1958, Trung Cộng tuyên bố quyền làm chủ biển Đông.

 

- Ngày 14 tháng 9 năm 1958, Thủ tướng VNDCCH Phạm văn Đồng gửi công hàm cho Chu Ân Lai, Tổng lý Sự vụ CHNDTH công nhận Hoàng sa Trường sa thuộc lãnh thổ Trung Hoa.

 

- Sau khi Trung Cộng đánh chiếm Tây Tạng năm 1959. Đảng CSVN chính thức thành lập Mặt trận Giải phóng miền Nam ngày 20 tháng 12 năm 1960.

 

- Ngày 19 tháng 1 năm 1974, TC đánh chiếm nốt khu Nguyệt Thiềm phía Tây quần đảo Hoàng Sa do quân lực VNCH trấn giữ. Việt Nam Cộng hòa ra Tuyên cáo về chủ quyền của Việt Nam Cộng hòa trên những đảo ở ngoài khơi bờ biển Việt Nam.

 

- Ngày 14-3-1988, Hải quân Trung Cộng huy động toàn bộ hạm đội Nam Hải tấn công xâm chiếm 6 đảo trong quần đảo Trường Sa. Hải quân TC đánh chìm 3 Hải vậm hạm của Hải quân CHXHCNVN, 64 lính hải quân mà nhà nước CHXHCNVN giấu nhẹm sự kiện bi thảm này. Hai mươi năm sau 14-3-2008 mới làm lễ truy điệu cho những người lính vô tội đã anh dũng hy sinh để bảo vệ đất nước này.

 

- Năm 1992, Trung Cộng chiếm thêm 4 đảo và dựng cột mốc trên đảo Đa Lạc của VN.

 

- Tháng 2 năm 1992, Quốc hội TC ban hành đạo luật tuyên bố chủ quyền. Tất cả tàu bè kể cả tàu chiến và tàu nghiên cứu khoa học đi qua phải xin phép, nếu không sẽ bị đánh chìm.

 

- Tháng 5-1992, TC ký khế ước với công ty khai thác dầu Crestone trên 1 diện tích 25.000 cây số vuông.

 

- Ngày 25 tháng 12 năm 1999, Lê Khả Phiêu TBT đảng CSVN và Trần Đức Lương, chủ tịch nước CHXHCNVN đi Bắc Kinh ký kết Hiệp ước phân định biên giới. Hiệp ước này chính thức nhượng một phần lãnh thổ thuộc Ải Nam Quan, một nửa thác Bản Giốc và nhiều dãy núi thuộc Hà Giang, Lạng Sơn.

 

- Ngày 30 tháng 12 năm 2000, nhà nước CSVN ký kết 2 hiệp ước phân định vùng vịnh Bắc Việt và Hợp tác nghề đánh bắt cá. Với 2 hiệp ước này, Trung Quốc chính thức khai thác tài nguyên hơn 11 ngàn cây số vuông trong vùngvịnh Bắc Việt.

 

- Tháng 6 năm 2007, Trung Cộng phổ biến một bản đồ vẽ biển Đông của Việt Nam bao gồm cả Hoàng Sa Trường Sa là lãnh hải mới của Trung Cộng.

 

- Tháng 11 năm 2007, Trung Cộng chính thức công bố quyết định thành lập Huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam để quản lý 2 quần đảo này thì Thủ Tướng CHXHCNVN Nguyễn tấn Dũng ký giấy phép chính thức cho Trung Cộng độc quyền khai thác bauxite và sản xuất nhôm tại Lâm Đồng và Đắc Nông ở Cao nguyên. Vùng đất này được dành riêng cho TC, người Việt không được lai vãng vì lý do an ninh !!!

 

- Ngày 12 tháng 12 năm 2007 sau khi Bắc Kinh phàn nàn về việc thanh niên sinh viên Việt Nam biểu tình chống TC xâm lược, Tổng Bí thư đảng CSVN Nông Đức Mạnh lại công khai xác nhận với lãnh đạo Bắc Kinh: “Vì tình hữu nghị đời đời bền vững với Trung Quốc, lãnh đạo Việt Nam sẵn sàng hiến dâng tất cả …”.

 

     Vấn đề hiệp định phân chia lãnh thổ và lãnh hải đang gây nhức nhối cho tất cả những người Việt Nam yêu nước thì ngày 1 tháng 11 năm 2007, Nguyễn Tấn Dũng đặt bút ký cho phép Trung Quốc khai thác bauxite thì cao nguyên Lâm Đồng đã chính thức trở thành một “Tô giới” của Trung Cộng. Với cả một vùng cao nguyên rộng bao la lại do người của TC quản lý nên Trung Quốc dùng trăm ngàn cách để tuồn vũ khí vào cất giấu sẵn một cách dễ dàng. Hàng ngàn công nhân TQ sẽ trở thành hàng ngàn tay súng cùng với hàng chục ngàn du khách Trung Quốc có mặt ở Việt Nam bất cứ lúc nào thì đến một thời điểm nào đó, Trung Cộng sẽ có cả chục sư đoàn Hồng quân chiếm giữ cao nguyên, khống chế chia cắt Việt nam ra từng mảnh.

 

      Tất cả người Việt Nam yêu nước chúng ta đều nhìn thấy ý đồ thâm độc của Tầu Cộng qua những bước chiến lược núp dưới vỏ bọc hợp tác phát triển kinh tế của chúng. Ngay cả một viên tướng cộng sản Nguyễn Trọng Vĩnh đã từng làm đại sứ ở Bắc Kinh, trước nguy cơ mất nước cũng đã lên tiếng cảnh báo:

 

“Điều đáng lo hơn cả là an ninh quốc gia. Chúng ta đều biết TQ đã xây dựng căn cứ hải quân hùng mạnh ở Tam Á đảo Hải Nam… không phải để chống kẻ thù xâm lược nào, mà là để đe dọa VN và sẵn sàng chờ thời cơ thôn tính nốt Trường Sa của chúng ta, sau khi đã nhanh tay chiếm Hoàng Sa từ tay Chính quyền Sài Gòn. Nay lại để TQ khai thác bauxite ở Tây Nguyên thì sẽ có năm, bảy nghìn hoặc một vạn công nhân hay quân nhân Trung Quốc đến cư trú và hoạt động tại đây, sẽ hình thành một “thị trấn Trung Hoa”, một “căn cứ quân sự” trên địa bàn chiến lược vô cùng xung yếu của chúng ta (vũ khí đưa vào thì không khó gì). Phía Bắc nước ta, trên biển, (TQ) có căn cứ hải quân hùng mạnh, phía Tây Nam nước ta (TQ) có căn cứ lục quân trang bị đầy đủ, thì độc lập chủ quyền mà chúng ta đã phải đổi bằng hàng triệu sinh mạng cùng xương máu sẽ như thế nào?! Đảng cộng sản sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm trước lịch sử và nhân dân”.

 

      Thực tế lịch sử đã cho chúng ta thấy rõ vai trò Địa lý chiến lược và địa lý chính trị của vùng cao nguyên này. Bán đảo Đông Dương với cao nguyên Boloven nằm giữa 3 quốc gia Việt Miên Lào, trải dài xuống cao nguyên Trung phần Việt Nam. Chính vì vậy, cao nguyên được xem như “yết hầu của Việt Nam”, nắm được cao nguyên sẽ khống chế Việt Nam nói riêng và 3 nước Việt Miên Lào nói chung một cách dễ dàng. Tất cả những thế lực ngoại lai đều quan tâm đặc biệt đến cao nguyên không chỉ ở vai trò chiến lược của nó, mà còn lợi dụng yếu tố sắc tộc cư trú trên vùng đất này là đồng bào Chàm và đồng bào Thượng bản địa, để phân hóa và khống chế chủ quyền dân tộc của Việt Nam.

 

     Gần đây, tổ chức The Cham National Federation of Cambodia (CNFC) đã được Liên Hiệp Quốc công nhận dưới qui chế “Deparment of Economic and Social Affaires” viết tắt là DESA kể từ năm 2009. Tổ chức The Overseas Cham Unity Organisation thành lập chính phủ lưu vong Chăm (Cham’s Government in Exile). Chính phủ Chăm lưu vong định ra mắt tại Hải Nam TQ nhưng thấy bất lợi nên ra mắt tại Thụy Điển. Điều này cho thấy đế quốc mới Trung Cộng đã tạo dựng ra tổ chức này để phục vụ cho ý đồ khống chế Việt Nam trong lãnh vực kinh tế, quân sự và chính trị qua việc kiểm soát vùng cao nguyên Trung phần.

 

     Trung Cộng sẽ lợi dụng ưu thế của một cường quốc có chân trong Hội đồng Bảo An LHQ để vận động một qui chế tự trị cho 2 sắc dân này, biến vùng nầy thành một vùng “ảnh hưởng” lệ thuộc Trung Quốc. Một khi đã làm chủ cao nguyên, đế  quốc mới của thời đại sẽ  từng bước biến Việt, Miên, Lào thành một tỉnh của Trung Quốc theo thời gian.

 

      Mới đây, Đại sứ Đặc mệnh Toàn quyền Trung Quốc  trong thực tế là tên “Thứ sử Đại Hán” lên Biện Biên Phủ để truy điệu các “Liệt sĩ Trung Cộng” và xây dựng nghĩa trang Liệt sĩ Trung Cộng trên đất nước Việt Nam. Sau đó, nhà nước CHXHCNVN đã ký quyết định thành lập Viện Khổng Tử để tuyên truyền rao giảng văn hóa Hán nhằm nô dịch Hán hóa Việt Nam. Để thực hiện ý đồ xâm thực văn hóa, Trung Quốc đã viện trợ cho Hà Nội một ngân khoản kếch sù 350 triệu dollars để xây dựng cung “Hữu nghị Việt-Trung” đồ sộ tại Hà Nội để nô dịch giới trẻ trong những sinh hoạt văn hóa văn nghệ, lễ hội, phim ảnh, thể thao để rồi thuộc lịch sử TQ hơn lịch sử Việt, tự nhận mình là “Nam tử Hán” quên đi mình là người Việt, tự mình Hán hóa mình. Đó là nguy cơ lớn nhất của dân tộc Việt hôm nay!

 

  Ngày 13 tháng 5 năm 2009, nhà nước CHXHCNVN dã nạp hồ sơ thềm lục địa tại Liên Hiệp Quốc không bảo vệ quyền lợi của Việt Nam mà chỉ là một văn kiện hợp thức hóa trước Liên Hiệp Quốc việc nhường biển cho Trung Cộng.

 

    Chúng ta đang đứng bên bờ vực thẳm của nguy cơ mất nước !!! Chúng ta sẽ trở lại thời “ngàn năm đô hộ giặc Tàu”?

 

     Lịch sử của ngàn năm Hán thuộc với những đau thương tủi nhục, những u uất căm hờn lại tái diễn trên đất Việt, chúng không bắt dân ta phải lên rừng tìm ngà voi, xuống biển mò ngọc trai nữa mà tinh vi hơn, thâm độc qủi quái hơn ngàn lần.

 

    Thật vậy, sau khi hoàn tất việc cắm cột mốc dâng đất và nộp hồ sơ trước Liên Hiệp Quốc để nhường biển thì Trung Cộng chính thức viện trợ cho không 30 triệu đô la để xây ký Túc xá cho trường đảng và 350 triệu đô la xây cung Hữu Nghị Việt Trung đồ sộ đầy đủ tiện nghi sinh hoạt văn hóa, thể thao giải trí để lôi cuốn nô dịch giới trẻ Việt Nam. Đây là một âm mưu xâm thực văn hóa hết sức thâm độc. Viện Khổng Tử để truyền bá tư tưởng văn hóa “Đại Hán”, xây ký túc xá để đào tạo quan chức CSVN mà trong thực chất là các quan thái thú, đảng viên của đảng CS Trung Quốc cai trị dân ta bằng một chính sách thực dân kiểu mới.

 

     Bài học lịch sử cho chúng ta thấy rằng, siêu đế quốc Trung Cộng chỉ mới xâm chiếm Tây Tạng từ năm 1959 đến nay mới có một nửa thế kỷ mà Đức Đạt lai Lạt Ma của Tây Tạng đã ngậm ngùi cay đắng thốt lên:

 

“Tôn giáo, văn hóa, ngôn ngữ và nhân cách của các thế hệ Tây Tạng, vốn qúi gía hơn mạng sống của họ, nay đã gần như bị tiêu diệt ! Đảng cộng sản và nhà nước Trung Cộng đã biến Tây Tạng thành một “Địa ngục trần gian”!!!

 

Tất cả đồng bào Việt Nam chúng ta, trong và ngoài nước phải làm gì trước khi đã qúa muộn? Việt Nam thân yêu của chúng ta sẽ trở thành một Tây Tạng, một Tân Cương thứ hai trong thế kỷ 21 này…???

 

Tổ quốc lâm nguy …

Sơn Hà Nguy Biến …

 

Chúng ta đang đứng bên bờ vực thẳm của nguy cơ mất nước không xa !!!  Toàn dân nghe chăng !!!???

Báo Mỹ: VC Sẽ Sụp Vì Tư Bản Gia Tộc



Báo Mỹ: VC Sẽ Sụp Vì Tư Bản Gia Tộc



Ngày 25-01-2010, giờ 02:43

Báo Mỹ: VC Sẽ Sụp Vì Tư Bản Gia Tộc; Kinh Tế Tư Doanh VN Vẫn Do Đảng Viên Nắm

SAIGON (VB) — Mạng lưới quyền lực của nhà nước CSVN đã cấu kết chặt với mạng lưới tài sản, và bàn tay cứng rắn của CSVN có thể sẽ biến các tiến bộ kinh tế tại VN vào một thảm họa xã hội.

Việt Nam sẽ đi về đâu? Chắc chắn là sẽ không bình yên. Báo Foreign Policy (

Nhà phân tích Bill Hayton mở đầu bài viết bằng hình ảnh ngày 16-11-2008, kể về đám cưới của 2 doanh nhân tại khách sạn sang trọng Caravelle ở Sài Gòn: Chú rể là Nguyễn Bảo Hoàng, 36 tuổi, quản trị công ty đầu tư IDG Ventures Vietnam, và cô dân là Nguyễn Thanh Phượng, 27 tuổi, chủ tịch quỹ đầu tư VietCapital. Hai công ty của cô dâu chú rể kết hợp quản trị 150 triệu đô la các khoản đầu tư ở VN.

Cô Phượng là con gái Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng. Chú rể là Việt kiều công dân Mỹ, con của một gia đình chạy khỏi VN năm 1975 để trốn chế độ CS, bây giờ trở về để cưới con của một trong những người quyền lực nhất nước.

Đám cưới này biểu hiện cho thấy Đảng CSVN vẫn khống chế cả khu vực công lẫn tư. Nhiều hãng tư thực ra nguyên là hãng quốc doanh cũ (SOE) hay vẫn còn thuôc quyền nhà nước quản lý, và hầu hết vẫn điều hành bởi các đảng viên.

Hầu hết những người chỉ huy kinh tế tư doanh hiện này là do đảng chỉ định, hay gia đình họ, hay bạn bè của họ. Giới thượng lưu CSVN đang biến chủ nghĩa tư bản VN trở thành một kinh doanh gia đình. Và nếu phiên tòa xử 4 nhà dân chủ tuần này về tội lật đổ chính phủ có dấu hiệu nào, thì tình hình củng cố quyền lực đảng là diễn biến kinh sợ cho tương lai VN.

Có nhìều điển hình về mối quan hệ gia tộc và tiền bạc, quyền lực tại VN: một trong những người giàu nhất VN là Trương Gia Bình, chủ tịch công ty tin học lớn nhất VN, hãng FPT. Bình cùng là ngưoòi duy nhất tại VN thường được nhắc với nhãn hiệu “cựu phò mã” bởi vì Bình từng kết hôn với con gai1í cuả tướng Võ Nguyên Giáp.

Một thí dụ khác là Đinh Thị Hoa, người VN đầu tiên tốt nghiệp MBA, cao học kinh doanh, tại Đaị Học Harvard. Đầu thập niên 1990s, khi Ngân Hàngthế Giới muối kích động nền kinh tế tư doanh ở VN, mới cấp học bổng cho tuổi trẻ, trong đó có Hoa. Khi về VN, Hoa sử dụng kiến thức để lập công ty có tên là Galaxy, bây giờ sở hữu một hãng PR (tiếp thị quảng cáo), chủ hầu hết các hệ thoông tiệm ăn kiểu Tây Phương tại VN, một rạp hát lớn ở Sài Gòn, và cả một hãng sản xuất phim ảnh.

Trông thì đúng là mô hình kinh tế tư doanh thành công. Nhưng Galaxy là một trong nhiều công ty thuộc sở hữu của con cái các lãnh tụ đảng. Khi WB cấp học bổng cho Hoa, cha của Hoa là Thứ Trưởng Ngoaị Giao.
Việc kết hợp tài sản của cả nước vào tay các gia đình quyền thế tại VN đang bóp méo nền kinh tế này: kinh tế sẽ đi theo ý muốn của một số ít người, chứ không đi theo nhu cầu của đa số dân. Và mạng lưới chủ nghĩa xã hội bè cánh chia chác kinh tế đang trở thành một đe dọa cho ổn định tương lai VN. VN có cơ nguy gặp số phận của nhiều đứa con cưng trước kia của WB — bùng nổ kinh tế, rồi sẽ sụp đổ.

Các hãng quốc doanh lớn nhất được hưởng nguồn tài trợ tiền không minh bạch cho các dự án tài chánh với rất ít hợp lý về kinh tế. Vào tháng 6-2008, tới 28 hãng quốc doanh xài 1.5 tỉ đô để thiết lập hay mua cổ phần trong các công ty quản lý tiền đầu tư, các hãng chứng khoán, các ngân hàng thương mại và các hãng bảo hiểm. Có 3/4 công ty tài chánh VN hiện sở hữu của các hãng quốc doanh lớn nhất (còn gọi là tổng công ty).

Với tiền dễ dàng xài như thế, nên mới xảy ra hiện tượng các hãng quốc doanh phải hối lộ khách hàng, cán bộ và thanh tra để nhắm mắt cho vi phạm luật. Câu hỏi là, vào thời khoảng khủng hoảng, Đảng CSVN có thể trừng phạt chính các đảng viên của họ không để đưa kinh tế đen naỳ trở lại vòng kiểm soát. Nhưng bao lâu nữa mới có thể làm thế?

Giới lãnh đaọ đảng CSVN có thể đứng kình với các công dân mới giàu đó hay không, và để đòi hỏi họ phải trao lại một phần tài sản xuyên qua đánh thuế để sẽ tạo phúc lợi cho những người nghèo ở các tỉnh xa hay không? Vụ kết án các nhà dân chủ tuần này có phaỉ là dấu hiệu cho thấy mạng lưới tham nhũng của đảng, của quyền lực và của đặc quyền hiện đã ra ngoaì vòng kiểm soát? Nếu thế, đồng tiền mới của VN có thể sụp đổ ngay dưới sức nặng của nó.

Trích từ Việt Báo

foreignpolicy.com) hôm 21-1-2010 có bài viết nhan đề “ Vietnam ’s New Money” (Đồng Tiền Mới của VN) cho thấy một viễn ảnh u ám của kinh tế và xã hội VN, và dịch tóm tắt như sau.

NẮNG Ủ LAO ĐAO

NẮNG Ủ LAO ĐAO

 

    Nắng ủ lao đao là một câu thơ trong Bài Thơ Tình Viết Cho Paris. Nắng là sự ấm áp, nhu cầu vạn vật phải có cho sự sống còn. Trong thơ văn khi nói đến Nắng là nói đến Tình yêu. Con người không thể sống thiếu hơi ấm. Thiếu nắng hay thiếu hơi ấm con người sẽ lạnh, sẽ đau và sẽ khổ. Sống qua một mùa đông dài không có hơi ấm chúng ta sẽ chết vì lạnh. Một người đi suốt cuộc đời, nếu trái tim không được sưởi ấm bằng tình yêu sẽ cô đơn mà ngả gục trong lạnh lẽo mỏi mòn. Sự ấm áp cần có để đời đáng sống trong giá trị của nó chính là nắng ấm của Tình yêu. Tình Yêu cho cuộc đời nhiều vị ngọt, đem hương nồng làm đẹp không gian, đem sắc màu tô thắm thời gian. Định nghĩa chữ Yêu được đóng khung trong chữ Tình. Trong không cuộc tình đã làm ta lao đao, chính là hạnh phúc đã đến với ta một khỏanh đời nào đó, nhẹ nhàng như hơi ấm một vòng tay ôm cho lòng ta chùng xuống, hay sôi nổi như khi có nhau để nghe lòng rạo rực một nỗi bâng khuâng của lần đầu gặp gỡ

 Ta ôm lấy hương nồng lòng còn bỡ ngỡ

Nghe thấm dần vị ngọt suối nguồn tình

 

Nắng ”tình” bao giờ cũng ấm áp, nhưng nắng tình chỉ ấm khi ta có nhau. Khi đã mất nhau thì cái ấm áp của một thời, nếu không buông, không cho đi theo con đường ”rủ mộng tàn phai” sẽ mãi ủ đầy tim, hình ảnh và kỷ niệm của nhau sẽ là nguồn nắng tình của một khối khổ đau, tiềm tàng man mác bàng bạc trong tư tưởng trong mắt nhìn và làm nặng tim ta. Ngày xưa, khi nắng ấm soi rọi khi tình ngập đầy, ta chưa nhận diện được niềm đau nỗi nhớ, hoặc cố tình không nghĩ đến trong khi mình đang yêu thương đang hạnh phúc. Giờ đây khi đứng ở hai đầu của một không gian ngăn cách, bầu trời sẽ không còn xanh trong và hương nắng sẽ không còn đầy như những tháng năm qua, niềm vui và hạnh phúc của ta, đã bị đóng khung trong khoảnh trời đầy mây xám, để chỉ còn thương nhớ khổ đau.

Nắng ủ lao đao

Ân tình cuộn bước xôn xao

Thì thầm tiếng ai khẻ gọi

Dậy nguồn tình bỏng rát tim côi

Nắng bây giờ là cái nắng mỏng manh không đánh dạt được những đám mây u ám xây thành dệt lối vẽ nên thế giới tình đầy u ẩn của riêng ta. Hương nắng bây giờ nhạt sắc, đi vào phôi pha, để ta bơ vơ lạc lõng đi trong hiu hắt lạnh lùng mà nghe cơn mưa đang rơi giọt ngậm ngùi đổ xuống đời mình.

 Cám ơn anh những ngày nắng ấm

 Thương cho mình trời mãi đổ mưa sầu !

 

Cái rực rỡ của một buổi chiều thắm nắng đào không còn nữa cho lòng ta tiếc nuối ngẩn ngơ:

Nắng ơi nắng chớ vội

Bỏ chiều vàng mà đi   

Thế nhưng Nắng bao giờ cũng vẫn là nắng, dù có lao đao chăng nữa. Vì quá chung tình, nên dù người tình tuy đã cách xa, vẫn không cách trở, vì lòng ta vẫn ôm trọn những kỷ niệm ngày nào. Tư tưởng là cái gần nhất ta có được, là cái ta mãi còn, là cái tự do độc nhất ta có, không phải đem ra làm vật tế thần trước mắt kẻ khác, trước sự mỉa mai hay bất cứ một tình cảm nào của người thứ ba trong cuộc. Và trong tư tưởng của ta, ta ủ kín, ta đong đầy một trời thương nhớ. Ta có độc quyền sống trong đó mà không phải ngại ngần. Ta có tự do đau, tự do khổ khi trở về lại những ngày nắng ấm năm xưa trong thế giới của nắng huyền thọai trong tim ta, để rồi ta vui hay khổ khi những gì mình ấp ủ trong tim chạm với thực tế cuộc đời. Có phải những gì nằm xa tầm với sẽ luôn luôn đẹp vì ta quá ước ao vì ta muốn có được. Nỗi khát khao làm cho nắng trong tim càng thêm rực rỡ, hương nắng trong tư tưởng càng thêm nồng, và cũng thế khi chạm trán với thực tại, ta sẽ mang nhiều nỗi lao đao, vì những kỷ niệm những ân tình ta ôm ấp ta hằng dưỡng nuôi không bao giờ biến mất. ”Con Nắng” vẫn chiếm trọn trái tim ta vẫn có khả năng và mang sức mạnh tàn phá của những đợt sóng ngầm biển cả, âm thầm theo năm tháng nuôi lớn dần một nỗi đau, âm ỉ nhưng cuồn cuộn tàn phá lòng mình làm ta chao đảo:

Yêu em yêu tự bao giờ

Để thương để nhớ ngẩn ngơ thế này

Hương thời gian có nhạt phai

Nhớ ai vẫn nhớ chờ ai vẫn chờ…

 

Nếu mãi ”thương hòai ngàn năm” ôm ấp kỷ niệm của mình và chẳng chịu buông, vì tình ta sẽ say vì tình ta sẽ lụy.

Muốn quên đâu dễ chóng quên

Nhớ thì chẳng nhớ mới nên nổi này

Mềm môi cũng chẳng thấy say

Khi không uống rượu lại say mềm người !!!

  

Thần dược trị cô đơn là một vòng tay. Chỉ một vòng tay thôi là bầu trời có đen, sắc mây có xám nắng trong lòng vẫn rực rỡ. Gió có ngủ yên bên đồi, qua cái nhìn hạnh phúc của ta con gió nghe như đang vội vàng tỉnh giấc, tình tứ mơn man ngàn lá, và qua nhu cầu được âu yếm thương yêu ta nghe tiếng gió thì thào những lời nồng nàn thơ mộng. Tất cả những cảm giác nầy sẽ là một nỗi nhớ thay màu đổi sắc khi vòng tay đã xa:

Nắng vàng Paris

Bạc nỗi sầu

Trắng cơn huyễn mộng

Thênh thang từng giọt buồn rơi

Xanh hàng cây ven đường

Ngập tràn con lộ Champs Élysées

Chúng ta được sinh ra đời đã lỡ mang theo trong hành trang ít nhiều lãng mạn. Nắng ở đâu cũng thế thôi, cũng chỉ đem nguồn nhiệt cho con người cho vạn vật, tự nó không làm bạc được một nỗi sầu, và không hủy diệt sắc màu của một giấc mơ. Vì cơn mộng không thực, khi nhắm mắt lại dệt nguồn tình thì nắng về trong ta, khi mở mắt nhìn thẳng vào thực tại, giấc mơ thơm nồng hương nắng tan đi và trong nhận diện tình vẫn đưa ta về sống dưới con nắng ngày nào, cho lòng ta chìm lắng, hồn ta dạt dào trong giao hưởng của ngàn năm cũ đi vào hiện hữu của hôm nay.    

Đi vào không gian huyền ảo của những cuộc tình bốc lửa ngàn xưa ở xứ Paris lãng mạn, ta nghe những giai điệu thần kỳ của tình yêu, quyện vào không gian thênh thang và hư ảo hóa thực tại, chận bước chân thời gian trắng tay. Ta ôm nỗi nhớ to lớn lang thang giữa phố đông người để nghe cô đơn theo nỗi buồn nhỏ gịot từ từ rơi rụng ngập đường phủ kín không gian…  

Con dốc Sacré-Coeur

Đỉnh đồi Montmartre

Những huyền thoại tình yêu

Ngàn năm say ngủ

Bỗng cựa mình sống dậy nồng nàn

Lãng mạn về ngan ngát thinh không

Và rực sáng dòng sông Seine lặng lẽ

Ngọn tháp ngà Eiffel quyến rũ

Lung linh kết những nốt nhạc tình

Đan cung giao hưởng

Ngân lên dào dạt bản tình ca

Những âm thanh đầy màu sắc

Quay cuồng quấn quýt…

Đi vào không gian huyền ảo của những cuộc tình bốc lửa ngàn xưa ở xứ Paris lãng mạn, ta nghe những giai điệu thần kỳ của tình yêu, quyện vào không gian thênh thang và hư ảo hóa thực tại, chận bước chân thời gian

Những nguồn sử tô son ngày tháng hạ

Đốt cháy thời gian hư ảo không gian

Bầu trời đêm lấp lánh ánh sao ngàn

Tinh tú rụng vào mắt ai nồng ấm

Khi lòng ta đau đáu một nỗi đau, khi chúng ta đã đến tận cùng một nỗi nhớ, chúng ta sẽ có cái can đảm đối mặt tình mình và thấy rõ thực tại. Ta sẽ thấy được cái mong manh nhưng kỳ diệu của cuộc đời, để chấp nhận trong cái có, có cái không, và trong cái không, có cái có: Tình tuy đã mất, chỉ là cái mất từ đối tượng, lòng ta vẫn có người.

 

Thời gian trôi…

một giấc mơ thôi

Trực diện tháng ngày

ngùi hương nắng hạ

Nghe phù du

đan kết chuổi mong manh

Và nghe gió thở dài,

se sắt hỏi

Bao giờ ???

Gió hỏi Mây có phải khối tình u ẩn của lòai người chất ngất đã từ trần gian bay lên cao vút, len vào mây, cho mây nặng lòng để trái tim mây trở xám đen ướt đẫm, cho mây biết đau cái đau của con người, và nỗi đau có làm lòng mây lạnh giá buốt căm, để trong trạng thái say tình, mây điên đão mây buồn mây khóc trong nỗi buồn quá lớn của con người, sẽ đổ xuống đời ngàn giọt sầu rơi làm trắng không gian. Những giọt mưa rơi ướt con đường xưa, bám vào bước chân người cô đơn đi tìm quên dưới cơn mưa, sẽ làm cho lòng họ càng thêm tê tái, trái tim và linh hồn họ sẽ đẩm ngập mưa sầu.

 

Lòng ta bỗng thấy

chùng thương nhớ

Nhớ nhớ thương thương

thương nhớ thương …

Mưa ướt sũng nỗi sầu giá lạnh, nắng mang ấm áp của tình yêu. Nắng có vàng rực rỡ như cuộc tình ngày mới quen nhau, hay nắng nhạt hòang hôn của một thời tình đã phôi pha cũng là nắng. Chỉ khác một điều là nắng của hạnh phúc và nắng của khổ đau. Hạnh phúc và khổ đau là hai gương mặt của một cuộc tình nên trong tương quan đó khó lòng thực hiện một phủ nhận.

 

Thương chi

mãi một cuộc tình

Nhớ chi

mãi

“Nửa đời mình không thương”

Hương tình

sao quá vấn vương

Thôi thì thôi nhé

“Đoạn trường”

riêng ta …

Những gìong thơ ngậm ngùi của một “Người hùng” quả thật cho thấy rõ một sự chung tình. Biết rằng chấp nhận để ủ kín nguồn nắng tình trong tim sẽ cho đời lắm lao đao, mà vẫn giữ trọn cho mình, là người có tình yêu cuồng nhiệt, là người chung tình. Nếu chỉ làm người chung tình mà không chung thủy, đời sẽ bớt khổ đau. Người lãng mạn thường hay đau khổ vì ôm mãi không buông một khối tình, đó là nắng ấm trong lòng, cho dù chỉ là nắng hòang hôn, không là nắng đào ban mai rực rỡ. Nắng trong lòng làm cho con người trở thành lãng mạn. Người lãng mạn là người chung tình. Chung tình nên đời tuy lao đao vẫn hạnh phúc vì trái tim ta vẫn ủ kín nuôi đầy nguồn Nắng, để ta dệt những giấc mơ thần thọai, và hằng đêm nắng đưa ta vào giấc ngủ trong sâu thẳm của tình ta

Sao lên ngời chiếu lung linh mắt

Đêm hé môi cười nụ nhớ nhung…

 

Để ta vẫn thương vẫn yêu vẫn nuôi Nắng bằng chất liệu của một cuộc tình

Tạ ơn em đã ơ hờ

Tạ ơn ôi những vần thơ tuôn trào

Tạ ơn cay đắng ngọt ngào

Tạ ơn gió nhẹ thì thào mây bay

Tạ ơn cả những cơn say

Cho ta quên hết tháng ngày buồn tênh …

 

UYÊN HẠNH

09.09.09

Uyên Hạnh

E-Mail: uyenhanh@khoahoc.net

26 tháng 11 năm 2009

® Phải có sự đồng ý của tác giả cũng như ghi rõ nguồn “www.khoahoc.net” khi bạn phát hành lại thông tin từ website này

TRANG THƠ UYÊN HẠNH: HAI ĐẦU NỖI NHỚ …

Anh có biết …

Giữa hai đầu một không gian

Đo bằng chín tiếng thời gian

Là gì không?

Là … Nỗi nhớ

Cho lòng ta vương vấn

Cho tim ta u sầu …

Cho hồn ta chao đảo

Cho đời ta lao đao

Cho tình ta lận đận

Khôn nguôi …

Cho ta trực diện

cảm giác buông buốt tim

Thi vị

Và tàn nhẫn vô cùng !!!

 

UYÊN HẠNH

Khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa thuộc VN là có tội?

Khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa thuộc VN là có tội?

Thanh Quang, phóng viên RFA
2010-01-22

Ngày 21/01/2010, tòa phúc thẩm ở Hải Phòng phán quyết giữ nguyên những bản án sơ thẩm đối với 6 nhà dân chủ vì đã treo biểu ngữ khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là thuộc chủ quyền Việt Nam.

AFP PHOTO/Ian Timberlake

Các nhà bất đồng chính kiến Việt Nam trong phiên xử tại tòa án Hải Phòng hôm 8-10-2009.

Các nhà dân chủ kể trên gồm các ông: Nguyễn Xuân Nghĩa, Nguyễn Văn Túc, Ngô Quỳnh, Nguyễn Văn Tính, Nguyễn Mạnh Sơn và Nguyễn Kim Nhàn.

Thanh Quang tiếp chuyện qua điện thọai với bà Nguyễn Thị Nga, vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, và luật sư Trần Vũ Hải bào chữa cho 2 trong số 6 người này để tìm hiểu về phiên xử.

Y án

Thưa quý vị, phiên xử phúc thẩm ở Hải phòng vẫn giữ nguyên những bản án sơ thẩm đối với 6 nhà bất đồng chính kiến, tuyên phạt nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa 6 năm tù và 3 năm quản chế, ông Nguyễn Văn Túc 4 năm tù và 4 năm quản chế, các ông Nguyễn Văn Tính và Nguyễn Mạnh Sơn mỗi người 3 năm rưỡi tù, ông Ngô Quỳnh 3 năm tù và ông Nguyễn Kim Nhàn 2 năm tù.

Họ bị gán tội “tuyên truyền chống nhà nước” chỉ vì những nhà dân chủ ấy đã treo biểu ngữ khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là thuộc chủ quyền Việt Nam.

Cũng như thường lệ, công an canh phòng nghiêm ngặt, hạn chế tối đa số người tham dự, dù đó là con của bị can và ký giả nước ngoài không được tham dự phiên xử.

Qua sự tìm hiểu của Thanh Quang, bà Nguyễn Thị Nga, vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa trước hết nhận xét về những bản án tù này như sau:

Bà Nguyễn Thị Nga: Qua vụ xét xử vừa rồi thì tôi thấy rằng là tất cả vụ án này không còn một niềm tin gì đối với người dân và những bị cáo ở đây ạ, vì người ta nói rằng trong 6 bị cáo này đều có đơn xin giảm nhẹ, thí dụ như anh Nguyễn Văn Túc, anh ấy đã có rất nhiều công với đất nước. Anh ấy đã cống hiên 3 năm ở bên Campuchia, sang bên ấy chiến đấu và đã được thưởng nhiều huân chương.

 

Tòa án đều bác bỏ tất cả những công lao của người ta và đều nói rằng 6 bị cáo này tội trạng rất là nghiêm trọng, xâm hại đến an ninh quốc gia.

Bà Nguyễn Thị Nga.

 

 

Và trong bao nhiêu đó thì dù tội nặng đến chết nhưng cũng có tình tiết giảm nhẹ, vì các bị cáo có những thời gian cống hiến này khác, nhưng mọi người đấy, thí dụ như anh Nguyễn Mạnh Sơn thì anh cũng nói rằng gia đình anh ấy là có công lao nhiều với cách  mạng, có kháng chiến này khác, vậy mà tòa án đều bác bỏ tất cả những công lao của người ta và đều nói rằng 6 bị cáo này tội trạng rất là nghiêm trọng, xâm hại đến an ninh quốc gia, và tất cả các bị cáo này đều y án. Và kết thúc vụ án đó thì anh Tính có nói một một câu rằng “Án đã bỏ túi rồi!”.

Nói chung là người dân chúng tôi không còn niềm tin gì về chính quyền này nữa.

Thanh Quang: Thưa, bà có được vào tham dự phiên tòa phúc thẩm vừa rồi hay không ạ?

Bà Nguyễn Thị Nga: Vâng, tôi có tham dự, tôi và con tôi đi, vì theo luật sư nói rằng mỗi gia đình được 2 người, thì tôi và con trai tôi đi. Họ trả lời rằng chỉ một người được vào thôi. Sau đó thì cháu phải đứng suốt cả ngày hôm qua ở bên ngoài, còn một mình tôi được vào dự. Khi vào dự phiên tòa đó thì nói thật với anh là toàn là công an, họ ngồi ép mình thôi.

Tôi thì tôi ngồi ghế nhưng người ta cứ bảo chị phải ngồi đây ngồi nọ, lúc đó tôi bức xúc quá tôi bảo “Tôi ngồi đâu mà không được mà phải chỉ cho tôi ngồi chỗ nọ chỗ kia chứ?” Sau đó họ để cho tôi ngồi thật là xa với chỗ chồng tôi. Tôi cũng muốn nhìn anh ấy xem là có khoẻ không nào. Tôi cũng rất là nóng ruột.

 

Tòa án Hải Phòng. Photo courtesy haiphong.gov.vn

Tòa án Hải Phòng. Photo courtesy haiphong.gov.vn

Lúc giải lao tôi chạy lên, tôi gọi anh được một câu.

Tất cả các bị cáo thương tâm lắm anh ạ, đều là những người bệnh tật, những người có công, những người hy sinh vì tổ quốc, đóng góp rất nhiều công lao với đất nước của mình, mà họ (chính quyền) mặc nhiên coi như không, chẳng có lương tâm gì cả.

 

Nói thật với anh là sau lúc ấy, tan phiên tòa một cái thì tôi cũng rất bức xúc, tôi khóc và tôi nói:

“Các người không thấy hổ thẹn hay sao? Từ một vụ án mà đưa tất cả những người yêu nước ra mà xử với những bản án như chồng tôi là 6 năm tù. Chồng tôi là một nhà văn, một cây bút chân chính, một người yêu nước, một người hiên lành, một người tử tế, mà các anh mang ra xử 6 năm tù. Các người không thấy hổ thẹn hay sao? Sao không mang những vụ án tham nhũng ra để mà xử trước công luận, trước bà con để cho nhân dân đỡ bức xúc?”

Tôi đứng giữa tòa án và tôi nói, tất cả công an đông ở đấy mà tôi không còn nghĩ gì về cho tôi nữa. Nghĩ đến nỗi đau xót cho sáu con người này quá anh ạ!

Bất phục

Thanh Quang: Dạ thưa, 6 nhà dân chủ lúc diễn ra phiên tòa đó có phản ứng như thế nào, thưa bà?

Bà Nguyễn Thị Nga: Nói chung là họ đều nói là họ không có tội gì cả. Như anh Túc, khi tòa án bỏ cái bài thơ của anh Túc, bảo là anh Túc phỉ báng chính quyền, có cái câu là “đảng xưa vì nước vì dân, đảng nay đồng loã với quân cướp ngày” thì là buộc cho anh là “phỉ báng chính quyền, nói xấu đảng, nói xấu chính quyền”.

Thế thì qua luật sư người ta cũng nói rằng anh Túc bị mất đất mất nhà, và anh Túc đã đi kiện rất nhiều nơi mà không được hồi âm, cho nên đấy là cái chuyện bức xúc mà ngay trong báo chí thì anh cũng nói là các quan tham nhũng cướp đất cướp cát của dân. Chuyện đó là có mà anh Túc thì đấy là những điều anh bức xúc và anh nói thôi. Thế nhưng họ đều bác bỏ. Và cái bài “Luật pháp Việt Nam hay luật rừng đảng trị” thì anh Túc cũng nói không có cái luật pháp gì ở Việt Nam, tôi thấy đều đúng cả, mà cái chuyện anh đấu tranh là đấu tranh chống cái sai trái chứ không thể đấu tranh với cái đúng.

Còn anh Sơn và anh Nghĩa thì có nói rằng cái mô hình đa đảng là mô hình tiến bộ trên thế giới vì có dân chủ và mình cần học tập các nước khác để mọi người dân được tự mình cầm lá phiếu của mình để đi bầu thì là chúng tôi muốn đất nước tốt đẹp lên thôi. Thế thì họ đều bác bỏ hết, anh ạ.

Thanh Quang: Dạ.

Bà Nguyễn Thị Nga: Tinh thần của những người này thì vẫn khẳng khái lắm. Anh Túc thì anh ấy nói nhiều. Vâng. Sau đó thì họ xin giảm án với bệnh tình. Anh Túc thì anh ấy bị hẹp mạch vành tim, rồi là thóai hóa cột sống.

 

Họ khẳng định rằng Đảng CSVN là lãnh đạo duy nhất và không cho phép bất kỳ một trào lưu chính trị nào tồn tại ở Việt Nam.

LS Trần Vũ Hải.

Thanh Quang: Dạ thưa, bà và thân nhân các nhà dân chủ vựa bị kêu án ở tòa phúc thẩm ở Hải Phòng hiện phản ứng ra sao, dự tính như thế nào cho tình cảnh tù tội của những người thân không, thưa bà?

Bà Nguyễn Thị Nga: Chúng tôi rất là đau khổ, buồn bã vì chồng con mình là những người tử tế và thật sự có tâm huyết với đất nước. Chúng tôi chỉ biết khóc lóc và nói thấy là chồng chúng tôi bị oan sai, chẳng có một cái tội gì. Chồng con chúng tôi là những người không có tội. Tôi cũng nói nếu như thế thì các người hãy xóa bỏ cái điều 69 trong hiến pháp đi, nói tự do ngôn luận, tự do báo chí mà chồng tôi là những người viết lách chỉ đòi quyền tự do ngôn luận thôi mà đã bị bắt bớ, bị giam cầm như thế, các người rất là độc ác.

Hôm qua tôi có khóc và tôi nói um lên ở sân tòa án và tôi đi ra khúc đường ấy nói thật với anh là tôi khổ quá vì anh Nghĩa có rất nhiều bệnh, anh bị bệnh sỏi thận và hiện nay đi tiểu tiện anh ấy buốt, và trong nhà tù nóng nực như thế thì anh thiếu thốn nhiều cái lắm. Tất cả mọi người chứ không riêng gì chồng tôi mà các anh ấy hôm qua ra phiên tòa đầu bạc trắng hết, anh ạ.

Thanh Quang: Dạ, nhân đây bà có muốn lên tiếng gì với công luận trong và ngoài nước hay không ạ?

Bà Nguyễn Thị Nga: Vâng, qua đây tôi cũng nhờ các cơ quan truyền thông nước ngoài lên tiếng để bảo vệ, bênh vực cho những người yêu nước, những người thực sự có tâm huyết như chồng tôi và tất cả những anh em khác, để cho chính quyền Hà Nội có cái gì để biết thương yêu người dân của mình, chứ làm như thế này các ông thật là tàn nhẫn, các ông có biết nỗi khổ làm cho gia đình chúng tôi tan nát như thế này, vợ thì lìa chồng, con thì lìa cha. Hôm qua cháu con nhà anh Tính nó khóc ầm ở phiên tòa lên đó chứ, thương tâm lắm anh ạ. Nó gọi “Bố ơi!”. Tôi cũng khóc, tôi bảo

 “Các người đem chồng con chúng tôi ra mà xử 6 năm tù, các người không thấy hổ thẹn hay sao? Mà các người tàn nhẫn, dã man như thế? Sao các người không mang các vu án tham nhũng ra mà xử trước công luận? Chồng tôi nói Trường Sa – Hoàng Sa, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải cho Việt nam là có tội à? Là phản động à? Nói của Trung Quốc không phản động hay sao?”

Ý đảng?

Vừa rồi là bà Nguyễn Thị Nga, vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, một trong 6 nhà dân chủ bị án tù nặng nhất trong phiên xử phúc thẩm vừa rồi ở Hải Phòng. Thưa quý vị, chúng tôi liên lạc với luật sư bào chữa trong vụ này, LS Trần Vũ Hải, và được ông cho biết thêm:

Tôi là luật sư bào chữa cho hai bị cáo là Nguyễn Văn Túc và Ngô Quỳnh. Trước đó thì có 3 bị cáo nữa nhờ tôi nhưng mà sau đó thì họ đã từ chối. Thế thì về phiên tòa phúc thẩm này, theo tôi cũng không có gì đáng nói cả bởi vì có thể nói thế này là các bị cáo cố gắng tìm cách giảm nhẹ tình tiết hình sự của mình, cố gắng như vậy bởi vị họ cũng thấu hiểu rằng để đấu tranh vô tội là một việc bất khả thi trong thực tế hiện nay.

 

Họ đã cố gắng như vậy và chúng tôi là các luật sư thì cũng cố gắng như vậy, nhưng, mặc dù có sự trình bày thiện chí từ chúng tôi cũng như từ các bị cáo nhưng tòa án vẫn ra thông cáo mà theo chúng tôi là không thấu đáo. Phiên phúc thẩm dự trù xử 2 ngày nhưng họ tiến hành chỉ trong vòng có nửa buổi một chút.

Thanh Quang: Thưa Luật Sư, phiên phúc thẩm Hải Phòng vẫn duy trì bản án nặng đối với 6 nhà dân chủ vừa nói ngay sau khi 4 nhà dân chủ khác ở Sài Gòn, kể cả LS Lê Công Định nữa, cũng nhận lãnh những bản án nặng nề chỉ vì họ đấu tranh ôn hoà cho tự do dân chủ tại Việt Nam, và trước đó hai ngày phiên tòa phúc thẩm ở Hà Nội cũng giữ y án đối với 3 người có tâm huyết đối với đất nước là nhà thơ trần Đức Thạch, nhà giáo Vũ Hùng và ông Phạm Văn Trội, thì Luật Sư nhận xét gì về hành động xem chừng như ngày càng nặng tay của nhà cầm quyền đối với những người bất đồng chính kiến ở trong nước?

LS Trần Vũ Hải: Chúng tôi nghĩ rằng các cơ quan pháp luật của Việt Nam chắc chắn được sự chỉ đạo của đảng và tỏ ra quyết tâm xử lý một cách triệt để những người mà có ý định nào đó để chống lại vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam với bất kỳ lý do gì, bất kể con người gì.

Thì tôi nghĩ đây là một cái để họ khẳng định rằng Đảng CSVN là lãnh đạo duy nhất và không cho phép bất kỳ một trào lưu chính trị nào tồn tại ở Việt Nam. Họ quyết tâm như vậy. Chúng tôi cũng nghĩ rằng tất cả những người đang hoạt động tại Việt Nam cần phải nhìn cái thực tế đó. Và tôi cũng nói thêm rằng có thể họ cũng tính toán dư luận quốc tế, vân vân, về vấn đề này, cho rằng họ không bị sức ép từ phía quốc tế, họ không cần như vậy.

Tôi cũng đặt giả thuyết là như vậy, trước đây một vụ tôi tham dự, dưới sức ép nào đó họ cũng tìm cách có thể giảm nhẹ, thậm chí có thể thả tại phiên tòa những đối tượng mà họ xét xử  với những tội danh tương tự hoặc là tương tự như mấy vụ vừa qua, nên tôi nghĩ là nên dặt dưới dạng nhiều chiều, nên tôi nghĩ là đây là một câu chuyện nhà nước người ta đang quyết tâm, Đảng CSVN đang quyết tâm xử lý những thành phần mà họ cho rằng đang có trào lưu chính trị chống lại sự lãnh đạo của đảng.

Thanh Quang: Nhưng mà theo Luật Sư thì quyết tâm đàn áp đó của giới cầm quyền Việt Nam có thể ra sao ạ?

LS Trần Vũ Hải: Quyết tâm đó có hiệu quả hay không, và có tác động thuận hay là tác động nghịch hay không, thì còn phải chờ đợi bởi vì xã hội Việt Nam bây giờ cũng đã thay đổi một cách cơ bản, tầng lớp thanh niên, trí thức họ đã có cách tiếp cận khác, không chỉ qua thông tin báo chí mà còn Internet với các cách tiếp cận mới, thì tôi nghĩ là họ cũng có những suy nghĩ độc lập, nhưng qua những vụ trên họ sẽ có những kinh nghiệm nhất định.

Họ có suy nghĩ độc lập, họ cũng thể hiện, và họ có những suy nghĩ, và càng ngày họ càng độc lập thêm. Tất cả những người đó bây giờ không thể hiện trực tiếp trên báo chí nữa nhưng mà họ có cách thể hiện khác, và cũng ngay cả trên Internet họ cũng có cách thể hiện khác đi, nhưng mà không có nghĩa là họ đã thay đổi. Nếu mà nhìn gần đây đời sống của các blogger thì chúng ta thấy rõ điều đó, tức là họ đã thận trọng, cân nhắc, những không có nghĩa là thay đổi.

Vừa rồi là LS Trần Vũ Hải, trụ sở tại Hà Nội.

 

Copyright © 1998-2010 Radio Free Asia. All rights reserved.

 

Ông Nguyễn Xuân Nghĩa tại tòa Hải Phòng 08-10-2009. AFP PHOTO/Ian Timberlake.

Ông Nguyễn Xuân Nghĩa tại tòa Hải Phòng 08-10-2009. AFP PHOTO/Ian Timberlake.

LS Trần Vũ Hải:

Đi bộ đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo & Nhân Quyền tại

Đi bộ đấu tranh cho Tự Do Tôn Giáo & Nhân Quyền tại

Việt Nam

Trên 10,000 người đủ lứa tuổi từ các cụ ông cụ bà đến các bà mẹ đẩy con nhỏ trên xe, cho tới rất

nhiều tuổi trẻ Việt Nam ở hải ngoại đ. như thác lũ nối đuôi nhau đổ về Mile Square Park ở Fountain

Valley, Orange County vào một ngày nắng đẹp 01/24/2010,.. để tham dự cuộc tuần hành phản đối tà

quyền Việt Cộng đ. và đang đàn áp đẩm máu đồng bào đồng đạo ta ở trong nước. Từ vụ đàn áp giáo

dân Thái Hà ờ Hà Nội, đến vụ đàn áp giáo dân Tam T.a ở Quảng B.nh , tiếp đến vụ đàn áp tu sinh tại

chùa Bát Nh. , chùa Linh Phổ tỉnh Lâm Đồng và điểm nóng đang xảy ra tại Giáo Xứ Đồng Chiêm

thuôc Tổng Giáo Phận Hà Nội, khi Việt Cộng trong đêm khuya đ. huy động lực lượng hùng hậu tới

đặt chất nổ giật sập cây Thánh Gía đ. được xây lâu đời trên đồi Núi Thợ…

Cuộc tuần hành được bắt đầu bằng nghi thức chào quốc kỳ Mỹ- Việt với cờ vàng ba sọc đỏ bay phất

phới khắp nơi; đến phút mặc niệm vô cùng cảm động khi nhắc tới những cái chết tức tưởi của đồng

bào trong nước dưới sự đàn áp d. man của tà quyền Việt Cộng khát máu.Theo ban tổ chức, có tới trên

30 đoàn thể tham dự trong số đó có Hội Đồng Liên Tôn gồm các tôn giáo lớn như Giáo Hội Phật

Giáo, Giáo Hội Cao Đài, Giáo Hội Phật Giáo H.a Hảo, Giáo Hội Tin Lành, Liên Đoàn Công Giáo

Giáo Phận Orange, các tổ chức thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng H.a, các chính đảng, các đoàn thể

như Hội Cựu sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh Miền Nam California và vùng phụ cận; các tổ chức

tuổi trẻ như Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu, giới trẻ Công Giáo thuộc các Cộng Đoàn Công Giáo,

giáo phận Orange … ban Tù Ca Xuân Điềm…và các ca nhạc sĩ nổi danh như anh Nam Lộc, anh Việt

Dũng, và rất nhiều ca sĩ quen thuộc trong Cộng Đồng. Về phía dân cử có Dân Biểu Tiểu Bang Trần

Thái Văn, Luật Sư Nguyễn Quốc Lân , TNS Tiểu Bang Lou Corea, đại diện dân biểu liên bang Loretta

Sanchez.

Trước khi tuần hành, qu. vị trong Hội Đồng Liên Tôn đ. lên khán đài dâng hương cầu cho đồng bào

đồng đạo trong nước thoát khỏi pháp nạn, cầu cho nhân quyền được tôn trọng, cầu cho các tôn giáo

được tự do hành đạo, cầu cho Đất Nước được thoát ách độc tài tàn bạo của tà quyền Việt Cộng.

Cuộc tuần hành bắt đầu lúc 11:30 sáng, và đ. diễn ra trong v.ng trật tự làm kinh ngạc các phóng viên

truyền thanh, truyền h.nh, và báo chí của người bản xứ. Đoàn tuần hành đông đến nỗi, dù đi hàng ba

hàng bốn, cũng kéo dài vài dặm như h.nh một con sông lớn đang di động uốn khúc giữa rừng cây xanh

của công viên Mile Square Park. Vừa đi vừa hát nhạc đấu tranh, nhạc đạo, vừa đi vừa hô to khẩu hiệu

đ.i Tự Do, đ.i Dân Chủ, đ.i Nhân Quyền cho Việt Nam; bên cạnh đó người viết c.n nghe những câu

đả đảo bằng tiếng Mỹ “ Down with Communist: Down, Down, Down”; “Human Right…For Việt

Nam; Democracy …For Việt Nam; Freedom…For Việt Nam” những tiếng hô rền vang một góc trời

nơi đoàn người tuần hành đi qua…thật cảm động và cũng thật phấn khởi về một tương lai tươi sáng

cho cuộc đấu tranh đầy cam go, đầy máu và

nước mắt của đồng bào đồng đạo ta ở trong

nước.

Đồng bào m.nh nhất định không cô đơn v.

đồng bào ruột thịt ở hải ngoại luôn ở bên

cạnh. Nhịp tim và hơi thở của đồng bào hải

ngoại m.i m.i cùng một nhịp với anh em ruột

thịt ở trong nước cho tới khi tà quyền Việt

Cộng tan r. như Cộng Sản Liên Sô và khối

Cộng Sản Đông Âu thuở nào.

Nguyễn Tấn Dũng rồi Nguyễn Minh Triết tới

thăm Đức Giáo Hoàng cũng chỉ là tr. lừa dối rẽ tiền với nhân dân thế giới rằng tà quyền Việt Cộng tôn

trọng tư do tín ngưỡng. Đồng bào m.nh biết r. tr. lừa dối nầy nhưng không nói lên được. Chúng tôi,

anh em ruột thịt ở hải ngoại quyết không để yên cho bô máy tuyên truyền của Việt Cộng một mặt tiếp

tục lừa dối, mặt khác bóp cổ bóp miệng, bỏ tù tra tấn h.m hại người dân vô tội như các tín đồ các tôn

giáo cũng như các tu sinh, các cha, các thầy, và các nhà đấu tranh cho dân chủ.

Các đại diện dân cử đ. và đang gởi thỉnh nguyện thơ yêu cầu Chính Phủ Hoa Kỳ xếp tà quyền Việt

Cộng vào danh sách CPC, các nước vi phạm nhân quyền trầm trọng.

Ai ai chắc hẵn c.n nhớ, Cố Đệ Tứ Tăng Thống Huyền Quang, đ. nói như sau:

Cuộc đời tôi My life

Sống không nhà Lived without home

Tù không tội Imprisoned without crime

Đi không đường Walked without road

Chết không mồ Died without a grave.

Một vị cao tăng với phẩm trật cao như vậy của một tôn giáo lớn mà c.n than rất ai oán như thế, th. thử

hỏi tà quyền Việt Cộng có c.n tính người hay không?

Nhân Quyền, Dân Chủ và Tự Do không thể xin mà có! Đ. tới lúc phải trực diện đứng lên dành lấy từ

tay tà quyền Việt Cộng.

Tuổi trẻ Việt Nam hảy vùng lên nối tiếp tinh thần kỷ sư Nguyễn Tiến Trung, người đ. tốt nghiệp từ

Pháp quốc về và bị bắt v. vận động cho dân chủ; anh Trung nói :

rinh – Giữ muon ngan thửthach – Long ta vẫ kien trinh – Que hươg con đu nặg – Đu lẽta đứg

nhin ? – Gian nan đờ nướ nhỏ- Đu lẽta lặg im?”

“Ta sẽvềchố cũ- Nơ lang soi rậNgười viết c.n ghi nhận rất

nhiều h.nh ảnh được trưng

bày nói lên tội ác công an Việt

Cộng đàn áp, đánh đập d.

man những đồng bào đồng

đạo tranh đấu cho tự do, cho

dân chủ và nhân quyền;

những biểu ngữ với nội dung

như: “Việt Cộng tiếp tay với

Trung Cộng giết hại dân lành

và cướp đất tổ của Dân Tộc

qua việc khai thác Bôxit tại

Tây Nguyên”, “Máu và nước

mắt giáo xứ Đồng Chiêm làm

rung động thế giới” (Xin xem một số h.nh ảnh và khẩu hiệu)

Cuộc tuần hành được tiếp nối

với phần tr.nh diễn nhạc đấu

tranh của ban Tù Ca Xuân Điềm,

của Giới Trẻ Công Giáo…và của

các ca sĩ nhà nghề…dưới sự

hướng dẫn chương tr.nh khéo léo

của các MC Nam Lộc, Việt

Dzũng, Minh Phượng, Diệu

Quyên, và Đổ Tân Khoa. Đồng

bào say mê thưởng thức phần

văn nghệ cho tới giờ cuối

cùng…

Xin gởi Ban Tổ Chức ngàn đóa

hồng thắm tươi trước sự thành

công to lớn của cuộc tuần hành.

Sự thành công càng to lớn th. cái tát tai vào mặt tà quyền Việt Cộng càng mạnh mẽ và càng đau đớn…

Tường tr.nh từ Fountain Valley, Orange County, California, USA.

bởi Cao xuan Thức & Nguyễn văn Sau

24/01/2010

BỘ NGOẠI GIAO, ĐẠI SỨ HOA KỲ VÀ BỘ NGOẠI GIAO ANH QUỐC CHỈ

BỘ NGOẠI GIAO, ĐẠI SỨ HOA KỲ VÀ BỘ NGOẠI GIAO ANH QUỐC CHỈ
TRÍCH VIỆC KẾT ÁN GIỚI LY KHAI VIỆT NAM
 

*Ngoại trưởng Mỹ cổ võ cho Tự Do Internet trên thế giới*

  David Gollust
*21/01/2010*

*Trong một bài diễn văn về chính sách, Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ Hillary Clinton hôm thứ Năm nói rằng Hoa Kỳ ủng hộ một mạng lưới thông tin toàn cầu không bị kiểm duyệt, trong đó tất cả mọi người đều được bảo đảm “quyền được kết nối”với internet. Bà Clinton cảnh giác rằng tự do internet đang bị đe dọa bởi các chính quyền tìm cách dựng lên những rào cản điện tử để ngăn chận Mạng lưới Thông tin Toàn cầu.

Bà đặc biệt chỉ trích Trung Quốc, Iran và nhiều quốc gia khác, trong đó có Việt Nam, đã hạn chế quyền tự do của người dân được phát biểu ý kiến trên Internet.

Từ Bộ Ngoại Giao Mỹ ở thủ đô Washington, Thông tín viên David Gollust gửi về bài tường trình sau đây.*

*
*Ngoại trưởng Clinton liệt kê Trung Quốc, Tunisia, Uzbekistan, Ai Cập, Bắc Triều Tiên và Việt Nam… là những nước nơi mà luồng thông tin trên internet bị cản trở*

*Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ Hillary Clinton đã dùng bài diễn văn đọc tại Viện bảo tàng truyền thông (Newseum), nơi có trưng bày một phần Bức Tường Bá Linh cũ, để cảnh giác về những cố gắng của một số chính quyền trên thế giới, dựng lên điều mà bà gọi là những “bức tường vô hình” để ngăn chận người dân tiếp cận một số thông tin trên mạng internet.

Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ phát biểu: “Họ đã loại bỏ một số từ, tên và cụm từ ra khỏi các công cụ dò tìm thông tin trên internet. Họ đã vi phạm quyền riêng tư của các công dân được tham gia phát biểu chính kiến một cách ôn hòa. Những hành động đó đi ngược lại với Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, theo đó tất cả mọi người đều có quyền tìm, nhận và chia sẻ thông tin và ý kiến bằng bất cứ phương tiện truyền thông nào, bất chấp các biên giới.”

Ngoại trưởng Clinton nói thêm rằng với sự leo thang của các động thái hạn chế internet, một “bức màn sắt chặn thông tin” đang bao trùm một phần của thế giới.

Những lời phát biểu của Bộ Trưởng Clinton được đưa ra giữa lúc đang xảy ra vụ tranh cãi xoay quanh những cáo buộc của công ty Google có trụ sở tại Hoa Kỳ, rằng chính quyền Bắc Kinh kiểm duyệt công cụ dò tìm thông tin Google tại Trung Quốc, đồng thời tấn công email của các nhà hoạt động tích cực bênh vực nhân quyền người Trung Quốc đang sử dụng email của Google.

Ngoại trưởng Clinton liệt kê Trung Quốc, cùng với Tunisia, Uzbekistan, Ai Cập, Bắc Triều Tiên và Việt Nam vv… là những quốc gia nơi mà luồng thông tin trên internet bị ngăn trở.

Bà nói Hoa Kỳ trông đợi Trung Quốc thực hiện một cuộc điều tra cặn kẽ và minh bạch về những hành động xâm nhập đã đưa công ty Google đến chỗ phải đe dọa đình chỉ các hoạt động tại Trung Quốc.

Bà Clinton nói: “Internet đã là một nguồn đưa đến những bước tiến vượt bậc tại Trung Quốc. Điều rất đáng mừng là có rất nhiều người tại Trung Quốc đang sử dụng internet. Tuy nhiên các nước hạn chế quyền tự do tiếp cận thông tin, hay vi phạm các quyền căn bản của giới sử dụng internet, có nguy cơ tự cô lập, tự tách ra khỏi đà tiến bộ của thế kỷ 21. Hoa Kỳ và Trung Quốc có quan điểm khác nhau về vấn đề này. Chúng tôi dự định sẽ giải quyết những khác biệt ấy một cách thẳng thắn và nhất quán.”

Bà Hillary Clinton nói cũng giống như các chế độ độc tài trong quá khứ ngăn cản các hoạt động của thành phần bất đồng chính kiến, chẳng hạn như xuất bản sách báo và tài liệu chui, các chính quyền ngày nay cũng đang tấn công những người có tư duy độc lập, không cho họ sử dụng các công cụ internet.

Bộ Trưởng Ngoại Giao Mỹ nói các chính quyền hoặc cá nhân tham gia các cuộc tấn công trên không gian ảo, sẽ phải đối mặt với các hậu quả, và phải bị quốc tế lên án.

Bà Hillary Clinton đặc biệt chỉ trích các hành động kiểm duyệt internet tại Trung Quốc, Iran, Tunisia, Uzbekistan, Ai Cập và Việt Nam.

Bà nói: “Các quốc gia như Việt Nam và Trung Quốc đã sử dụng những chiến thuật tương tự để hạn chế các thông tin có liên quan tới tôn giáo. Cũng giống như không nên sử dụng các công nghệ mới để trừng phạt những phát biểu chính kiến ôn hòa, các công nghệ này cũng không nên được sử dụng để đàn áp hoặc bịt miệng các thiểu số tôn giáo”. *

*Hoa Kỳ lên án việc Việt Nam kết tội và bỏ tù 4 nhân vật bất đồng chính kiến

*Bà Clinton kêu gọi giới lãnh đạo Việt Nam hãy đối thoại với các blogger và thảo luận công khai với những người bất đồng, thay vì bỏ tù họ.

Ngoại trưởng Clinton nói rằng:

 Hoa Kỳ lên án việc Việt Nam kết tội và bỏ tù 4 nhà hoạt động chính trị về tội lật đổ chính phủ.

Một trong bốn nhân vật này, ông Trần Huỳnh Duy Thức, một doanh nhân về Internet, đã chịu bản án nặng nhất, là 16 năm tù.

Ngoại trưởng Mỹ nói rằng nếu nhà chức trách Việt Nam không đồng ý với lập trường của một blogger hoặc một trang web, thì họ nên đáp ứng bằng cách đưa lên internet lập luận của chính mình.

Bà Clinton còn chỉ trích Việt Nam là sách nhiễu Phật tử, các nữ tu và các
công dân khác.

Bà ghi nhận Việt Nam đã đạt những tiến bộ kinh tế đáng kể trong những năm qua, nâng cao mức sống của người dân, và do đó, chính quyền không nên sợ những phê bình nhận xét của quần chúng.

Ngoại trưởng Clinton cũng nhắc lại những sự kiện diễn ra tại Iran hồi năm ngoái, lúc xảy ra các cuộc biểu tình rầm rộ để phản đối kết quả cuộc bầu cử Tổng Thống hồi tháng 6. Bà nói rằng những hình ảnh ghi lại bằng điện thoại cầm tay quay cảnh một phụ nữ Iran bị giết chết là một lời “buộc tội bằng công nghệ kỹ thuật số” về sự tàn bạo của chính quyền Teheran.

Bà Clinton nói tiếp: “Chúng ta đã theo dõi những tường thuật của nhiều người Iran sống ở nước ngoài tải lên mạng những lời chỉ trích giới lãnh đạo nước họ, thế rồi thân nhân của họ ở Iran bị chính quyền Iran nhắm tấn công để trả đũa. Nhưng bất kể một chiến dịch trấn áp tinh thần khắc nghiệt của chính quyền Iran, những công dân trở thành ký giả can trường tại Iran vẫn tiếp tục sử dụng công nghệ để tường thuật cho thế giới và đồng bào của họ về những gì đang diễn ra ở trong nước”.

Ngoại trưởng Clinton nói những người Iran lên tiếng bênh vực quyền làm người của họ là nguồn cảm hứng của cả thế giới, và lòng can đảm của họ đang định nghĩa lại cách thức công nghệ được sử dụng để nói lên sự thật, và phơi bày những sự bất công.

Ngoại trưởng Mỹ nói chính phủ của Tổng Thống Obama kêu gọi các công ty internet của Hoa Kỳ hãy đưa ra một lập trường dựa trên nguyên tắc đạo đức, chống lại các nỗ lực kiểm duyệt ở các nước khác. Ngoại trưởng Clinton cũng cho biết Washington đang tái khởi động một lực lượng liên ngành là Toán đặc nhiệm về Tự do Internet toàn cầu.*

*VIỆT NAM* *Việt Nam bị chỉ trích gay gắt về việc kết án nặng giới ly khai*

*  Trọng Nghĩa*

*Công an Việt Nam trước Tòa án Nhân dân (Reuters)*

*Sau khi kết án 4 nhà đấu tranh cho dân chủ hôm qua, hôm nay, tòa án Hải Phòng đã y án 6 nhà bất đồng chính kiến khác trong phiên xử phúc thẩm, 6 năm tù đối với nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, từ 2 đến 4 năm tù đối với các ông Nguyễn Mạnh Sơn, Nguyễn Văn Túc, Nguyễn Văn Tính, Nguyễn Kim Nhàn và Ngô Quỳnh. Giới quan tâm đến nhân quyền tại Việt Nam đều đã lên tiếng phản đối.*

*Theo hãng tin AFP, Đại sứ Mỹ tại Việt Nam ông Michael Michalak đã lên tiếng bày tỏ thái độ quan ngại về hiện tượng phiên tòa diễn tiến với thủ tục quá sơ sài.

Đại sứ Mỹ kêu gọi Việt Nam trả tự do ngay lập tức cho bốn người vừa bị kết án cùng với các ”tù nhân vì lương tâm” khác. Đối với ông Michalak, các bản án tù này khiến người ta hoài nghi về quyết tâm cải tổ cũng như thực thi nhà nước pháp quyền tại Việt Nam.*

*Cùng quan điểm với đại sứ Mỹ, Quốc vụ khanh Ivan Lewis thuộc bộ Ngoại giao Anh Quốc cũng tỏ ý ”quan ngại sâu sắc” về các bản án tù. Theo ông Lewis

: ”Không nên bỏ tù ai về tội phát biểu ý kiến một cách hòa bình. Tự do ngôn luận và tự do lưu hành ý tưởng là điều thiết yếu giúp cho kinh tế và xã hội phát triển. Các bản án tù vừa được tuyên chỉ gây hại cho uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế”.*

*
*

*Việt Nam mở nhiều phiên tòa xét xử các tiếng nói bất đồng (Reuters)*

*Xin nhắc lại là trong phiên xử sơ thẩm vào hôm qua, sau khi bị buộc tội
”hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, hai ông Lê Công Định  và Lê Thăng Long đã bị phạt 5 năm tù, ông Nguyễn Tiến Trung bị nặng hơn với bản án 7 năm. Riêng ông Trần Huỳnh Duy Thức bị nặng nhất : 16 năm tù giam. *

*Tính chất quá ngắn ngủi của phiên toà đã được giới quan sát nêu bật, vì
phiên xử chỉ diễn ra trong vỏn vẹn một ngày, trong khi thời gian dự trù là hai ngày. Mặt khác, phần nghị án chỉ kéo dài khoảng 15 phút, trong lúc hàng tháng trời trước đó, báo chí chính thức của Việt Nam đã liên tiếp đăng bài kết tội bốn bị can.*

*Các tổ chức bảo vệ nhân quyền trên thế giới lẽ dĩ nhiên đã đồng loạt lên
tiếng tố cáo phiên toà bị họ coi là dàn dựng. Từ tổ chức Ân xá Quốc tế
Amnesty International, trụ sở ở Luân Đôn, cho đến Hiệp hội Freedom House tại Washington, tất cả đều tố cáo hành động bị đánh giá là đàn áp của chính quyền Việt Nam và đòi hỏi trả tự do cho những người này.*

*Theo các chuyên gia phân tích tình hình Việt Nam, bản án tù đối với 4 nhà đấu tranh cho dân chủ vào hôm qua nặng nề một cách bất thường. Nguyên nhân là vì các thành phần bảo thủ trong chính quyền Việt Nam muốn răn đe những tiếng nói bất đồng trong nước có thể vang lên vào lúc Đảng Cộng Sản Việt Nam chuẩn bị cho Đại Hội Đảng vào năm tới.*

*Còn tại Hải Phòng  hôm nay, tòa án đã xử y án sáu nhà bất đồng chính kiến khác trong phiên xử phúc thẩm. Tòa vẫn giữ nguyên bản án sơ thẩm, tức là 6 năm tù đối với nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và  từ 2 đến 4 năm tù đối với các ông Nguyễn Mạnh Sơn, Nguyễn Văn Túc, Nguyễn Văn Tính, Nguyễn Kim Nhàn và Ngô Quỳnh.*

*Những người này đã bị kết án vào tháng 10 vừa qua với tội danh ”tuyên
truyền chống Nhà nước”, theo điều 88 Bộ luật Hình sự, vì đã treo biểu ngữ, phát truyền đơn kêu gọi đa đảng dân chủ và lên án Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của Việt Nam ở biển Đông.*

Văn Phòng Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội thông báo

 

Văn Phòng Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội
Thông Báo Về Tình Hình Tại Giáo Xứ Đồng Chiêm

Nguồn:

http://tgphanoi.org/modules.php?name=News&op=viewst&sid=1463

http://hdgmvietnam.org/News.aspx?Type=4&Act=Detail&ID=1347&CateID=55

 

 

 

Hà Nội ngày 20 tháng 1 năm 2010

 

Kính gửi:     Quí Cha

Quí Tu sĩ nam nữ, Chủng sinh

và toàn thể Anh chị em giáo dân trong Tổng Giáo Phận Hà Nội.

 

Văn Phòng Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội xin thông báo về diễn tiến tình hình giáo xứ Đồng Chiêm (Xã An Phú, Huyện Mỹ Đức, Hà Nội) như sau:

Sau khi đã triệt hạ và đập phá Thánh Giá trên Núi Thờ của giáo xứ rạng sáng ngày 6/1/2010, chính quyền địa phương tiếp tục khủng bố tinh thần giáo dân Đồng Chiêm bằng cách dùng loa phóng thanh công suất lớn liên tục phát đi những bài lên án, lăng mạ và vu khống cha xứ, cha phó và giáo dân Đồng Chiêm, đồng thời huy động hàng trăm cảnh sát cơ động, lực lượng vũ trang và công an chìm phong tỏa và ngăn chặn mọi lối vào giáo xứ Đồng Chiêm. Ngoài ra:

 

- Ngày 17/01/2010 công an đã bắt giam bà Đinh Thị Hường và ông Nguyễn Văn Đãng, tới nay vẫn chưa được thả. Cháu Bạch Thị Ái, học sinh lớp 10, con của bà Hường cũng bị công an đánh đập dã man.

 

- Ngày 18/01/2010 các bà Phạm Thị Heo, Đinh Thị Dậu và Trần Thị Thu đang lúc đi chợ bị công an bắt và tạm giam 24 giờ.

 

- Trong hai ngày 19 và 20/01/2010 các bà Đinh Thị Huyền, Bạch Thị Hà và Bạch Thị Quyên bị công an huyện Mỹ Đức triệu tập để xét hỏi từ sáng đến tối.

 

- Nghiêm trọng hơn là vụ đánh đập tàn nhẫn ông Nguyễn Hữu Vinh ngày 11/01/2010 tại trạm gác công an ở làng Đồng Chiêm và đánh bất tỉnh thày Nguyễn Văn Tặng, tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế, ngày 20/01/2010 trên đường vào Đồng Chiêm.

 

- Riêng cha xứ Đồng Chiêm Giuse Nguyễn Văn Hữu và cha phó Giuse Nguyễn Văn Liên thì bị công an nhiều lần gửi giấy gọi lên điều tra xét hỏi.

 

Ngày 20/01/2010 Đồng Chiêm hoàn toàn bị bao vây cô lập, bất cứ ai đến từ bên ngoài đều bị công an tại các trạm kiểm soát ngăn chặn không cho vào. Các linh mục của giáo hạt Hà Nội vào thăm giáo xứ Đồng Chiêm đã bị lực lượng công an chặn lại ở Cầu Xây, cách Đồng Chiêm 500 m, không được vào.

Trước tình hình mỗi lúc một thêm căng thẳng, xin toàn thể gia đình Tổng Giáo Phận tiếp tục cầu nguyện tha thiết cho cha xứ, cha phó và giáo dân xứ Đồng Chiêm nhất là những anh chị em bị đánh đập, giam cầm, được giữ vững niềm tin giữa muôn vàn thử thách, sẵn sàng chia sẻ thập giá Chúa Kitô. Đồng thời xin cho các quyền cơ bản của con người được tôn trọng để đất nước có được nền hòa bình, công lý, dân chủ và văn minh thật sự.

 

Trân trọng thông báo 

Linh mục Gioan Lê Trọng Cung

Chánh Văn Phòng

 

 

N.B. Thông báo này được đọc trong tất cả các nhà thờ từ hôm nay cho đến hết Chúa Nhật 24/01/2010. Sau mỗi thánh lễ, các cộng đoàn sẽ hát “Kinh Hòa Bình” và “Cầu Cho Giáo Phận” để cầu nguyện cho giáo xứ Đồng Chiêm.   

 

VP.Toà TGM Hà Nội 

 

Kinh thưa Quý vị, đặc biệt các bạn trẻ,

Trong số những người thân của chúng ta
Không phải tất cả đều đã có máy điện toán (vi tính)
hoặc có dùng email, hoặc đã có thể nhận được những tài liệu này…

Vì vậy, xin hãy ủng hộ chúng tôi bằng cách phổ biến tài liệu này bằng email hoặc in ra, photocopy và gởi cho người thân của Quý vị.

Đặc biệt xin gởi cho các Linh mục chưa có sử dụng internet

Xin chân thành cám ơn

conggiaovietnam@gmail.com

/////////////

TUYÊN BỐ CỦA ĐẠI SỨ MICHAEL MICHALAK

TUYÊN BỐ CỦA ĐẠI SỨ MICHAEL MICHALAK

Việt Nam: Việc kết án Luật sư Lê Công Định

21/01/2010

Đại sứ quán Hoa Kỳ lo ngại sâu sắc bởi việc kết án luật sư Lê Công Định cũng như Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long vào ngày 20/1 về các tội danh lật đổ. Chúng tôi cũng quan ngại về việc tiến hành phiên toà rõ ràng đã thiếu trình tự chuẩn mực.

Các bản án này đi ngược lại với Tuyên ngôn Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Chúng cũng nêu lên những câu hỏi nghiêm túc về cam kết của Việt Nam về nền pháp trị và cải cách.

Chúng tôi thúc giục chính phủ Việt Nam thả các cá nhân này và tất cả các tù nhân lương tâm khác ngay lập tức và vô điều kiện.

TƯỜNG TRÌNH VỀ CHUYẾN CÔNG DU VIỆT NAM

Congress of the United States
House of Representatives
Washington, DC 20515-1802

 

TƯỜNG TRÌNH VỀ CHUYẾN CÔNG DU VIỆT NAM

January 3-5, 2010

 

Sau đây là bản tường trình chính thức và tóm gọn của tôi về chuyến công du cùng với phái đoàn dân cử của Hạ Viện tại một số quốc gia Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam.  Cùng trong phái đoàn với tôi là Dân Biểu Eni Flaeomavaega, trưởng phái đoàn, và Dân Biểu Mike Honda.

 

Khi được tin về phái đoàn chuẩn bị đi Việt Nam, tôi đã yêu cầu tham gia với hai mục đích: (1) tiếp xúc với các thành phần bất đồng chính kiến và đang bị đàn áp; (2) lên tiếng trực tiếp với chính quyền Việt Nam về những vấn đề quan tâm chung của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, trong đó có chính bản thân tôi. Vì là vị Dân Biểu gốc Việt độc nhất tại Quốc Hội Hoa Kỳ, tôi tự đặt cho mình trách nhiệm thực hiện hai điều này; bằng không thì sẽ không ai làm việc đó.

 

Để chuẩn bị cho chuyến đi, văn phòng của tôi đã gởi cho Toà Đại Sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam danh sách những nhân vật tôi muốn gặp gỡ: Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, các Luật Sư Lê Công Định, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Nhà Văn Trần Khải Thanh Thủy, Hòa Thượng Thích Quảng Độ, các Mục Sư Phạm Đình Nhẫn, Hồ Tấn Khoa, Nguyễn Hồng Quang, và Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế.

 

Thật thất vọng khi đang sắp xếp các buổi hẹn qua Toà Đại Sứ Hoa Kỳ thì tôi được thông tin rằng phái đoàn Quốc Hội Hoa Kỳ đã thoả thuận với Việt Nam là sẽ không tiếp xúc bất kỳ ai ngoài những thành phần mà chính quyền Việt Nam chỉ định và sắp xếp, điều kiện để phái đoàn được đến Việt Nam.

 

Sau khi hội ý với một số nhân sự đáng tin cậy, tôi quyết định vẫn tham gia phái đoàn vì vẫn có cơ hội để thực hiện mục đích thứ 2.

Đặt chân xuống Việt Nam ngày mùng 3 tháng 1, 2010, phái đoàn chúng tôi đã tiếp xúc với các viên chức trong Bộ Ngoại Giao gồm hai Thứ Trưởng Phạm Bình Minh, Nguyễn Thanh Sơn và Phó Vụ Trưởng Vũ Viết Dũng cùng một số viên chức khác.

Tại mỗi và mọi buổi họp, tôi đã nêu lên các vấn đề sau:

 

-  Trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm;

-  Ngưng ngay các cuộc đàn áp tôn giáo;

- Tôn trọng tài sản của các giáo hội;

- Cải tổ luật pháp để bảo đảm sự minh bạch trong mọi lãnh vực kinh tế;

- Tôn trọng tác quyền.

 

Qua các buổi họp này, tôi muốn chính quyền Việt Nam hiểu rằng để các liên hệ giữa Mỹ và Việt Nam có thể tiến triển, tự do tín ngưỡng và tôn trọng nhân quyền là điều kiện cần phải có.  Đặc biệt, khi tôi đề nghị Việt Nam thay đổi để các đảng phái đối lập được hoạt động và tham gia chính quyền qua sự tự do ứng cử và bầu cử thì đề nghị này đã đưa đến cuộc tranh luận gay go.

 

Ngoài những buổi họp, tôi cố gắng tiếp xúc với người dân để tìm hiểu thêm. Nhận xét tổng quát sau 2 ngày ở Việt Nam là người dân có nhiều quyền tự do hơn trước đây trong việc làm ăn buôn bán miễn là không dính gì đến chính trị.  Ai lên tiếng chỉ trích chính sách quốc gia thì bị trừng phạt; ai kêu gọi cải tổ chính trị thì bị cáo buộc là phản động; thậm chí, phanh phui tình trạng hối lộ tham nhũng cũng có thể bị đi tù; công nhân không được lập công đoàn, các nhà kinh doanh không được lập nghiệp đoàn hay phòng thương mại độc lập.  Trong điều kiện như thế, đất nước không thể nào mở mang và phát triển đúng mức được. 

 

Cũng vậy, nói chung người dân Việt Nam ngày hôm nay có tự do thờ phượng nhưng không có tự do tôn giáo.  Chính quyền để yên cho những ai chỉ đi nhà thờ hay nhà chùa để lễ bái, cầu nguyện.  Còn những ai đòi quyền độc lập cho giáo hội, muốn hoạt động tôn giáo, thực hiện công tác xã hội, mở trường, mở bệnh viện, bảo vệ tài sản của cơ sở tôn giáo… đều bị đàn áp nặng nề như đã xẩy ra ở Thái Hà, Tam Toà, Bát Nhã, Đồng Chiêm và nhiều nơi nữa.

 

Đặc biệt vụ Đồng Chiêm xẩy ra vừa sau khi phái đoàn của chúng tôi rời khỏi Việt Nam. Ngày 12 tháng 1, tôi trở về Hoa Kỳ thì được tin chính quyền Việt Nam đã cho cảnh sát và binh lính đập phá Thánh Giá trong nghĩa địa Núi Thờ của xứ Đồng Chiêm trong Địa Phận Hà Nội và đã đánh trọng thương một số tín hữu đến ngăn cản việc làm phạm thượng này.  Tôi được báo cáo là Việt Nam giải thích rằng đó là hành động sai trái của một giới chức địa phương và chính quyền trung ương đã cảnh cáo người này.  Trong cương vị của một Dân Biểu Hoa Kỳ, tôi đón nhận lời giải thích ấy nhưng ngay lập tức tôi đã liên lạc với ông Michael Michalak, Đại Sứ Mỹ tại Việt Nam, để yêu cầu ông lên tiếng phản đối sự việc đàn áp tôn giáo trắng trợn này.  Tôi cũng đã soạn thảo một lá thư để gửi cho chính quyền Việt Nam phản đối đàn áp tôn giáo là vi phạm luật nhân quyền quốc tế.  Tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam ngưng tất cả những hành động đàn áp với tất cả mọi tôn giáo (xin xem lá thư đính kèm).  Tối hôm qua, ĐS Michael Michalak cho tôi biết là đã đến gặp Bộ Ngoại Giao Việt Nam để chính thức lên tiếng phản đối.

 

Các thông tin thu thập được cho thấy rằng chính quyền Việt Nam có cả một chính sách đàn áp các tôn giáo ngày càng mãnh liệt.  Vụ Đồng Chiêm là thể hiện mới nhất của chính sách này. 

 

Chuyến đi Việt Nam vừa qua làm cho tôi càng quyết tâm thực hiện các ưu tiên về chính sách mà tôi đã đề ra từ ngay khi nhậm chức (xin xem danh sách đính kèm).  Kế hoạch mà tôi theo đuổi để thực hiện, một cách tổng quát, gồm hai phần bổ trợ cho nhau.

 

Một mặt tôi vận dụng các phương tiện lập pháp và chính sách để mở rộng vòng đai hoạt động cho những người đang tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền.  Chẳng hạn, tôi đang cùng với một số đồng viện thúc đẩy cho việc thông qua Đạo Luật Nhân Quyền Cho Việt Nam và đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC.

 

Mặt khác, tôi cố gắng tạo cơ hội để một lớp người trẻ được đào tạo theo tinh thần dân chủ của Hoa Kỳ, có kỹ năng cao về hoạt động tổ chức, và có đạo đức.  Họ là những hạt mầm của xã hội dân sự tương lai.  Do đó tôi chủ trương tạo điều kiện để các thành viên ưu tú của dân tộc Việt Nam được tiếp cận hệ thống giáo dục Hoa Kỳ.  Hiện nay mới chỉ có rất ít những người như vậy và phần lớn đều đã bị tù đày hay khống chế.  Phải đào tạo thêm nhiều, rất nhiều người như họ và đồng thời, qua áp lực chính trị, ngoại giao và kinh tế, phải ngày càng nới rộng vòng đai an toàn để họ phát huy tác dụng.

 

Trong chiều hướng ấy, văn phòng của tôi đang thực hiện công tác cấp bách:

(1) Tận dụng dự định của Tổng Thống Barack Obama về thương thảo mậu dịch với một số quốc gia quanh biển Thái Bình, trong đó có Việt Nam, để đòi hỏi Việt Nam tôn trọng quyền lập công đoàn độc lập, đón nhận văn hoá phẩm từ hải ngoại, bảo vệ tác quyền cho các sản phẩm trí tuệ, và cải tổ khung luật để bài trừ nạn buôn bán lao động.

(2)  Vận động đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC trước tình trạng leo thang đàn áp tôn giáo.

(3)  Vận động  Quốc Hội thông qua Dự Luật Nhân Quyền cho Việt Nam.

 

Cao Quang Ánh

Dân Biểu Quốc Hội

CHÍNH QUYỀN VIỆT NAM VÀ TÍNH HIẾN ĐỊNH

CHÍNH QUYỀN VIỆT NAM

VÀ TÍNH HIẾN ĐỊNH

(Mến tặng: Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung và những người Việt nam cùng chí hướng.)

Những lãnh đạo của chính quyền Việt nam luôn khẳng định chính quyền (hay nhà nước) Việt nam hiện nay là “chính quyền của dân, do dân và vì dân” và còn đưa ra những khẩu hiệu rất tốt đẹp như “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”. Những lời nói và khẩu hiệu đó đều giống với sự khẳng định của Hiến pháp Việt nam năm 1992 (sửa đổi, bổ sung năm 2001), trong đó Điều 2 ghi rõ: “Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân.” Tuy nhiên, tính chất “của dân, do dân và vì dân” của một chính quyền không thể được xác định bằng tuyên bố của người cầm quyền hay chỉ dựa vào sự khẳng định của một văn bản có tên là Hiến pháp.

- Một chính quyền muốn là “của dân, do dân” thì chính quyền đó ít nhất phải có những người đứng đầu do chính người dân đề cử và chọn ra bằng các cuộc bầu cử tự do.

Đối chiếu với nguyên tắc này, chính quyền Việt nam trên miền Bắc (từ 1954 đến 1975) và trên toàn Việt nam thống nhất (từ 1975 đến nay) không thể là một chính quyền “của dân, do dân”. Tất cả các vị trí lãnh đạo cao nhất trong toàn bộ hệ thống chính quyền Việt nam (trong các không gian và thời gian vừa nêu) từ trung ương tới địa phương đều là đảng viên của Đảng Cộng sản Việt nam và đều do Đảng Cộng sản Việt nam ấn định trước khi tiến hành một hoạt động có tên là “bầu cử”.

- Một chính quyền có tính chất “vì dân” tối thiểu phải là một chính quyền đã được Hiến định (constitutionalized), nghĩa là chính quyền đó ít nhất phải là một chính quyền được hình thành và hoạt động tuân theo các qui định của một bản Hiến pháp đã được đưa cho toàn dân phúc quyết. Hiến pháp chính là văn bản có các qui định nhằm minh định các trách nhiệm phải thực hiện và giới hạn rõ các quyền lực cho chính quyền trong chức năng phục vụ toàn dân và đất nước. Hiến pháp sinh ra là để ấn định cấu trúc, chức năng, cách thức vận hành cho chính quyền chứ không phải điều ngược lại. Hiến pháp là công cụ đóng ách thuần hóa vào “con thú” quyền lực, giữ cho “con thú” không thể phản lại người đã tạo ra và nuôi dưỡng nó. Do đó nếu người phê duyệt cuối cùng của bản Hiến pháp không phải là toàn dân hoặc chính quyền không còn tuân thủ Hiến pháp thì cái được gọi là chính quyền, tất yếu, sẽ đi đến sự tha hóa cùng cực – dối trá, xấc xược và hung tợn với chính nhân dân của nó.

Nhìn lại sự hình thành 04 bản Hiến pháp của Việt nam từ năm 1946 đến nay (không kể các Hiến pháp qui định các chính quyền của Việt Nam Cộng Hòa ) đều thấy chưa có bản nào được toàn dân phúc quyết. Nếu lấy lý do bất khả kháng (do tình trạng nổ ra chiến tranh trực tiếp) để giải thích cho việc Hiến pháp năm 1946 (được coi là tiến bộ nhất) không thể công bố và xin sự phúc quyết của toàn dân ngay sau khi được Quốc hội lập hiến phê chuẩn thì không có lý do thỏa đáng nào có thể giải thích cho việc quên lãng bản Hiến pháp năm 1946 sau khi hòa bình đã trở lại và 03 bản Hiến pháp tiếp theo (năm 1959, 1980 và 1992) đã không được đưa ra toàn dân phúc quyết, ngoại trừ lý do Đảng Cộng sản Việt nam không muốn để toàn dân phê duyệt Hiến pháp và không muốn những nội dung tiến bộ của bản Hiến pháp 1946 được thực thi (03 bản Hiến pháp cuối cùng đã tự ý xóa hẳn tinh thần dân chủ của bản Hiến pháp 1946).

Như thế, về lý thuyết, cần phải kết luận rõ rằng chính quyền Việt nam hiện nay không có bất cứ nền tảng cơ bản nào của một chính quyền “của dân, do dân và vì dân”. Và thực tế, chỉ căn cứ vào những hành xử ngang ngược gần đây của chính quyền Việt nam đối với dân chúng và đất nước, cũng hoàn toàn đồng nhất với kết luận lý thuyết vừa nêu.

Nhưng, ngay cả khi có một phép màu nào đó làm cho những người cầm quyền tại Việt nam hiện nay thay lại hẳn thái độ, biết đưa lợi ích của đảng xuống dưới lợi ích dân tộc, biết lắng nghe và trân trọng mọi ý kiến của dân chúng (đặc biệt là giới trí thức), biết dựa vào lòng dân để thoát khỏi nanh vuốt đang siết chặt của những kẻ xâm lăng phương Bắc thì chính quyền Việt nam cũng chưa thể đạt được bản chất “của dân, do dân và vì dân” chừng nào tính Hiến định của chính quyền chưa được xác lập.

Nếu không tuân thủ nguyên tắc Hiến định thì mọi sự thay đổi tốt đẹp từ người cầm quyền cũng chỉ là hành động có tính hứng khởi của kẻ chuyên quyền hoặc chỉ là lối vỗ về dân chúng của những kẻ muốn kéo dài quyền lực độc đoán.

Tuy nhiên, sẽ là sai sót nếu chỉ thấy những lợi ích của nguyên tắc Hiến định đối với những người bị trị (nhân dân). Nếu nhìn kỹ, nguyên tắc Hiến định cũng mang lại ích lợi to lớn cho người cầm quyền. Hiến định chính là hàng rào giữ cho người cầm quyền khỏi sa vào những cám dỗ tội lỗi, thường khó cưỡng lại, của quyền lực.

Nguyên tắc Hiến định giúp người cầm quyền có thể an tâm sử dụng quyền lực một cách quyết đoán, ngay cả trong những tình huống gay cấn nhất và giúp những người đương quyền khỏi phải băn khoăn về chuyện “an toàn” khi “hạ cánh”.

Chính quyền hiến định không phải là mô hình đặc thù và là đặc quyền cho bất cứ quốc gia nào. Chính quyền hiến định là một thành quả chung của Nhân loại sau hàng ngàn năm lần mò kiếm tìm và trả giá cho các mô thức quản lý khác.

Chính quyền hiến định đã trở thành cách thức quản lý chung và duy nhất cho mọi quốc gia muốn tiến tới sự cường thịnh, nhân bản và vững bền.

Việt nam không thể là ngoại lệ nếu nhân dân Việt nam cũng muốn đất nước mình trở nên cường thịnh, nhân bản và vững bền. Một chính quyền hiến định có thể vẫn chưa hoàn hảo, nhưng nó luôn để ngỏ mọi khả năng thay đổi bất cứ lúc nào, và quan trọng hơn, bằng những cách hòa bình. Song, đường đi tới một chính quyền hiến định thường không dễ dàng.

Mặc dù nhiều quốc gia thời nay đã chuyển đổi thành công sang các chính quyền hiến định trong tình nhân ái, song, đâu đó vẫn còn ló ra song sắt nhà tù và cả trường bắn như thời trung cổ trên con đường dẫn tới một chính quyền hiến định.

Để có một chính quyền hiến định cho chính mình, dân tộc Việt nam không thể không phải quyết tâm tự vượt qua những trở ngại như rất nhiều những dân tộc khác đã từng phải vượt qua.

Phạm Hồng Sơn

TIN KHẨN CẤP NGÀY 21-01-2010


TIN KHẨN CẤP NGÀY 21-01-2010

Nhà Dân chủ Đỗ Nam Hải lại bị nhà cầm quyền CS cướp máy vi tính

          Sau khi “Thông báo về tình hình hiện nay của tôi” của nhà Dân chủ Đỗ Nam Hải viết ngày 19-01-2010 (xin xem dưới) được tung lên mạng toàn cầu thì vào hôm sau, 20-01-2010 (đúng ngày 4 nhà Dân chủ khác là Lê Công Định, Lê Thăng Long, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung bị đưa ra tòa án CS), 10 tên công an đi xe đã chặn kỹ sư Đỗ Nam Hải giữa đường vào lúc 8g30 rồi đưa Anh về đồn công an quận Phú Nhuận. Chúng đã canh giữ Anh tại đó cho tới 22g30 cùng ngày, mục đích không cho Anh đến tham dự phiên tòa 4 nhân vật nói trên (chấm dứt lúc 18g), đồng thời ngăn chận đề phòng Anh gặp gỡ chính giới hoặc báo giới quốc tế đang có mặt tại Việt Nam để theo dõi phiên tòa bất công ô nhục vừa kể. Trước khi ra về, Anh Đỗ Nam Hải đã bảo đám công an canh giữ: “Hãy nói lại với thủ trưởng các cậu là từ bao năm qua, công an đấu trí và đấu lý với tôi đều thua, lừa tôi vào bẫy cũng không được. Nay công an chỉ còn dùng biện pháp bạo hành và lối ứng xử vô luật. Điều đó thật là hèn hạ và nhục nhã!”

          Hôm nay, vào lúc 9g sáng, nhà cầm quyền địa phương như Cao Văn Thăng – chủ tịch UBND phường 9 quận PN, Nguyễn Thị Như Ý – cán bộ tư pháp phường 9, kết hợp với công an thành phố Sài Gòn, công an quận Phú Nhận, công an phường 9 quận Phú Nhuận (đại úy Nguyễn Hoàng Việt), tất cả khoảng 30 người, đã xông vào nhà kỹ sư Đỗ Nam Hải. Chúng đã ép buộc Anh phải mở cửa phòng để vào kiểm tra. Bị Anh khẳng khái từ chối, chúng đã tự tiện phá khóa phòng, xông vào lấy đi một dàn máy tính, một ống nghe, và một số tài liệu đấu tranh. Đây là lần thứ 9 nhà Dân chủ kiên cường này bị cướp đi phương tiện làm việc. 8 bộ máy vi tính trước, kể cả 5 điện thoại, chúng cũng chưa bao giờ trả lại cho Anh.

          Sau khi bỏ tất cả vào thùng, bọn cướp ngày lại nham nhở xin Anh cho mượn cuốn băng keo để dán kín toàn bộ, rồi còn làm ra vẻ đúng pháp luật bằng cách yêu cầu Kỹ sư ký vào giấy niêm phong. Anh đã quyết liệt từ khước, một chỉ ký vào biên bản kiểm kê tài sản bị tước đoạt (để được lưu giữ một bản). Trước khi rút lui lúc 10g30, chúng nói: “Ngày mai mời Anh Hải lên quận chứng kiến việc mở niêm phong”. Kỹ sư trả lời: “Nhất định không! Cướp thì về mà chia nhau chiến lợi phẩm. Tôi chỉ ký vào biên bản kiểm kê tài sản để có thể gởi lên mạng, tố cáo hành vi vi phạm nhân quyền của Cộng sản các người, chứ không phải vì nhìn nhận mình sai. Các người hãy nhớ rằng tất cả hành động này không làm cho tôi nhụt chí, trái lại làm cho tôi thêm quyết tâm tranh đấu để giải thể chế độ Cộng sản, đòi lại quyền làm người cho đồng bào tôi”.

          Xin Đồng bào khắp nơi tiếp tục theo dõi sự việc và lên tiếng cho Nhà Dân chủ bất khuất kiên cường này.

          Phóng viên FNA Khối 8406, 16g30 ngày 21-01-2010

 

Thông báo về tình hình hiện nay của tôi.

(Về việc: Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vi phạm quyền con người.)

 

          Kính gửi: Quý vị và các bạn quan tâm,

          Tên tôi là: Đỗ Nam Hải (bút hiệu Phương Nam)

          Sinh năm: 1959 tại Hà Nội.

          Nghề nghiệp: kỹ sư kinh tế ngân hàng.

          Chuyên ngành: Tiền tệ – Tín dụng.

          Hiện cư ngụ tại: 441 Nguyễn Kiệm – Phường 9 – Quận Phú Nhuận – thành phố Sài Gòn.

          Tôi viết thông báo này xin gửi đến công luận trong và ngòai nước, để mọi người biết rõ hơn về tình hình hiện nay của tôi như sau: ngày 11/1/2010 vừa qua, tôi đã đến trụ sở Ủy ban nhân dân phường 9, tại địa chỉ số 92 Trần Khắc Chân, P.9, Q. Phú Nhuận, Sài Gòn để nhận Quyết định số: 1196/QĐ-CC, về việc “Cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực công nghệ thông tin”. Quyết định do ông Phạm Công Nghĩa, chủ tịch Ủy ban nhân dân quận Phú Nhuận, ký ngày 21/12/2009. Người tống đạt cho tôi Quyết định trên là ông Cao Văn Thăng, tân chủ tịch UBND phường 9 – quận Phú Nhuận, với sự chứng kiến của bà Trần Thị Thùy Nga, phó chủ tịch UBMTTQ và bà Nguyễn Thị Như Ý, cán bộ tư pháp phường 9.

          Sau khi nhận tờ Quyết định, tôi đã nói với 3 vị trên như sau:“Tôi là người đấu tranh cho tự do dân chủ cho Việt Nam bằng con đường hòa bình bất bạo động. Tôi thực hiện đúng các quyền tự do thông tin, ngôn luận, tư tưởng; trong đó có quyền tự do Internet. Đây không phải là lần đầu tiên tôi nhận được những Quyết định kiểu như thế này của các ông. Từ đầu năm 2006 đến nay, tôi đã nhận được 6 Quyết định xử phạt hành chính ở các cấp khác nhau, với tổng số tiền phạt là 91,5 triệu VNĐ. Đầu tiên là của ông Nguyễn Thành Tài, phó chủ tịch UBND Tp.HCM. Sau đó là của UBND quận 3, UBND và công an quận Phú Nhuận, nhưng tôi đã cương quyết không chịu đóng phạt, dù chỉ là 1 đồng!

          Lý do tôi không chịu đóng phạt là bởi 2 lẽ: Thứ nhất, nếu tôi chấp nhận đóng phạt tức là tôi công nhận tôi sai, còn các ông đúng. Thứ hai, số tiền đó sẽ được nộp vào ngân sách để chúng quay trở lại nuôi chính cái bộ máy công an trị này mà đàn áp dân tộc tôi và đàn áp chính tôi. Không! Không bao giờ tôi chấp nhận điều đó! Theo tôi, cách tốt nhất là các ông hãy hủy bỏ ngay những bản quyết định sai trái ấy và trả lại cho tôi tất cả tài sản đã thu giữ. Đồng thời, xin lỗi tôi và gia đình tôi chứ không phải là cứ lấy cái sai phạm sau để chồng lên cái sai trước mãi như thế này.

          Còn trường hợp ngược lại, nếu như các ông vẫn có gan “vượt mọi khó khăn” để làm bậy thì tôi cũng có gan chịu. Tất nhiên, sau đó tôi sẽ tố cáo những hành vi vi phạm nhân quyền của chế độ này trước công luận. Trong thực tế, tôi đã bị các ông hàng chục lần xông vào nhà và cướp đi 8 bộ máy tính, 5 điện thọai di động và nhiều phương tiện liên lạc khác, đến nay chưa hề trả lại cho tôi một thứ nào. Nhưng các ông không có hy vọng gì để khuất phục được tôi đâu!”

          Nghe tôi nói đến đây, ông Cao Văn Thăng nói: “Từ góc độ cơ quan nhà nước, chúng tôi giải thích cho ông Hải rõ về các quyền tự do ngôn luận, trong khuôn khổ pháp luật. Việc tịch thu máy tính, máy điện thọai, … của ông là nhằm mục đích tịch thu tang vật, phương tiện liên quan đến hành vi vi phạm pháp luật, chứ chúng tôi không đi cướp của ông.”.

          Tôi liền nói với ông ta: “Thôi, ông không phải lên lớp tôi nữa đâu. Tôi đã nghe đến phát chán điều này từ miệng các sỹ quan an ninh Việt Nam, tại các đồn công an khác nhau khắp từ Bắc chí Nam, trong suốt bao năm qua rồi. Tôi khẳng định: bản chất của vấn đề này là ăn cướp và tôi đã gọi đúng tên sự việc, theo đúng cái bản chất ấy!”

          Sở dĩ có Quyết định trên là do: ngày 26/3/2009, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã huy động một lực lượng lớn nhiều chục người, bao gồm: công an thành phố Sài Gòn, công an quận Phú Nhuận, các cán bộ, nhân viên thuộc UBND, Ban tư pháp, Mặt trận tổ quốc và công an phường 9, quận Phú Nhuận, đại diện tổ dân phố, … xông vào nhà tôi để “Cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt hành chính” số 174/QĐ-CC, cũng do ông Phạm Công Nghĩa ký ngày 16/3/2009. Sau đó lấy đi của tôi một bộ máy tính, máy in, modem dùng để kết nối Internet, điện thọai di động, …

          Hôm đó, trước mặt họ, tôi đã ghi ngay vào mặt sau của bản Quyết định 174/QĐ-CC như sau: “Đây là một hành động ăn cướp của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đối với tôi. Họ khác với lũ ăn cướp ở ngòai xã hội là: bọn kia thì cướp không có giấy phép, còn bọn này thì cướp có giấy phép. Thế thôi!”. Nhân đây, tôi cũng xin gửi kèm tới quý vị và các bạn quan tâm những tấm ảnh chụp bản Quyết định số 1196/QĐ-CC nói trên và hàng trăm các lọai Giấy Mời, Giấy triệu tập, Biên bản, Quyết định tạm giữ người, tạm giữ “tang vật”, Quyết định xử phạt, cưỡng chế xử phạt hành chính, … do “Vi phạm trong lĩnh vực quản lý, cung cấp và sử dụng dịch vụ Internet” của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đối với tôi, trong 6 năm qua. (2004 – 2010).

          Dự đóan là trong những ngày sắp tới, họ sẽ lại dùng một lực lượng lớn xông vào nhà tôi để “kê biên tài sản” như bao lần trước. Cũng cần nhắc lại rằng: từ tháng 8 năm 2004 và đặc biệt là từ ngày 8/4/2006 (ngày thành lập Khối 8406) đến nay, xung quanh nhà tôi luôn có công an mặc thường phục canh gác công khai suốt ngày đêm, với 7 ngày/tuần và 365 ngày/năm. Một tổ chốt gác của họ thường có 3 người, đi 2 xe gắn máy. Họ thường ngồi đọc báo ngay trước cửa ngôi nhà số 430 Nguyễn Kiệm (nơi có sạp báo và dịch vụ rửa xe gắn máy), đối diện với nhà tôi. Đồng thời, chốt tại đầu hẻm 429 Nguyễn Kiệm để canh gác phía cửa sau nhà tôi. Bất cứ ai đi ngang, dù chỉ để ý một chút cũng nhận ra ngay họ. Tôi đi đâu họ cũng đi theo. Họ cũng đã 3 lần ngang nhiên ngăn chặn tôi đi Hà Nội mà không hề đưa ra bất cứ một lý do nào, v.v…

          Vào ngày mai, 20/1/2010, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam sẽ đưa ra tòa xét xử luật sư Lê Công Định và các bạn Trần Hùynh Duy Thức, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung, về “tội danh” chiếu theo Điều 79 của Bộ luật hình sự nước CHXHCNVN là: “Họat động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Nhân dịp này, tôi xin được một lần nữa khẳng định: cũng như những người đã bị chế độ độc tài tòan trị này đưa ra xét xử trước đó, theo Điều 79 hoặc Điều 88 của BLHS (“Tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”) thì tất cả họ đều là những người yêu nước. Họ không hề có tội! Chính những kẻ bắt và đem ra xét xử, kết án họ mới là có tội trước dân tộc và lịch sử! Những kẻ ấy nhất định sẽ phải trả lời trước công lý trong một tương lai không xa, khi dân tộc này chuyển mình!

          Chúng tôi, những người đang cùng các bạn đấu tranh cho một nước Việt Nam mới luôn luôn sát cánh bên các bạn! Và chúng ta cùng giữ vững niềm tin vào sự tất thắng của cuộc đấu tranh này. Cuộc đấu tranh cho một nước Việt Nam mới với một xã hội dân sự, trong đó tôn trọng mọi sự đa nguyên ý kiến và một chính trường đa đảng. Mong các bạn hãy ấm lòng và luôn được chân cứng đá mềm để vững vàng vượt qua mọi khó khăn, thử thách. “Tự do không thể van xin mà được! Tự do phải giành lấy mới có!” (Nguyễn An Ninh: 1900 – 1943).

          Thành phố Sài Gòn, ngày 19/1/2010.

          Đỗ Nam Hải.

          Thành viên Khối 8406.

 

          Phụ lục:

1) Kỹ sư Đỗ Nam Hải nhận định về vụ án sắp xử:

http://www.danchimviet.com/articles/1839/1/Nhn-nh-v-v-an-sp-x/Page1.html

2) Thư ngỏ về tình hình hiện nay của tôi (19/1/2007):

http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2007/20070119_TinhHinhHiennaycuaDoNamHai.htm

3) Lên án công an Sài Gòn hành hung anh Đỗ Nam Hải:

http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=print&sid=1462

4) Phỏng vấn Ks Đỗ Nam Hải về việc anh bị tịch thu tài sản, ngày 30/7/2008 vừa qua:

http://thangtien.de/index.php?option=com_content&task=view&id=1763

5) Thư Ngỏ gởi Quốc Hội và Chính Phủ của Phương Nam (ngày 10-12-2004):

http://www.shcd.de/dautranh%20DC/phuongnam/phuongnam_page.html

Thao thức trong dòng sinh mệnh của Đại Tộc Việt

Thao thức trong dòng sinh mệnh của Đại Tộc Việt

 

Tâm Triều                            

 

“Sơn Hà Nguy Biến” như tuyên ngôn định mệnh cho dòng tộc Lạc Việt, trải rộng qua không gian mênh mông miền Hoa Nam phương Bắc, hàng ngàn năm thuở trước. Thế rồi, sau mỗi lần nguy biến, dòng tộc Bách Việt đã gánh chịu bao nhiêu quốc nạn, để lãnh thổ ngày một thu hẹp, bởi Hán tộc xâm lấn. Cả một nền văn hiến, văn minh Việt tộc lộng lẫy và rực rỡ, bị thực dân rợ Hán chiếm, cướp đoạt và đánh cắp, tiếp nối theo thời gian. Tộc Việt tan tác, thu nhỏ và dòng sinh mệnh di tản dần về phương Nam.

 

Thế nên, không phải hôm nay mới có lời hô hoán “Tổ quốc lâm nguy” mà vận nước phải nổi trôi, khiến dân Việt phải xuôi giòng sông Hồng, Cửu Long, chảy tuôn về phương Nam, theo vết săn đưổi của giặc Hán, suốt cả ngàn năm di tản buồn…Trong khi đó, cuộc vạn lý trường chinh của Hán tộc vẫn không ngừng nghỉ cho đến ngày hôm nay. Chúng muốn đồng hóa và tiêu diệt tộc Việt, để phi tang chứng cớ: Sự cướp đoạt, ăn cắp vĩ đại cả một nền văn hiến rực rỡ của Bách Việt tộc.

 

Vậy hôm nay, Phạm Trần Anh đã gióng lên hồi chuông tiếp nối “Sơn Hà Nguy Biến” mà hàng hàng lớp lớp dòng sử Việt khởi đi từ Hùng Vương, Hai Bà Trưng, Lý Nam Đế, Ngô Quyền, Đinh Tiên Hoàng, tiền hậu Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn, v.v…từng tuyên cáo, mỗi khi Tổ Quốc nguy biến và lâm nạn.

 

Giấc mơ trường chinh xâm lăng, mở rộng bờ cõi phương Nam, đã ăn sâu trong xương tủy, tiềm thức thực dân Bắc phương, mà tiếng hô xung kích Nam tiến, mãi mãi là thanh âm thốt lên từ Đại Hán đỏ tham lam, không khi nào ngừng nghỉ. Thế nên dòng sinh mệnh Việt tộc nghiệt ngã phải chăng cho đến nay, mỗi em bé Việt Nam, khi cất tiếng khóc chào đời, cũng là một hô hoán Sơn Hà nguy biến và Tổ Quốc lâm nguy.

 

Bao nhiêu ngàn năm lịch sử là bấy nhiêu ngàn năm phải chống xâm lược Bắc phương, bởi thế, dân Việt đâu có thì giờ để phát triển, xây dựng những đền đài vĩ đại, như Đế Thiên Đế Thích của dân Khờmer, hay tháp Champa dân tộc Chàm.

 

Tin buồn giáng xuống đầu trẻ thơ Việt Nam khi vừa sinh ra nằm nôi, thì đã có bà Tiên “ác” chúc dữ, đặt vào trong nôi những: Đao, cung, kiếm, bom đạn, tàu bay, tàu bò, chất nổ, tù ngục, xiềng xích và tha hương lưu đày!

 

Phạm Trần Anh chẳng phải hôm nay mới thốt lên lời cấp báo “Sơn Hà Nguy Biến” mà sau năm 1975, qua 20 năm tù tội, với những tra tấn nhục hình từ kẻ thù, anh đã nhận dạng một kẻ thù khổng lồ và nguy hiểm hơn Việt cộng, đó là Hán đỏ Tàu cộng mà họ Mao chính là ông chủ của họ Hồ trong tiến trình xâm lược và bán nước giửa Mao và Hồ, như một liên minh ma quỷ.

 

Bản án chung thân khổ sai, rồi chuyển giảm thành 20 năm do áp lực quốc tế bênh vực họ Phạm, đã đủ thời lượng cho Trần Anh nung nấu và thai nghén những công trình đối kháng Bắc phương qua các tác phẩm “Huyền Tích Việt” và “Nguồn Gốc Việt Tộc”.

Hai mươi năm tù luyện thép khổ đau, như một Câu Tiển năm xưa đã ôm ấp trong lòng Phạm Trần giấc mộng phục quốc không chỉ từ Nam Quan đến mũi Cà Mau; nhưng còn hoài bão đi xa hơn nữa, thế hệ Việt Nam tương lai tiếp nối Quang Trung Đại Đế thu hồi cả một trung nguyên bao la một khi nước Tàu tương lai sẽ tan thành nhiều mãnh, tiểu quốc. Bởi vì có hợp rồi tan, thống nhất rồi lại phân chia cách, như một định luật tuần hoàn hưng thịnh suy muôn đời.

 

Một gặp gỡ duyên kiếp của Sử Việt mà Phạm Trần Anh hôm nay, đã dâng hiến cho tổ quốc, giống nòi qua tác phẩm “Sơn Hà Nguy Biến”, chính là chiếc sọt thao thức từ danh tướng Phạm Ngũ Lão hơn 7 thế kỷ trước cho dân tộc triều đại Trần vinh quang, đại thắng Mông Cổ với đức Trần Hưng Đạo Đại Vương.

 

Sơn Hà nguy biến hôm nay chính là tiếng thét gọi từ 85 triệu dân Việt trong nước cùng 3 triệu người Việt lưu vong, mà tất cả con dân Việt Nam sót nước, thương nòi; đều phải cất cao tiếng gọi: Cùng nhau, chúng ta phải kết hợp lại thành một khối, từ hồn thiêng sông núi và Anh Linh Hào Kiệt Tổ Tiên phù hộ; đến những nỗ lực, thể lực và tim óc tranh đấu quyết liệt một phen để dẹp tan Việt gian bán nước, khôi phục lại giang sơn gấm vóc từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau và hải đảo Trường Sa, Hoàng Sa.

 Tâm Triều

Tháng 10/2009

Những phiên tòa vô giá trị

 

……………………………

 

Quốc kỳ Việt Nam
  

Thủ đô Saigon

Vui lòng giúp phổ biến bản tin này

Những phiên tòa vô giá trị


 

 
20/01/2010
Bùi Tín

 

Vietnam People Court in HCM City (file photo)


Trước khi 3 phiên tòa xử các nhà dân chủ mở ra ở Hà Nội, Sài Gòn và Hải Phòng, tôi đã viết bài “Tiêu chuẩn của một phiên tòa đúng luật“.
Hai phiên toà ở
Hà NộiSài Gòn đã kết thúc, hội đồng xử án đã y án ông Phạm Văn Trội 4 năm tù, ông Trần Đức Thạch 3 năm tù (phúc thẩm), tuyên án ông Lê Thăng Long 5 năm tù, ông Lê Công Định
5 năm tù, ông Nguyễn Tiến Trung 7 năm tùông Trần Huỳnh Duy Thức 16 năm tù. Phiên tòa ngày 21 tại Hải Phòng cũng sẽ như vậy thôi. Trước khi 3 phiên tòa xử các nhà dân chủ mở ra ở Hà Nội, Sài Gòn và Hải Phòng, tôi đã viết bài “Tiêu chuẩn của một phiên tòa đúng luật“.

Hai phiên toà ở Hà NộiSài Gòn đã kết thúc, hội đồng xử án đã y án ông Phạm Văn Trội 4 năm tù, ông Trần Đức Thạch 3 năm tù (phúc thẩm), tuyên án ông Lê Thăng Long 5 năm tù, ông Lê Công Định 5 năm tù, ông Nguyễn Tiến Trung 7 năm tù và ông Trần Huỳnh Duy Thức 16 năm tù. Phiên tòa ngày 21 tại Hải Phòng cũng sẽ như vậy thôi.

Hai phiên tòa trên đây đã không mang tính chất công khai, qua các biện pháp mờ ám, bằng hăm doạ, cản trở các bạn bè người thân bị cáo, như nhà báo Dương Thị Xuân, bà Lê Thị Minh Tâm, mẹ của anh Nguyễn Tiến Trung và các chiến sỹ dân chủ khác đến tham dự phiên tòa; họ còn huy động nhân viên công an mặc thường phục và các đảng viên cộng sản (từng được họ huy động trong các cuộc đấu tố chính trị) ở cùng phường đến ngồi chật phòng xử, viện cớ không còn chỗ để không cho các nhà báo quốc tế và nhà ngoại giao nước ngoài vào phòng.

From left to right : Tran Huynh Duy Thuc, Nguyen Tien Trung, Le Thang Long and Le Cong Dinh listen to the verdict at a court in Ho Chi Minh City, Vietnam, 20 Jan 2010
Từ trái sang phải: Các nhà bất đồng chính kiến Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, và Lê Công Ðịnh trước Tòa án Nhân dân TPHCM

Tất cả các bị cáo đều công khai thừa nhận những việc mình làm, coi đó là nghĩa vụ công dân yêu nước, chủ trương đấu tranh không bạo động, do đó không phạm luật, không có tội. Riêng về ông Trần Huỳnh Duy Thức, tòa đã định để đến hôm sau 21-1 sẽ nghe luật sư Triệu Quốc Mạnh bảo vệ, nhưng chiều 20 họ đột nhiên tuyên án, kết thúc phiên toà một cách độc đoán, khuất tất, chắc rằng lo sợ dư luận khi họ không đủ chứng cứ để buộc tội và cũng không đủ lý lẽ để bác bỏ những lập luận vững chãi của phía bị cáo.

Thái độ ngay thẳng, đàng hoàng của các bị cáo bác bỏ hoàn toàn màn kịch cúi đầu “thú tội, xin khoan hồng” mà chính quyền đã công phu dàn dựng trên màn ảnh truyền hình.

Tất cả những chuyện bê bối, khuất tất của các phiên toà trên đây đều vi phạm rõ rệt pháp luật hiện hành, đặc biệt là các điều khoản Luật Tố tụng Hình sự (năm 2003) dưới đây:

- Ðiều 4: Tôn trọng mọi quyền cơ bản của công dân (ngay tại phiên tòa);
- Ðiều 9: Không bị coi là có tội khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp lý;
- Ðiều 10: Xác định sự thật của Vụ án, cơ quan điều tra, viện kiểm sát, tòa án phải áp dụng mọi biện pháp để xác định sự thật, phải chứng minh tội phạm;
- Ðiều 11: Ðảm bảo quyền bào chữa của người bị tạm giam, bị can, bị cáo. Người bị tạm giam, bị can, bị cáo có quyền tự bào chữa hoặc nhờ người khác bào chữa;
 -Ðiều 18: Việc xét xử của tòa án được tiến hành công khai, mọi người có quyền tham dự, trừ trường hợp do Bộ luật này quy định.

Các vụ xử án nói trên đều được coi là công khai nhưng trên thực tế là không công khai.

Bộ Chính trị đảng Cộng sản và các Hội đồng xét xử 3 vụ án trên đang lúng túng to vì họ định làm chuyện vội vã bất ngờ, để các phái viên nước ngoài không kịp vào nước ta quan sát các phiên toà bỏ túi này (xử mỗi người chỉ 2, 3 tiếng, cực kỳ bôi bác!). Nhưng:
tại Sài Gòn từ sáng 20-1 đã có mặt một số quan sát viên rất hệ trọng, đó là:
  – Luật sư ERIN L. SHAW, người Canada, uỷ viên Hội đồng Thẩm phán Quốc tế;
  – Luật sư GEORGE HWANG, người Singapore;
  – Luật sư SINFAH TUNSARAWUTH, người Thái Lan, đều thuộc tổ chức Hội Luật gia Quốc tế, là những đại diện am hiểu sâu sắc luật pháp, có nhiệm vụ theo dõi mọi diễn biến của vụ án, thu lượm mọi tài liệu liên quan, từ đó đối chiếu với luật trong nước và thông lệ luật quốc tế để đưa ra những nhận định chính xác, khách quan, khoa học về các vụ án này. Các vị này “đột nhập” vào được Việt Nam là do sự bảo lãnh và tiếp tay nhiệt tình của 3 đại sứ quán của 3 quốc gia Liên Âu.

Ngoài ra cũng cần nhắc đến đội ngũ nhà báo hiện có mặt ở Việt Nam của Le Monde (Pháp), Time, USA Today (Mỹ), The Age (Úc), Nhật Bản, Canada, Thuỵ Ðiển, Na Uy… đang bám và bám chặt các vụ án này, dù bận bịu nhiều công việc khác trong dịp đầu năm.

Le Cong Dinh (left) and Nguyen Tien Trung
Luật sư Lê Công Định (trái) và thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung

Cần biết là Luật sư Lê Công Định từng du học ở Hoa Kỳ và tốt nghiệp ở mức xuất sắc ngành luật, sau đó có quan hệ chặt chẽ với các nhà luật học thế giới; luật sư Định cũng đã từng ra trước tòa án bảo vệ luật sư Nguyễn Văn Đài và luật sư Lê Thị Công Nhân; 8 bài luận văn của Ls. Lê Công Định, nhất là bài “Không thể bạc nhược ươn hèn trước cường quyền và họa bành trướng” đã được đông đảo sinh viên ngành luật trong nước coi là những mẫu mực về lòng yêu nước và tinh thần thượng tôn luật pháp.

Cũng cần biết là thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung đã tốt nghiệp xuất sắc ở Đại học Rennes – Pháp, được các giáo sư và đồng học tại đó quý trọng, anh từng trực tiếp gặp Tổng thống Mỹ và Thủ tướng Canada để vận động cho quyền tự do cho toàn dân, và sẵn sàng chịu mọi rủi ro khi quyết dấn thân cho quyền sống tự do của toàn thể đồng bào. Câu nói của anh, “Mình không dấn thân thì ai? Không dấn thân ngay bây giờ thì bao giờ?” có sức lôi cuốn tuổi trẻ rất mạnh.

Bộ Chính trị Ðảng CS chỉ đạo rất chặt chẽ các phiên toà trên đây đến từng chi tiết nhỏ nhất. Các mức án thật ra là do chỉ thị của Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội và Thủ tướng, rồi giao cho Ngành Tư pháp chấp hành. Theo nguyên tắc lãnh đạo tập trung, thống nhất, toàn diện và thường xuyên. Đây là chỗ mạnh tạm thời, cũng là chỗ yếu chí mạng của một chế độ độc đảng lạc lõng, hủ lậu cực kỳ giữa thế giới dân chủ. Bộ Chính trị ngang nhiên vi phạm điều 17 – Luật tố tụng hình sự: Thẩm phán và Hội thẩm nhân dân xét xử độc lập và chỉ tuân theo pháp luật.

Búa rìu của công luận quốc tế, của nền thông tin quốc tế mang tốc độ số, của giới luật gia và nhân quyền quốc tế đang bắt đầu giận dữ… sẽ đến ngay vào dịp đầu năm 2010 này.

Dư luận Châu Á, dư luận Đông Nam Á và đặc biệt dư luận nước ta trong dịp đón Xuân Canh Dần sẽ có thêm khối chuyện để bàn tán và tỏ thái độ, trong đó có những vụ án này.
http://www.voanews.com/vietnamese/2010-01-20-voa44.cfm

Nếu chính phủ nầy bị lật đổ, chỉ cần một chu kỳ (12 năm), cộng sản sẽ thôn tính miến Nam. Và sau đó, phải đến ba chu kỳ nữa thì nhân dân Việt Nam mới thoát được ách cộng sản.      Ngô Đình Nhu (1963)  

 

Đừng trông chờ vào đảng phái, chỉ có tôn giáo mới vận động được quần chúng. Tôn giáo đứng ra đấu tranh thì tín đồ đứng dậy, tín đồ đứng dậy thì toàn dân sẽ vùng lên. Bạo quyền càng đàn áp thì khí thế đấu tranh sẽ như Than Hồng Được Gió. Chỉ có giáo hội Công Giáo Việt Nam mới cứu được dân tộc thoát khỏi chế độ cộng sản
Người ngoại đạo (2009)

 

 

Nguyễn Khắc Anh Tâm (2009)

 Cộng đồng Việt hải ngoại quyết tâm:

 

 

 

 

- Không đóng góp tài chánh, không tham gia các sinh hoạt xã hội do Việt Tân-Quê Hương radio-Viên Thao radio tổ chức, phát động quyên góp.

- Không hòa giải với nghị viên Việt Tân Madison Nguyễn

- Không ghi danh cử tri với  đảng Dân Chủ Mỹ. The core Republican values: limited government, low taxes, job creation, strong national defense, individual freedoms, personal responsibilities, making America great- not Big Government.
- Không đam mê cờ bạc. Tẩy chay các quảng cáo sòng bài.                    

- Không đi du lịch nước Tàu cộng, không về thăm quê nhà VN, trừ khi cha/mẹ đau nặng, hấp hối, vừa mới chết.

- Không quên số phận của 4 nữ tù nhân chính trị Phạm Thanh Nghiên, Lê thị Kim Thu, Lê thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy.
- Không quên: Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn kỹ những gì cộng sàn làm.

—————————————–

Những trí thức thiếu lương tâm, khờ khạo chính trị đang làm chậu kiểng trang trí đánh bóng chế độ độc tài toàn trị của bọn Vietcong tư bản đỏ-cường hào ác bá đỏ bán nước‏ hại dân.

KẺ PHẢN QUỐC XỬ NGƯỜI YÊU NƯỚC

Trong phiên xử hôm nay, tòa đã kết án ông Trần Huỳnh Như Thức 16 năm tù giam và 5 năm quản thúc sau khi mãn án. Ông Nguyễn Tiến Trung thì bị kết án 7 năm tù. Hai ông Lê Công Định và Lê Thăng Long, mỗi người 5 năm tù. Cả ba người này còn bị quản thúc 3 năm sau khi mãn án.

Trong phiên xét xử, người thân của các bị cáo, phóng viên ngoại quốc và các nhà ngoại giao không được tham dự phiên tòa. Họ theo dõi phiên tòa qua màn hình ở một phòng riêng. Báo chí trong nước cho biết, thẩm phán chủ tọa phiên xử là ông Nguyễn Đức Sáu, chánh tòa hình sự Tòa án Nhân Dân TP Hồ Chí Minh.

Về phía bị cáo, ngoài luật sư Lê Công Định tự bào chữa, những người khác có luật sự bảo vệ. Luật sư Lê Công Định, năm nay 41 tuổi. Ông nổi tiếng qua những vụ bào chữa cho các nhà đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ. Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, 26 tuổi, đã từng được đào tạo tại Pháp.

Hai người này cùng ông Trần Huỳnh Duy Thức bị đưa ra xét xử với tội danh có những “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, theo khoản 1 điều 79 bộ Luật Hình sự Việt Nam. Theo bản cáo trạng, được đăng tải trên báo chí trong nước, ba người nói trên đã tham gia đảng Dân Chủ Việt Nam.

Trước đây, đảng Dân Chủ Việt Nam do đảng Cộng sản Việt Nam lập ra và đã giải thể trong những năm 80 thế kỷ trước. Tổ chức này đã hoạt động trở lại vào năm 2006, nhưng không được chính quyền hiện nay thừa nhận và coi là bất hợp pháp.

Ảnh chụp qua màn ảnh truyền hình : các bị cáo Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long và Lê Công Định (từ trái sang phải)

Ảnh chụp qua màn ảnh truyền hình : các bị cáo Trần Huỳnh Duy Thức,  Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long và Lê Công Định (từ trái sang phải)

Trong thời gian qua, các cơ quan tuyên truyền tại Việt Nam tố cáo đảng Dân Chủ Việt Nam là một tổ chức “phản động” có mục đích lật đổ chính quyền. Trong khi đó, đảng Dân Chủ Việt Nam thì khẳng định là họ tôn trọng luật pháp, muốn đối thoại với đảng Cộng sản và đòi hỏi phải có vị trí của mình trên chính trường Việt Nam.

Vẫn theo bản cáo trạng, các ông Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức còn phát tán những thông tin, đặc biệt qua internet, nói xấu chính quyền. Ông Nguyễn Tiến Trung bị cáo buộc là cùng với một số sinh viên tại Pháp, thành lập Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ. Luật sư Lê Công Định bị cáo buộc đã soạn thảo Hiến pháp mới.

Người thứ tư trong vụ án này là ông Lê Thăng Long, ra tòa với tội danh đồng lõa. Tất cả bốn người nói trên đã bị bắt hồi tháng 5 và tháng 7 năm ngoái, với tội danh ban đầu là tuyên truyền chống chế độ.

Kết thúc phiên xử hôm nay, tòa đã tuyên án 16 năm tù giam đối với ông Trần Huỳnh Như Thức và 5 năm quản thúc sau khi mãn án. Ông Nguyễn Tiến Trung bị kết án 7 năm tù. Các ông Lê Công Định và Lê Thăng Long, 5 năm tù. Cả ba người này còn bị quản thúc 3 năm sau khi mãn án.

Theo nhận định của AFP, việc chính quyền Việt Nam bắt giữ các nhà đấu tranh cho dân chủ cùng với việc kết án cựu chiến binh Trần Anh Kim 5 năm rưỡi tù giam đã làm dấy lên làn sóng phản đối tại phương Tây. Thứ sáu tuần trước, một nhà ngoại giao phương Tây cho rằng tình hình nhân quyền tại Việt Nam trong thời gian qua đã xấu đi.

Theo tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, trong con mắt của chính quyền Việt Nam, những người này đã phạm tội dám đòi hỏi quyền tự do. Tổng lãnh sự Mỹ tại Việt Nam Kenneth Fairfax, người theo dõi vụ án, nói với AFP rằng đây là vụ xử có liên quan đến quyền tự do ngôn luận và kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do cho các nhà đấu tranh dân chủ.

AI ĐÓI, AI NO?

AI ĐÓI, AI NO?

Bao triệu triệu dân
Không no, chỉ đói
Đảng viên… dư phần
Tha hồ mà… nói:

“Hạnh phúc, ấm no,
Thanh bình, độc lập,
Dân chủ, tự do…!”
Càng nói càng… mập!

Đầu năm hay cuối
Cũng vậy vậy thôi
Người bệnh trăn trối,
Người đói khua nồi.

Cuối năm hay đầu
Cũng cùm, cũng xích!
Việt Nam về đâu,
Không người truyền HỊCH?

Ý Nga.

Nhóm Harvard đã giải đáp vấn đề then chốt này

Nhóm Harvard đã giải đáp vấn đề then chốt này

Bùi Tín

“…Kinh tế thân hữu, kinh tế mật hữu, kinh tế phe nhóm, kinh tế cánh hẩu, kinh tế kiếm chác, kinh tế tầm gửi (dựa dẫm viện trợ và đi vay ODA và “…Kinh tế thân hữu, kinh tế mật hữu, kinh tế phe nhóm, kinh tế cánh hẩu, kinh tế kiếm chác, kinh tế tầm gửi (dựa dẫm viện trợ và đi vay ODA và ngoại hối từ nước ngoài) nói lên thực chất chế độ chính trị xuống cấp thê thảm hiện nay…”

Trong nước dư luận báo chí và công luận xã hội đang xôn xao bàn tán về những chuyện rắc rối, khó hiểu trong cuộc sống. Biết bao câu hỏi “vì sao? vì sao?” được đặt ra, chưa có lời giải đáp thoả đáng.

 

Vì sao bà Ba Sương được họ phong “Anh hùng thời đổi mới”, “đảng viên xuất sắc” 10 năm liền, huân chương Lao động, “Phụ nữ ấn tượng của châu Á – Thái Bình Dương ” năm 2002 …lại bị truy tố ra trước vành móng ngựa, tự giải trình hàng chục lần là mình vô tội, rồi bị kết án 8 năm tù giam? Báo trong nước kêu lên: “Hiện tại bắn đại bác vào quá khứ”, “Cơ chế mới kết tội cơ chế cũ” …nhưng không giải thích được vì sao.

 

Vì sao tướng công an Trần Văn Thanh, thanh tra bộ công an, đang oanh liệt một thời, lại bị truy tố, đứng trước vành móng ngựa toà án Đà Nẵng rồi đưa về trại giam chờ phiên toà phúc thẩm khi đang bị bệnh nặng tim và tiểu đường?

Vì sao vụ án PMU 18 với bị cáo chính Bùi Tiến Dũng kéo dài lê thê hơn 4 năm trời, làm cho những cam kết long trọng “kiên quyết (!), khẩn trương (!) chống tham nhũng như chống giặc nội xâm” của những người lãnh đạo cao nhất như trò đùa dai, tự mỉa mai mình?

 

Vì sao Huỳnh Ngọc Sỹ ăn hối lộ hơn 800 ngàn đôla, có bằng chứng pháp lý hơn 3 ngàn trang do bộ tư pháp Nhật cung cấp lại chỉ bị kết án có 3 năm tù, “vì nhân thân tốt “, “từng có nhiều cống hiến“, để báo Thanh Niên phải kêu lên là “tội bằng con voi lại phạt bằng con kiến”? Thật ra nền tư pháp độc quyền đã đánh tráo vụ án ăn hối lộ của công ty Nhật thành vụ án cho thuê nhà công để lấy tiền chia nhau! Các bloggers trong nước gọi đây là “trò xiếc” bẩn của ngành xử án nước nhà.

 

Hàng ngàn, hàng vạn câu hỏi “vì sao?” như thế đang làm nát óc các nhà báo, các công dân quan tâm đến thời cuộc, các nhà trí thức dân tộc của “mạng Bauxite Vietnam.info“, của Viện VDS, của hàng triệu dân đen và dày vò hành hạ vô vàn người bị kết án, tù đày oan ức.

 

Thì đây, những bản báo cáo của Nhóm tư vấn của trường Đại học Harvard Mỹ có mặt tại Hà Nội hơn 3 năm nay để góp ý cho thủ tướng và giới cầm quyền đã cung cấp chiếc chìa khoá để giải đáp các câu hỏi “Vì sao?” trên đây.

 

Nhóm tư vấn này gồm có các giáo sư Mỹ và vài nhà nghiên cứu người Mỹ gốc Việt.

Họ dùng từ “crony economy” để chỉ ra nền kinh tế đang ngự trị ở Việt Nam, từ đó nhận diện căn cước của chế độ chính trị hiện hành.

 

Chữ tiếng Anh “crony” có nghĩa là bạn rất thân, từ điển Anh ghi thêm “close friend”, “companion”, “partner”, thêm các từ cùng nghĩa: “chum”, “pal”, “buddy”, có thể dịch ra tiếng Việt là: bạn nối khố, bạn tâm giao, cánh hẩu, bạn cật ruột…

 

Tiếng Trung hoa gần đây có dùng từ “thân hữu kinh tế”, “mật hữu (bạn cực thân) kinh tế”, “gia tộc kinh tế”… chỉ nền kinh tế đặc trưng trên lục địa Trung Hoa hiện nay.

 

Từ trên đây, có thể nói chế độ kinh tế và chính trị ở Việt Nam hiện nay không còn gì là bản chất giai cấp vô sản, giai cấp công nhân, hay bản chất dân tộc, như tài liệu chính thức của Học viện chính trị Hồ Chí Minh rao giảng.

 

Vậy thì chế độ chính trị còn mang chất Cộng sản không? Đây là vấn đề phức tạp, lại rất cần làm rõ. Có ý kiến cho rằng chất cộng sản không còn gì, đảng CS chỉ còn cái vỏ, cái tên gọi; người cộng sản nay đã trở thành tư sản, địa chủ, nhà kinh doanh, có tài sản, nhà cửa, bất động sản, có nhà đất cho thuê, có ngân khoản gửi ngân hàng lấy lãi, có vàng bạc quý kim cất giấu.

 

Hơn nữa Đảng cộng sản đang trải qua một cuộc khủng hoảng, một cuộc đảo lộn sâu sắc trong nội bộ, một cuộc thoái trào, sa sút về phẩm chất chính trị và đạo đức, cái hình thức đoàn kết, gắn bó, thống nhất ngày xưa đã tan vỡ, rã rời, sự phân hoá giai cấp ở 2 đầu ngay trong đảng đã hiển nhiên.

 

Phần lớn đảng viên cao cấp cầm quyền đã thành tư sản hay tư sản mại bản, tư sản chứng khoán, tư sản nhà đất, tư sản quan liêu tham nhũng ăn bám, có kẻ thành tư sản kiêm địa chủ, có người thành nhà kinh doanh, chủ công ty, hùn vốn các công ty xuất nhập khẩu; một số đảng viên cầm quyền ở nông thôn trở thành địa chủ, phú nông, một số thành cường hào mới, có cả cường hào gian ác, như bà con nông dân ở Quảng Nam, Nghệ An và Bình Dương tố cáo.

 

Mặt khác một số đảng viên bình thường không có thế lực chính trị làm chỗ dựa, ở thành thị cũng như ở nông thôn, chỉ là công dân bình thường, công nhân bình thường, viên chức bình thường, thành trung nông; cũng có số ít đảng viên, gia đình liệt sỹ, cựu chiến binh thất thế trở thành vô sản, mất đất mất nhà, do bọn đảng viên cường hào hiếp đáp, có khi thất nghiệp phải ra thành phố kiếm việc vặt hay thành đội quân cửu vạn, bốc vác cho con buôn…Họ bị những đồng chí của mình bóc lột và đàn áp thẳng tay.

 

Đảng CS đã thay đổi sâu sắc, phân hoá mạnh, nhưng về đường lối chính trị, nhóm lãnh đạo vẫn duy trì nguyên vẹn cái cốt lõi tệ hại nhất, đó là độc quyền chuyên chính, độc quyền cai trị, ngăn chặn bằng bạo lực mọi xu thế dân chủ hoá, đa nguyên đa đảng hoá xã hội. Chính đây là chỗ mạnh mong manh tạm thời và cũng là chỗ yếu cơ bản, là tử địa của nó khi đất nước đã mở cửa và hội nhập quốc tế.

 

Không ít đảng viên cộng sản lâu năm, là viên chức, trí thức dân tộc, có lương tâm, yêu nước, thương dân, – tiền bạc không mua được, chức tước không ham – , cuộc sống tạm đủ ăn, sống trong sạch, tỉnh táo nhận ra tình hình sa sút của đất nước, lo lắng thấy đạo đức suy đồi, ngay thẳng chỉ rõ lối ra là dân chủ hoá cho đất nước, nhưng bị vu cáo, cô lập, cấm phản biện; anh chị em báo động khi Tổ quốc lâm nguy, chủ quyền quốc gia bị đe doạ, đất biển đảo bị lấn chiếm, từ đó chán đảng, ngừng sinh hoạt đảng, mong muốn có một đảng khác lãnh đạo đất nước, một đảng trong sạch, dân chủ, chí cốt với dân tộc, bảo vệ chủ quyền và lãnh thổ toàn vẹn, gắn bó với thế giới dân chủ của thời hiện đại. Đảng này có thể thi đua, ganh đua với đảng CS, tạo nên sinh khí chính trị, góp phần thúc đẩy đảng CS phải hoàn thiện mình, lấy xã hội làm trọng tài, sẽ có lợi nhiều mặt cho đất nước.

 

Các nhà lãnh đạo CS đang kêu trời về tình trạng “nhạt đảng”, “nhạt lý tưởng” của đảng viên, về hiện tượng “tự diễn biến”, “tự huỷ diệt” của đảng CS. Họ rất lo khi các ông Trần Độ, Bùi Minh Quốc, Phạm Quế Dương, Lê Hồng Hà…, gần đây là nhà văn-nhà báo Phạm Đình Trọng tuyên bố vĩnh biệt đảng “vì đảng không còn đáng tin nữa”.

 

Chỉ có dân chủ thứ thật, dân chủ từ trên xuống dưới, chứ không phải ngược đời là “dân chủ ở cơ sở đã” (!), mới có thể chấm dứt cái cơ chế kỳ lạ hiện nay, chấm dứt một xã hội mà căn cước không rõ ràng, tư bản không ra tư bản, cộng sản không hẳn cộng sản, dân chủ không ra dân chủ, chắp vá hỗn độn, tiếp nhận toàn những điều xấu nhất của phong kiến, tư bản lũng đoạn, xã hội chủ nghĩa thực tiễn theo mô hình Staline và Mao…

 

Kinh tế thân hữu, kinh tế mật hữu, kinh tế phe nhóm, kinh tế cánh hẩu, kinh tế kiếm chác, kinh tế tầm gửi (dựa dẫm viện trợ và đi vay ODA và ngoại hối từ nước ngoài) nói lên thực chất chế độ chính trị xuống cấp thê thảm hiện nay.

 

Các đặc điểm trên phơi bày các mối quan hệ chằng chịt trong một xã hội cực kỳ hỗn loạn. 15 nhân vật trong bộ chính trị, mỗi người có phe cánh, bộ hạ, cánh hẩu riêng của mình về chính trị, kinh tế, tài chính, đối ngoại. Ở các tỉnh, huyện cũng có những lãnh tụ riêng, nhóm ảnh hưởng, phe cánh riêng, hùn hạp hay sát phạt nhau. Họ có những đàn anh đỡ đầu ở trung ương, có tay chân bộ hạ tay sai ở cơ sở, có khi còn dùng cả bọn xã hội đen. Đó là những sứ quân cát cứ.

 

Trong cái xã hội đỏ đen lẫn lộn, giá trị “lộn tùng phèo” này, các hiện tượng phổ biến đầy rẫy như “thư riêng”, “phong bì”, “hoa hồng”, “lại quả”, “lót tay”, “nhấm nháy”, “ô dù”, người thân tín của bác Ba, chú Năm, anh Bảy, cô Tám, cụ Mười…, và đủ loại “cò” làm cái việc “mưu sĩ”, “chỉ trỏ”, “mối lái”, “mở đường”, “gõ cửa”, “kết thân”, những ma cô mới nhan nhản của “nền kinh tế lợi ích riêng” đầy mưu mô, mánh mung, chụp giựt này.

 

Với nền kinh tế độc đáo trên, lợi ích dân tộc là phù phiếm, lợi ích nhân dân là trên giấy, tài sản chung bị xẻ thịt chia chác cho các phe nhóm, y như ở Trung Quốc hiện nay, chừng 0,40% dân số chiếm 70% tài sản chung, còn 99,60 nhân dân chia nhau 30% tài sản còn lại. [Ở Việt Nam, vào khoảng 40 vạn số "dân có phe cánh" ngự trị trên lưng 82 triệu dân chúng bơ vơ mất quyền công dân]. Sự chênh lệch giàu/nghèo là kinh khủng, kẻ tham nhũng bất tài gian manh phất lên như tên lửa, người lao động lương thiện thất thế thì nghèo đói thê thảm. Đó, cái “xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” (!) là thế! Mong những nhà văn dân tộc tài năng ghi lại cảnh xã hội trớ trêu độc đáo chưa từng có này.Bà Ba Sương chỉ lo xây dựng nông trường, không có phe cánh ở tỉnh và trung ương, trong khi nhóm đương quyền ở Cần Thơ đang mê mẩn với quy hoạch Khu kinh tế công nghiệp mũi nhọn béo bở, bà bị chúng thí theo kiểu vắt chanh bỏ vỏ là tất nhiên, vì chuyện cướp đất, cưỡng chiếm đất, buôn đất là chuyện lớn của quốc gia.

Tướng công an Trần Văn Thanh dám cả gan tố cáo bí thư tỉnh uỷ Nguyễn Bá Thanh, uỷ viên trung ương đảng, được uỷ viên bộ chính trị, trưởng ban Kiểm tra trung ương đảng Nguyễn Văn Chi đích thân đỡ đầu và che chở thì dù là tướng công an cũng chỉ có vào tù và bị hạ nhục. Huỳnh Ngọc Sỹ tội cực nặng lẽ ra nằm tù 12 đến 15 năm, nhưng chỉ bị kết án 3 năm, để rồi sẽ được giảm án, ân xá do “cải tạo tốt” (!), vì ông ta là tay chân thân tín của nguyên thứ trưởng giao thông Nguyễn Việt Tiến, mà ông này lại là đệ tử cật của ngài tổng bí thư Nông Đức Mạnh. Ông Sỹ còn thông gia với ông Lê Thanh Hải là uỷ viên Bộ chính trị, bí thư thành uỷ Sài Gòn…

 

Một chế độ không có công tâm, không tuân theo luật pháp và hiến pháp, không coi trọng hiền tài, không cho mọi công dân cơ hội thành đạt ngang bằng nhau, chỉ coi trọng phe nhóm mình, chỉ bảo vệ quyền lợi bất chính của phe cánh, không lo che chở những công dân bị oan ức, chỉ lo bao che những kẻ cánh hẩu, bộ hạ thân tín riêng tư… một xã hội như thế chứa đầy tật bệnh hiểm nghèo, không thể yên ổn, hài hoà và phát triển.

 

Việt Nam thời đổi mới đã và đang đóng góp một danh từ mới cho từ điển quốc tế. “A crony economy”, tạm dịch là kinh tế thân hữu, kinh tế phe cánh, kinh tế cánh hẩu, với vô vàn mối quan hệ mờ ám, nhơ bẩn, với vô vàn mưu đồ phá nước hại dân, đang nghiễm nhiên nảy nở, tung hoành khắp nơi, từ trên cao nhất xuống tận cơ sở.

 

Cám ơn các bạn giáo sư Đại học Harvard – người Mỹ và người Mỹ gốc Việt – đã nhìn thẳng vào sự thật ở Việt Nam, khám phá ra một thực tế, cũng là một nguy cơ, một thảm hoạ của đất nước Việt Nam, cảnh tỉnh bao người vẫn còn nhầm lẫn về sự phát triển “mạnh mẽ”(!), “lành mạnh”(!), “phát triển đi lên”(!), “đúng hướng”(!) của đất nước.

 

Danh từ mới lạ này là chiếc chìa khoá quý để tìm hiểu sâu sắc, cặn kẽ và chuẩn xác các sự kiện kinh tế, tài chính, chính trị, văn hoá và đối ngoại ở Việt Nam hiện nay.

 Bùi Tín

Paris 9-12-2009

© Thông Luận 2009

KỶ NIỆM NGÀY CHIẾN THẮNG HOÀNG SA (19-1-1974-19-1-2010)

KỶ NIỆM NGÀY CHIẾN THẮNG HOÀNG SA (19-1-1974-19-1-2010)

Sáng ngày 19 Tháng Giêng năm 1974, 15 chiến sĩ Việt Nam trên chiến hạm Lý Thường Kiệt khi thấy chiến hạm Trung Quốc trúng đạn, họ đã cùng hát lên bài “Việt Nam! Việt Nam!” Sau cùng, các chiến sĩ đó đã hy sinh, nhưng người Việt Nam sẽ không bao giờ quên.

Tuy để mất Hoàng Sa vào tay Trung Cộng nhưng Hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã chiến thắng lẫy lừng Hải quân TC với tổn thất ít so với hải quân TC:

- Tàu HQ 10 bị chìm, 3 chiếc khác bị thương nhẹ.

- 58 chiến sĩ Hải quân đã anh dũng hy sinh (Cấp bậc cao nhất là Hải quân Thiếu Tá Ngụy văn Thà) và 14 nhân viên dân sự đang làm việc trên đảo.

      Trong khi đó, măc dù chiếm đóng được Hoàng Sa nhưng Trung Cộng tuyên truyền che giấu thiệt hại nặng nề của họ: “Tuy nhiên, chiến thắng nào cũng phải trả giá. Về phía ta, tổng cộng có 18 người tử trận trong số này 1 Hạm Trưởng và 67 người khác bị thương. T-389 bị hư hại nặng, nếu không kịp ủi vào bãi san hô chắc chắn sẽ bị chìm. Ba chiến hạm khác đều bị trúng đạn, thiệt hại trung bình”.

     Thế nhưng, theo sự tiết lộ mới đây của chính một viên sĩ quan hải quân TC tham chiến ở Hoàng Sa thì nguyên bộ chỉ huy Hạm đội Nam Hải bị tiêu diệt gồm 11 chiến hạm do Đô Đốc Hải quân Phương Quang Kính, Tư lệnh phó Hạm đội, Tư lệnh mặt trận và bộ tham mưu hành quân gồm 1 đại tá và 4 Trung tá đều là Hạm Trưởng, 2 Thiếu Tá và 7 sĩ quan cấp úy  bị tử thương.  

Diễn tiến trận thư hùng hải chiến lịch sử

     Ngày 19-01-1974, báo chí, hệ thống truyền thanh và truyền hình VNCH đồng loạt tường thuật về trận hải chiến lịch sử tại quần đảo Hoàng Sa giữa Hải Quân VNCH và Hải Quân Trung Cộng. Trận thử lửa đầy gian nguy này nhằm chống lại đế quốc Trung Cộng xâm lăng phần lãnh thổ thân yêu của Việt Nam, nhưng chỉ có các chiến sĩ Hải Quân VNCH hào hùng bất khuất lâm trận.

     Ngày 17-01-1974, 15 chiến sĩ Hải Quân VNCH thuộc Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt (HQ.16) cùng các toán Người Nhái và Biệt Hải đã đổ bộ lên quần đảo Hoàng Sa vì được tin một số quân Trung Cộng lén đóng trên đó. Các chiến sĩ Hải Quân VNCH cắm hết cờ trên đảo và chờ lệnh. Lúc đó, phản lực cơ của TC gầm thét trên trời cao, và tàu của TC xuất hiện ở ngoài biển khơi.

     Ngày 19-01-1974, trận thư hùng hải chiến bắt đầu. Khoảng 10 giờ sáng, các chiến hạm của TC bắt đầu vây các chiếm hạm của Hải Quân VNCH. Cùng lúc đó, tàu TC đổ hàng chục Ðại Ðội lên đảo và giao tranh với quân trú đóng phòng thủ của ta. Ðến khoảng 10 giờ 25 phút, tàu Hải Quân ta được lệnh nã hải pháo vào tàu của TC. Chỉ trong vòng 5 phút đầu, Hộ tống hạm Nhựt Tảo (HQ.10) đã bắn trúng hầm máy của chiến hạm Trung Cộng mang số 396 nên tàu bừng bừng bốc cháy. Tiếp theo đó, hàng loạt đạn hải pháo khác của HQ.16, HQ.4 và HQ.5 đã bắn trúng tàu địch mang số 271, đài radar bị gãy, mất tay lái, quay vòng vòng rồi lủi vào bãi san hô để tự hủy. Các thủy thủ của tàu này phải nhảy xuống biển để đào thoát. Thêm một chiến hạm thứ hai mang số 274 bị trúng đạn phát hỏa dữ dội. Rồi chiến hạm thứ tư (số 389) của địch cũng bị chung số phận.    Bị thất bại nặng nề trong màn đầu hải chiến nên quân Trung Cộng lồng lộn lên, lập tức tăng cường thêm nhiều chiến hạm khác để gỡ gạc. Hai chiến hạm địch mang số 281 và 282 dồn hết hỏa lực vào HQ.10 để trả thù. Chẳng may, HQ.10 bị trúng đạn nơi phòng máy chánh nên tàu bị nghiêng sang hữu hạm. Hạm phó (HQ Ðại Úy Nguyễn Thành Trí) bị thương nặng, một số chiến sĩ đã hy sinh. Nhưng Hạm Trưởng (HQ Thiếu Tá Ngụy Văn Thà) và thủy thủ đoàn còn lại không hề nao núng. Các chiến sĩ Hải quân vừa tự cứu thương, cứu hỏa, vừa dồn hỏa lực chống trả 2 chiến hạm địch (281, 282). Gần tới màn kết thúc, một trái phá của địch bắn trúng đài chỉ huy HQ.10. Hạm Trưởng Ngụy Văn Thà và HSI CK Ðinh Hoàng Mai bị thương nặng, chiến hạm bị liệt máy và nghiêng tới mức nguy hiểm nên Hạm Trưởng Thà ra lệnh cho nhân viên đào thoát trên 4 chiếc bè cứu cấp. Hạm Phó Trí xin ở lại nhưng không được Hạm Trưởng Thà chấp thuận vì Hạm Phó phải đi với nhân viên. Chỉ có HSI Mai được ở lại vì HSI Mai tha thiết muốn được noi gương Hạm Trưởng chết theo chiến hạm Nhựt Tảo. Vì Hạm Phó Trí bị thương khá nặng nên ông đã kiệt sức trên bè, đành phải thủy táng. Hai mươi hai thủy thủ còn lại đã được thương thuyền Hòa Lan Skopionella cứu vớt 4 ngày sau đó. 

Trận hải chiến kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Ngoài một chiến hạm địch đã chìm sâu trong lòng biển lạnh, còn ba chiếc khác đang ngùn ngụt bốc cháy phải ủi bãi và bị phá hủy sau đó.

(Trích trong Hải chiến Hoàng Sa 1974)

    Hành động can trường của Thiếu tá Hạm trưởng Ngụy văn Thà còn sống mãi trong lòng chúng ta. Tấm gương Hy sinh dũng liệt của Hải quân Thiếu tá Ngụy văn Thà quả xứng đáng là anh hùng của dân tộc Việt, hậu duệ của những vĩ nhân anh hùng dân tộc Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo.  

ANH HÙNG DÂN TỘC NGỤY VĂN THÀ

Hạm Trưởng Hộ Tống Hạm Nhựt Tảo, HQ.10

 

Hạm Trưởng Ngụy Văn Thà bị thương, quyết ở lại trên tàu. Ba đoàn viên tên Lê Văn Tây, Ðinh Hoàng Mai và Phạm Anh Dũng đã hy sinh ở lại bắn chặn tàu Trung Cộng để đồng đội an toàn rời khỏi chiến hạm. HQ Thiếu Tá Ngụy Văn Thà và ba đoàn viên đã can đảm trong truyền thống “chết theo tàu” và để lại bao nhớ tiếc đau thương cho những người ở lại.

Cố Trung-Tá. Thà được tưởng thưởng 13 huy chương các loại, trong dó có Hải quân huân chương và Bảo quốc Huân chương kèm Anh Dũng Bội Tinh với Nhành Dương-liễu (truy-tặng). 

 Tuần Dương Hạm Trần Khánh Dư vua biển Đông

Hạm Trưởng Ngụy văn Thà sống chết cùng HQ 10.

 

 

Ngày 14 tháng 3 năm 1988, Trung Cộng tấn công chiếm cứ 6 đảo ở Trường Sa đánh chìm 2 tàu, 1 chiếc bị hư hại nặng, 64 chiến sĩ HQCSVN hy sinh … trong đó có 3 thuyền trưởng và 1 lữ đoàn phó lữ đoàn 64 nhưng CSVN đã không dám công bố:

*Trần Đức Thông, lữ đoàn phó Lữ đoàn 146
*Lê Lệnh Sơn, thuyền trưởng HQ-605
*Vũ Phi Trừ, thuyền trưởng HQ-604
*Vũ Huy Lễ, thuyền trưởng HQ-505

*Nha Trang HQ-505 (ex-USN USS Jerome County (LST-848) landing ship)
*Keo Ngua HQ-604 (ex-USN USS PGM-68) motor gun boat
*Kim Qui HQ-605 (ex-USN USS PGM-59) motor gun boat

*HQ-505 hư hỏng nặng
*HQ-604 chìm

*HQ-605 chìm
*64 chết (kể cả mất tích)
*40 bị bắt (sau đó 9 được tha về)
*11 bị thương

VĂN TẾ

ANH HÙNG TỬ SĨ HOÀNG SA  

30 năm ngày giỗ Trận hải chiến Hoàng Sa 19 Tháng 1 Năm 1974

 

Đây Hoàng Sa. Đây Hoàng Sa
Trận hải chiến lẫy lừng trong lịch sử
Bảo vệ  quốc gia – Vẹn toàn lãnh thổ
Vinh quang thay – Hải lực Việt oai hùng
Giữa biển khơi, bao chiến sĩ hy sinh
Máu tô thắm dệt thành trang hùng sử

Ba mươi năm xưa
Một ngày rực lửa
 Trung Cộng ngang tàng
Xua chiến hạm tính nuốt trôi đảo Việt
Nào Soái Hạm, Trục Lôi, Hộ Tống
Nào Phi Tiễn Đĩnh, nào Hải Vận Hạm chở quân
Tiến ầm ầm, dậy sóng biển Đông

Hải đội xung kích Hải Quân ta
Trực chỉ Hoàng Sa
Quần đảo hoang sơ, ẩn hiện khói sương mờ
Nằm án ngữ nơi bao lơn nước Việt
Lãnh hải xa, bao đời ông cha ta trấn thủ
Bia đá rành rành, văn bản vẫn còn ghi
Thế mà nay, quân xâm lược rình mò
Giống cuồng khấu, ôm giấc mơ Nam tiến
Ta sẵn sàng nghênh chiến
Dàn đội hình quần thảo một phen
Quyết không hổ danh
Hậu duệ Ngô Quyền, Trần Quốc Tuiấn

Lực lượng ta:
Trần Khánh Dư Khu Trục Hạm
Trần Bình Trọng, Lý Thường Kiệt Tuần Dương Hạm
Nhật Tảo Hộ Tống Hạm oai phong
Biển động sóng cuồng
Súng gầm khạc lửa
Chiến hạm địch quay cuồng bốc cháy
Bộ Tham Mưu tan xác banh thây
Đô Đốc, Tá, Úy, Hạ Sĩ Quan, Đoàn Viên
Thương vong vô số kể
Địch cố thoát vòng vây
Điên cuồng chống trả
Hộ Tống Hạm Nhật Tảo trúng pháo địch
Lửa cháy bùng thượng từng kiến trúc
Ổ  súng ngả nghiêng
Đài chỉ huy tan nát

Trung Tá Hạm Trưởng Ngụy Văn Thà
Dáng dấp thư sinh -  Chỉ huy quyết liệt
Dạn dầy hải nghiệp – Sói biển phong sương
Bị trọng thương, quyết theo tầu vào lòng biển

Thiếu Tá Hạm Phó Nguyễn Thành Trí
Trọng thương nhưng tinh thần bất khuất
Xin được chết theo tầu
Hạm trưởng lắc đầu:
”Anh phải đi
Xuồng đào thoát cần một vị chỉ huy
Hãy để một mình tôi ở lại”
Ôi khẳng khái
Những anh hùng biển cả
32 Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan và Đoàn Viên đã vị quốc vong thân.
Chiến sĩ Hải Quân
Kiên cường bắn tới viên đạn cuối
Trước khi chìm vào lòng biển Mẹ mênh mông

Ngày hôm nay, 19 tháng Giêng năm 2004
Nhớ ngày các anh em đã xả thân vì Tổ Quốc
Lũ chúng tôi, bạn bè cùng trang lứa
Quân chủng Hải Quân, tình chiến hữu năm xưa
Trước bàn thờ bài vị trang nghiêm
Ba mươi năm ngày giỗ trận
Thắp nén nhang thơm tưởng niệm
Dâng ly rượu lễ chí thành
Cúi mong các bạn hiển linh
Hồn thiêng về đây chứng giám
Xin được nghiêng mình vinh danh những anh linh tử sĩ oai hùng:
Hải Quân Trung Tá Hạm Trưởng Ngụy Văn Thà
Hải Quân Thiếu Tá Hạm Phó Nguyễn Thành Trí
Hải Quân Trung Úy Vũ Văn Bang
Trung Úy Cơ Khí Ngô Chí Thành
Trung Úy CK  Hàng Hải Thương Thuyền

 Huỳnh Duy Thạch
Hải Quân Trung Úy Vũ Đình Huân
Hải Quân Trung Úy Nguyễn Văn Đông
Hải Quân Thiếu Úy Lê Văn Đơn
Một Hải Quân Thiếu Úy vô danh
Hải Quân Thiếu Úy Nguyễn Phúc xạ
Thượng Sĩ Quản Nội Trưởng Châu
Thượng Sĩ Vận Chuyển Lễ
Trung Sĩ Cơ Khí Nguyễn Tấn Sĩ
Trung Sĩ Thám Xuất Lê Anh Dũng
Trung sĩ Điện Tử Trung
Trung Sĩ Giám Lộ Vương Thương
Trung Sĩ Quản Kho Tuấn
Trung Sĩ Trọng Pháo Nam
Hạ sĩ Vận Chuyển Lê Văn Tây
Hạ Sĩ Trọng Pháo Trứ
Hạ sĩ Trọng Pháo Hùng
Hạ sĩ Giám Lộ Ngô Văn Ơn
Hạ sĩ Vận Chuyển Trứ
Hạ Sĩ Nguyễn Thành Danh
Hạ Sĩ Quản Kho Nguyễn Văn Duyên
Hạ sĩ Đỗ Văn Long
Thủy thủ Trọng Pháo Đức
Thủy thủ Điện Tử Thanh
Thủy thủ Trọng Pháo Thi Văn Sinh
Thủy thủ Trọng Pháo Mến
Thủy thủ Cơ Khí Đinh Hoàng Mai
Và hai mươi sáu chiến hữu Hải Quân mất tích

Nhớ chư linh xưa
Tung hoành dọc ngang -  Biển Đông vùng vẫy
Lướt sóng kình ngư – Giữ gìn lãnh hải

Hỡi ơi
Nào ngờ biển Đông sóng dậy
Hải âu gẫy cánh trùng dương
    
Các anh đi
Để nhớ để thương
Cho mẹ, cho cha, cho vợ, cho con
Cho bạn bề các cấp
Gương tuẫn quốc, muôn đời ghi công nghiệp
Lòng hy sinh, sáng mãi đến ngàn thu

Trước bàn thờ
Đèn nến lung linh
Hương trầm ngào ngạt
Hồn linh thiêng
về chứng giám lòng thành
Con Hồng cháu Lạc hy sinh
Xứng danh Liệt Tổ, Liệt Tông
Tổ Quốc muôn đời ghi nhớ
Thượng Hưởng

(Trần Quán Niệm và Phạm Tứ Lang hợp soạn Ngày 1 tháng 1 năm 2004)

Cung Duy

NGƯỜI ANH HÙNG HỌ NGỤY 

   Người yêu nước không thể nào là ngụy

Người chết vì nước như anh không thể nào là ngụy

Nhưng anh Là Ngụy Văn Thà  (*) 

  Anh, Hạm trưởng chiến hạm Nhật Tảo

Lao thẳng vào tàu giặc cướp

Tên anh còn mãi với Hoàng Sa

Biển vật mình thét đại bác

Giặc bủa vây chiến dịch biển người

    Lửa dựng trời dìm tàu giặc

Máu anh cùng đồng đội ngời ngời

Ôm chặt tàu, Ôm chặt đảo

Anh hóa thành Tổ Quốc giữa trùng khơi

   Gió mùa đông bắc gào khóc

Ngụy Văn Thà

Mãi mãi neo tàu vào quần đảo

Tổ Quốc ngoài Hoàng Sa

Trận chiến ba mươi phút

Tượng đài anh là phong ba

Đỉnh sóng khói hương nghi ngút

Biển để tang anh bằng sóng bạc đầu

    Quần đảo nhấp nhô mộ phần liệt sĩ

Linh hồn anh hú gọi đất liền

Ngụy Văn Thà

Tên anh không phải bài ca

Tên anh là lời thề độc:

Phải giành lại Hoàng Sa

Sóng vẫn vồ lấy đảo…

 Sài Gòn 15-9-2009

Trần Mạnh Hảo

   Biểu tình chống Trung Cộng xâm lược tại Sài Gòn 1974

      (Cảnh sát đứng giữ trật tự cho đồng bào biểu tình)

Sinh viên Hà Nội biểu tinh trước Sứ quán Trung Quốc

Cành sát cầm dùi cui đàn áp đồng bào yêu nước biều tình

Thanh niên sinh viên, nhà báo biểu tình ở Sài Gòn. Tất cả  đều bị ra tòa vi tội “Yêu nước”. Tuổi trẻ Hải ngoại biểu tình

Đồng bào Việt Nam tại HK biểu tình trước sứ quán TQ. Down with China, Down Down Down!

 

PHAM TRAN ANH

BA MƯƠI SÁU NĂM NGÀY CHIẾN THẮNG HOÀNG SA

Dưới bầu trời âm u, Ngày Hoàng Sa do Hội Hải Quân Cửu Long và các cựu quân nhân QLVNCH tổ chức để tưởng niệm các chiến sĩ Hải Quân VNCH đã hy sinh và vinh danh các chiến sĩ đã tham gia trận hải chiến với Hải Quân Trung Quốc vào ngày 19 Tháng Giêng, năm 1974, diễn ra thật trọng thể với cả ngàn người tham dự suốt từ lúc 12 giờ trưa Chủ Nhật cho đến hơn 4 giờ chiều tại hai địa điểm trong khu vực Civic Center thành phố Westminster.


Quang cảnh Lễ Truy Ðiệu trong Ngày Hoàng Sa tại Nam California

Click the image to open in full size.
Ðoàn xe mô tô và xe Jeep lên đường nhắc nhở đồng hương tinh thần giữ nước nhân Ngày Hoàng Sa.
Click the image to open in full size.

Click the image to open in full size.

Vào lúc 12 giờ, tại phòng hội của thành phố đã có đến khoảng 500 đồng hương và cựu quân nhân QLVNCH đến tham dự buổi triển lãm các chiến hạm của Hải Quân VNCH trước năm 1975, và buổi thuyết trình về chủ quyền của Việt Nam do Giáo Sư Nguyễn Văn Canh phụ trách. Cuộc triển lãm thu hút nhiều người đến tham dự. Nhiều loại tàu của Hải Quân VNCH đã được trình bày, từ các chiến đỉnh trong sông ngòi cho đến các khu trục hạm, hộ tống hạm, dương vận hạm được thiết trí nhỏ lại và đúng như khi còn hoạt động trong chiến tranh VN. Ðặc biệt, trong phòng thuyết trình còn có chiến hạm HQ.10, hình ảnh anh dũng trong cuộc hải chiến với Hải Quân Trung Quốc của Hải Quân VNCH vào Tháng Giêng 1974.

Trước khi vào buổi thuyết trình, ban tổ chức đã mời Ðề Ðốc Trần Văn Chơn, một trong những cựu tư lệnh Hải Quân VNCH và Giáo Sư Nguyễn Văn Canh trao cờ và gươm báu cho hai đại diện thế hệ trẻ để mong các thế hệ trẻ tiếp nối sự nghiệp giữ nước của cha anh.

Trong phần thuyết trình, Giáo Sư Nguyễn Văn Canh, nguyên giáo sư chính trị học tại các đại học ở miền Nam trước năm 1975, và là thành viên Viện Nghiên Cứu Ðông Nam Á của Ðại Học Stanford sau 1975, chứng minh chủ quyền của VN trên các đảo Hoàng Sa và Trường Sa từ nhiều thế kỷ trước qua hàng chục các tấm bản đồ cổ của Hòa Lan, Tây Ban Nha, Pháp, Ý và triều Nguyễn. Tất cả những chứng liệu ấy đều không có một dấu chỉ nào về thẩm quyền của Trung Hoa.

Vào lúc 2 giờ chiều, tại Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt Mỹ, một đoàn xe mô tô của Hội Vietnamese Harley Club cùng hơn 10 chiếc xe Jeep của QLVNCH trước đây và một chiếc Truck lớn với biểu ngữ “Hoàng Sa & Trường Sa là của VN, chúng tôi sẽ quyết lấy lại,” bắt đầu xuất phát cuộc hành trình trong các con đường của Little Saigon để nhắc nhở đồng hương về Ngày Hoàng Sa, ngày biểu tượng của tinh thần Diên Hồng chống ngoại xâm gìn giữ đất Tổ.

Khi đoàn xe quay về, buổi lễ được cử hành với sự chủ tọa của Ðề Ðốc Trần Văn Chơn. Dưới làn mưa lấm tấm như những giọt nước mắt tiếc thương đổ xuống, cựu Ðề Ðốc Trần Văn Chơn nhấn mạnh, “Hải Quân VNCH trong 22 năm hiện diện trong cuộc chiến VN đã hoàn thành được nhiệm vụ của mình. Tuy rằng sự tổ chức Hải Quân VNCH không dự kiến chiến đấu với nước ngoài nhưng kẻ cướp đến nhà là phải tận diệt.” Lời phát biểu của vị cựu tướng lãnh Hải Quân đã được toàn thể người tham dự vỗ tay vang dội.

Sau lời phát biểu của vị chủ tọa, lễ Truy Ðiệu 15 sĩ quan Hải Quân và 47 hạ sĩ quan , thủy thủ được cử hành trọng thể với nghi thức Quân Kỳ Rũ do vị chủ tọa chủ lễ. Tiếp đó là ban Tế của Hội Ðền Hùng cử hành những nghi thức tế lễ cổ truyền với chiêng trống và đọc điếu văn.

Ngay sau lễ Truy Ðiệu, các chiến sĩ Hải Quân còn sống sót sau trận hải chiến đang có mặt tại Little Saigon được ban tổ chức mời lên để vinh danh tất cả bằng những Vòng Hoa Chiến Thắng.

Dưới chân Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt Mỹ, dưới những giọt mưa lâm thâm, ai nấy đều bùi ngùi tưởng nhớ đến sự hy sinh vì nghĩa cả của những người lính VNCH, nên dù trời có mưa nhưng hầu như không có một ai ra về, vẫn đứng gần kín khuôn viên Tự Do trước Tượng Ðài.

Sau những nghi thức trong lễ Truy Ðiệu và Vinh Danh Các Chiến Sĩ Hải Quân trong cuộc hải chiến Hoàng Sa với Hải Quân Trung Cộng, một chương trình văn nghệ đấu tranh đã được ban Tù Ca Xuân Ðiềm cùng với các ca sĩ của Trung Tâm Asia phối hợp trình diễn những bài ca bốc lửa chiến đấu.

MỞ ĐẦU KHỐN NẠN VÀ Ô NHỤC CHO NGÀN NĂM THĂNG LONG

 

 

                   Theo thông báo của nhà cầm quyền Hà Nội, chương trình Đại lễ kỷ niệm Ngàn năm Thăng Long – Hà Nội vừa được Thủ tướng Cộng sản Việt Nam phê duyệt, sẽ tổ chức trong 10 ngày, từ mồng 1 đến mồng 10 tháng 10 năm 2010. Đây là việc kỷ niệm biến cố vua Lý Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư, một huyện thuộc tỉnh Ninh Bình, ra thành Đại La, tức Hà Nội bây giờ, vào tháng 7 Thuận thiên nguyên niên (1010). Ở đấy, lấy cớ nằm mộng thấy rồng xuất hiện và bay lên, vua đã đổi Đại La thành ra Thăng Long thành,  khởi nghiệp cho một trong bốn triều đại huy hoàng và lâu dài nhất của lịch sử dân tộc (Lý, Trần, Lê hậu và Nguyễn phúc). Sử gia Trần Trọng Kim, trong cuốn “Việt Nam sử lược” (Bộ Giáo dục VNCH, Trung tâm Học liệu xb năm 1971, quyển I, tr. 94), còn cho biết: “Nhà Lý bấy giờ sùng đạo Phật, nhà vua trọng đãi những người đi tu… Tháng 6 năm Mậu ngọ (1018), vua sai quan là Nguyễn Đạo Thanh và Phạm Hạc sang Tàu lấy kinh Tam Tạng”. Chính vì lấy tinh thần tôn giáo làm nền tảng cho xã hội mà nhà Lý được coi là một triều đại khá thuần hậu hiền hòa. Nhận định về triều đại này, sử gia họ Trần viết (tr. 116): “Nhà Lý có công làm cho nước Nam ta nên được một nước cường thịnh: ngoài thì đánh nước Tàu, bình nước Chiêm, trong thì củng cố việc võ bị, sửa sang pháp luật, xây vững nền tự chủ”, một nền tự chủ đã khởi sự từ thời Ngô Quyền (939), đã được củng cố qua các chiến thắng kẻ thù Bắc phương với Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung… cho đến khi Việt Nam rơi vào tay Thực dân Pháp lúc nửa triều nhà Nguyễn.

                Ngàn Năm Thăng Long thành ra phải nhắm mục tiêu ca ngợi thế độc lập tự chủ của dân tộc và đất nước Việt Nam đối với láng giềng phương Bắc sau ngàn năm Bắc thuộc đắng cay ô nhục, cổ vũ tinh thần tự hào tự tôn dân tộc, chống mọi ngoại xâm và bành trướng, đồng thời khôi phục và phát triển nền văn hóa nhân bản, những giá trị tâm linh mà tổ tiên ta đã gầy dựng suốt hơn một ngàn năm qua (với sự cộng tác của Tứ giáo: Phật, Lão, Khổng, Công), trong bối cảnh toàn cầu hóa tinh thần tự do dân chủ hiện thời.

                Kể từ đầu năm nay, đã có nhiều hoạt động chuẩn bị gần cho Đại lễ đó, sau nhiều hoạt động chuẩn bị xa như xây dựng một số công trình văn hóa, thực hiện một số công trình dân sinh… mà các nhà chuyên môn và bình luận đánh giá là nhếch nhác, bôi bác, lãng phí, nửa vời, chỉ có cái vỏ! Một trang web mang tên http://thanglonghanoi.gov.vn đã được mở ra với lời loan báo nhà cầm quyền sẽ tổ chức “nhiều ngày lễ lớn trong năm 2010 với những nội dung và hoạt động phong phú nhằm tuyên truyền, giáo dục truyền thống yêu nước, ý chí tự lực, tự cường của dân tộc suốt mấy nghìn năm dựng nước và giữ nước; tăng cường sức mạnh khối đại đoàn kết toàn dân, sự đồng thuận xã hội đối với những chủ trương của Đảng và Nhà nước; khẳng định những thành tựu của nhân dân trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc….” Các ngày lễ lớn ấy bao gồm: “Kỷ niệm 80 năm Ngày thành lập Đảng CSVN (3-2-1930)… nhằm khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng đối với thành quả cách mạng Việt Nam 80 năm qua; khẳng định nền tảng tư tưởng của Đảng là chủ nghĩa Mác–Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, quyết tâm chính trị của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân thực hiện nhiệm vụ phát triển đất nước theo con đường Xã hội chủ nghĩa; ngày Giổ Tổ Hùng Vương (10-03 âm lịch); kỷ niệm 140 năm Ngày sinh V.I. Lênin (22-4-1870); kỷ niệm 35 năm Ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước (30-4-1975); kỷ niệm 120 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19-5-1890), 20 năm Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hợp Quốc công nhận Hồ Chí Minh là  “Anh hùng giải phóng dân tộc, Nhà văn hóa kiệt xuất Việt Nam” (1990–2010); Kỷ niệm 65 năm Cách mạng Tháng Tám (19-8-1945) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (2-9-1945)… Đặc biệt ngày 10-10-2010 sẽ tổ chức Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội” (http://thanglonghanoi.gov.vn/channel/4/2009/12/4050/).

                Đọc lời thông báo trên, không thể không thấy đảng CSVN cố tình lợi dụng Ngàn năm Thăng Long để củng cố vị trí của chế độ độc tài, tô son trát phấn cho hai thây ma chết bầm là Lênin và Hồ Chí Minh, tiếp tục lường gạt nhân dân về cái gọi là “UNESCO công nhận Hồ chủ tịch là anh hùng giải phóng dân tộc, nhà văn hóa kiệt xuất” vốn là một sự bịa đặt trắng trợn, khoác chính nghĩa giả tạo cho cuộc xâm lăng và phá hoại miền Nam, tiếp tục đầu độc tâm trí dân Việt bằng cái chủ nghĩa Mác-Lê sai lầm ảo tưởng, dối trá bạo tàn cũng như bằng cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh” vốn chẳng bao giờ hiện hữu… Rõ ràng tinh thần nhân bản, lòng yêu chuộng sự thật và sự mến mộ công lý do tiền nhân xây dựng và để lại cho con cháu suốt hơn ngàn năm qua chẳng hề được đảng quan tâm cổ vũ trong dịp kỷ niệm trọng đại này. Ngoài ngày Giỗ tổ Hùng Vương (bị bỏ phế gần 50 năm), người ta không thấy lễ kỷ niệm các chiến tích lừng lẫy oai hùng hay các công trình văn hóa vĩ đại của Dân tộc suốt thiên tuế vừa qua mà vốn đã làm nên sức tồn tại, nét văn hiến và tính độc lập của Việt Nam.

            Trái lại, bên cạnh các hoạt động sặc mùi tuyên truyền nói trên, nhà cầm quyền CS còn có những “hoạt động chào mừng Ngàn năm Thăng Long” khác hoàn toàn đi ngược với tinh thần của vua Lý Thái Tổ.

                Trước hết đó chính là việc bách hại các tôn giáo. Cuối năm 2009 vừa qua, người ta chứng kiến việc tàn bạo xóa sổ và tàn nhẫn trục xuất tăng thân Bát Nhã khỏi Lâm Đồng, do chủ trương của đảng CS, với sự thực hiện của nhà cầm quyền bản địa, với sự cộng tác của công an côn đồ và đầu gấu xã hội đen, với sự lu loa lấp liếm, vu khống đổ thừa của toàn bộ hệ thống chính trị (cuộc họp báo ngày 12-01 vừa qua). Mới đây, vào ngày 08-01, là việc ngăn cản và đánh đập các tín đồ Hòa Hảo cử hành lễ kỷ niệm ngày Đản sinh của Đức Huỳnh Giáo Chủ. Nổi bật nhất là việc triệt hạ cây Thánh giá tại nghĩa trang Núi Thờ của Giáo xứ Đồng Chiêm thuộc Giáo hội Công giáo hôm 06-01. Với gần cả ngàn công an, dân quân, quần chúng tự phát, trang bị súng ống, dùi cui, lựu đạn cay, chó nghiệp vụ, hành động lén lút giữa đêm khuya, đáp lại phản ứng của tín đồà

 

  

*

                   Theo thông báo của nhà cầm quyền Hà Nội, chương trình Đại lễ kỷ niệm Ngàn năm Thăng Long – Hà Nội vừa được Thủ tướng Cộng sản Việt Nam phê duyệt, sẽ tổ chức trong 10 ngày, từ mồng 1 đến mồng 10 tháng 10 năm 2010. Đây là việc kỷ niệm biến cố vua Lý Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư, một huyện thuộc tỉnh Ninh Bình, ra thành Đại La, tức Hà Nội bây giờ, vào tháng 7 Thuận thiên nguyên niên (1010). Ở đấy, lấy cớ nằm mộng thấy rồng xuất hiện và bay lên, vua đã đổi Đại La thành ra Thăng Long thành,  khởi nghiệp cho một trong bốn triều đại huy hoàng và lâu dài nhất của lịch sử dân tộc (Lý, Trần, Lê hậu và Nguyễn phúc). Sử gia Trần Trọng Kim, trong cuốn “Việt Nam sử lược” (Bộ Giáo dục VNCH, Trung tâm Học liệu xb năm 1971, quyển I, tr. 94), còn cho biết: “Nhà Lý bấy giờ sùng đạo Phật, nhà vua trọng đãi những người đi tu… Tháng 6 năm Mậu ngọ (1018), vua sai quan là Nguyễn Đạo Thanh và Phạm Hạc sang Tàu lấy kinh Tam Tạng”. Chính vì lấy tinh thần tôn giáo làm nền tảng cho xã hội mà nhà Lý được coi là một triều đại khá thuần hậu hiền hòa. Nhận định về triều đại này, sử gia họ Trần viết (tr. 116): “Nhà Lý có công làm cho nước Nam ta nên được một nước cường thịnh: ngoài thì đánh nước Tàu, bình nước Chiêm, trong thì củng cố việc võ bị, sửa sang pháp luật, xây vững nền tự chủ”, một nền tự chủ đã khởi sự từ thời Ngô Quyền (939), đã được củng cố qua các chiến thắng kẻ thù Bắc phương với Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung… cho đến khi Việt Nam rơi vào tay Thực dân Pháp lúc nửa triều nhà Nguyễn.

                Ngàn Năm Thăng Long thành ra phải nhắm mục tiêu ca ngợi thế độc lập tự chủ của dân tộc và đất nước Việt Nam đối với láng giềng phương Bắc sau ngàn năm Bắc thuộc đắng cay ô nhục, cổ vũ tinh thần tự hào tự tôn dân tộc, chống mọi ngoại xâm và bành trướng, đồng thời khôi phục và phát triển nền văn hóa nhân bản, những giá trị tâm linh mà tổ tiên ta đã gầy dựng suốt hơn một ngàn năm qua (với sự cộng tác của Tứ giáo: Phật, Lão, Khổng, Công), trong bối cảnh toàn cầu hóa tinh thần tự do dân chủ hiện thời.

           (3-2-1930)… nhằm khẳng định vai trò

bằng cách bắn hơi cay, vung roi điện, đánh phụ nữ… chỉ nhằm mục tiêu hạ đổ và băm nát biểu tượng thiêng thánh nhất của Công giáo, giữa một nơi mang tính thánh thiêng là nghĩa địa người đã khuất… Thật không còn gì là hèn nhát, mờ ám, thách thức, báng bổ và ngạo mạn bằng. Chưa hết, từ đó đến hôm nay, CS tiếp tục màn đàn áp giáo dân giáo xứ và tất cả những ai đến nơi bày tỏ lòng thông hiệp với các nạn nhân. Qua những trò gọi đi thẩm vấn, đổ đất chặn đường, thu giữ bằng lái, cướp giật máy ảnh, đánh đập cho trọng thương, chõ loa tuyên tuyền vào nhà dân và nhà thờ, vu khống lếu láo trên các phương tiện truyền thông công cụ….

           Tiếp đến chính là việc sách nhiễu, bỏ tù tất cả những ai có tinh thần độc lập và tự chủ dân tộc, chống quân xâm lược Bắc phương và đòi hỏi một nền cai trị thượng tôn pháp luật, tôn trọng nhân quyền. Năm qua là việc kết án 9 nhà dân chủ tại Hà Nội và Hải Phòng vào thượng tuần tháng 10, tiếp đến là phiên tòa luận tội một cựu sĩ quan ở Thái Bình vào cuối tháng 12, gán cho họ những bản án nặng nề và đày đọa họ trong khủng khiếp lao ngục. Ngày 20 và 21 tới đây sẽ là cuộc xử án 4 nhà dân chủ yêu nước khác. Song song đó, thay vì chiêu hiền đãi sĩ như các vua Lý, Trần, Lê, Nguyễn, lại là việc bịt miệng trắng trợn các nhà trí thức nguyên khí quốc gia, từ giới khoa bảng nói chung, các thành viên Viện Nghiên cứu phát triển, các điều hành viên và cộng tác viên báo Tia Sáng thuộc bộ Khoa học và Công nghệ, đến những thành viên chủ chốt của mạng Bauxite Việt Nam… Hai Giáo sư Nguyễn Huệ Chi và Phạm Toàn, trong những ngày này, đang bị chính công cụ của Đảng sách nhiễu cuộc sống, khủng bố tinh thần, đe dọa bóp nát sự nghiệp chỉ vì tội dám phản kháng dự án bauxite Tây Nguyên rước hiểm họa Trung Quốc vào giữa lòng đất Việt… Ngoài ra, cũng không thể không nhắc đến thái độ khấu đầu khiếp nhược và thần phục nhục nhã của đầy tớ Việt Cộng trước chủ nhân Trung Cộng (mà ví dụ gần đây việc toàn thể bộ Chính trị im lặng lắng nghe lời dạy bảo xấc láo ngạo mạn của tên thái thú Tôn Quốc Tường tại Hà Nội hôm 06-01), rồi cuộc đấu đá sống mái, tranh quyền tàn khốc và có thể là thanh trừng chí mạng đang xảy ra giữa các đảng viên CS trong bối cảnh Đại hội lần thứ XI đến gần… Đúng là sự mở đầu khốn nạn và ô nhục cho Ngàn năm Thăng Long!

           Tất cả những hành động bách hại trí thức, đối kháng, tín đồ và tàn hại lẫn nhau đó của đảng CSVN (chưa kể bao cuộc tàn sát dân lành vô tội suốt hơn 60 năm qua) làm người ta nhớ lại những hành vi bạo ngược của một hôn quân mà triều đại đã bị chính Lý Công Uẩn xóa sổ. Đó là Lê Long Đĩnh (1005-1009). Sử gia Trần Trọng Kim viết về y như sau (VNSL, I, tr. 91): “Long Đĩnh là người bạo ngược, tính hay chém giết, ác bằng Kiệt Trụ ngày xưa. Khi đã giết anh rồi, lên làm vua thường cứ lấy sự giết người làm trò chơi: có khi những tù phạm phải hình, thì bắt lấy rơm tẩm dầu quấn vào người rồi đốt sống; có khi bắt tù trèo lên cây rồi ở dưới sai người chặt gốc cho cây đổ; có khi bỏ người vào sọt rồi đem thả xuống sông. Làm những điều ác như thế thì lấy làm thích chí. Một hôm lấy mía để trên đầu nhà sư mà róc vỏ, rồi thỉnh thoảng giả tảng nhỡ tay bổ dao vào đầu sư chảy máu ra, trông thấy thế lấy làm vui cười. Còn khi ra buổi chầu, có ai tấu sớ điều gì thì cho những thằng hề nói khôi hài hay nhại tiếng làm trò”.

           Hình ảnh tên hôn quân xa xưa này chẳng phác họa sơ sài và tiên báo chính xác tên bạo chúa ngàn lần tàn ác thời nay là đảng CSVN sao? Phải chăng đây là điềm triệu cho thấy sẽ xuất hiện một Lý Công Uẩn mới (lực lượng dân tộc yêu đất nước và yêu tự do) sẽ kỷ niệm Ngàn năm Thăng Long cách đúng nghĩa và xây đắp Ngàn năm Đại Việt mới, sau khi đã thanh toán ngoại xâm lẫn nội thù?

           BAN BIÊN TẬP

 

                  

 

 

 

Nghĩ gì về chuyện trang bauxite Việt Nam bị đánh sập?

Nghĩ gì về chuyện trang bauxite Việt Nam bị đánh sập?

Gia Minh, phóng viên RFA
2010-01-14

Việc công an liên tục mời những người chủ trương trang mạng bauxite Việt Nam đi “làm việc”, khiến dư luận thắc mắc bởi trang web này chỉ đăng những thông tin và ý kiến khoa học, góp ý về dự án khai thác bô xít ở Tây Nguyên, cũng như các vấn đề lớn của Việt Nam hiện nay.

AFP photo

Theo dõi các trang mạng. (Ảnh minh họa)

Ngăn chặn tin tức

Đối với việc trang mạng bauxite Việt Nam bị đánh sập nhiều lần trong thời gian qua, nhiều người tỏ ra khó chịu, bực bội vì mất đi một nguồn thông tin khách quan, trung thực về những vấn đề được cho là nóng ở Việt Nam hiện nay. Người truy cập còn suy luận về đối tượng phá hoại trang đó cho rằng thủ phạm không ai khác hơn là chính những đối tượng dị ứng với những thông tin khách quan, thẳng thắn của những bài viết đăng trên trang đó.

 

Suốt tháng nay tôi theo dõi trên báo chí thấy nhiều việc khó hiểu đối với tôi. Những việc xảy ra mâu thuẫn đối với những chủ trương chính thức của Nhà nước. Tôi chưa hiểu lý do vì sao, và rất băn khoăn. Nhưng hiện nay tôi không thể nói gì hơn: rất khó hiểu.

Giáo sư Hoàng Tụy

 

 

Tuy nhiên đến khi nghe những người chủ trương trang web bauxite Việt Nam bị công an đến nhà khám xét, tịch thu ổ cứng máy tính và mời đi làm việc, như trường hợp giáo sư Nguyễn Huệ Chi, thì họ tỏ ra bất bình.

Giáo sư Hoàng Tụy, một nhà toán học hàng đầu tại Việt Nam, dù đang trong tình trạng bệnh mệt mỏi, vẫn tỏ ra khó hiểu về hành sử của cơ quan chức năng Việt Nam:

Suốt tháng nay tôi theo dõi trên báo chí thấy nhiều việc khó hiểu đối với tôi. Những việc xảy ra mâu thuẫn đối với những chủ trương chính thức của Nhà nước. Tôi chưa hiểu lý do vì sao, và rất băn khoăn. Nhưng hiện nay tôi không thể nói gì hơn: rất khó hiểu.

Tranh đấu với chính người dân mình

Ông Phùng Liên Đoàn, một trí thức gốc Việt, từng bị tin tặc đột nhập hộp thư của ông để mạo danh gây chia rẽ trong nội bộ của những người chủ trương trang bauxite Việt Nam, tỏ rõ bức xúc của ông:

Tôi rất buồn bởi tôi thấy những người đó là những công dân rất chân chính. Họ nói thẳng những việc họ làm không giấu giếm gì cả, vậy mà họ bị chính phủ nghi kỵ. Thủ phạm đánh sập website của họ chúng tôi không biết là ai nhưng chúng tôi chắc chắn phải tổ chức chu đáo, bỏ nhiều công sức và tiền bạc.

Việc đánh những người yêu nước, những người bất đồng chính kiến thì chính phủ tự bêu xấu mình thôi, chứ không ảnh hưởng đến trào lưu muốn có sự thật, được ăn nói của mọi người.

 

Tôi cũng rất buồn vì nước Việt Nam sau hơn 30 năm vẫn còn trong vòng lẩn quẩn ‘tranh đấu với chính người dân’. Nước Đức, nước Nhật sau thời gian chiến tranh đã phát triển, nhưng chính phủ Việt Nam vẫn dùng những biện pháp độc đoán, thô bạo. Đó là do dân trí. Dân trí cao là biết cách ăn nói với nhau, nhường nhịn nhau…

Ông Phùng Liên Đoàn

 

 

Việc ông Nguyễn Huệ Chi bị mời lên làm việc là trái với hiến pháp Việt Nam. Tôi buồn vì chính phủ Việt Nam làm ra luật mà không tôn trọng luật đó.

Hiện đang sinh sống tại Hoa Kỳ nên ông Phùng Liên Đoàn cũng có trình bày về hành sử của phía chính quyền trong những vấn đề tương tự:

Ở Mỹ trừ  khi có hành động mang tính cách khủng bố, ví dụ như đe dọa tổng thống, chính phủ, đe dọa bạo động đối với người khác thì công an, cảnh sát mới có trát tòa đến hỏi han,chứ không làm ngang trái bất cứ lúc nào.

Còn ngay chuyện làm thẳng thẳn như chống đối tổng thống, chính phủ, ngay cả chửi rủa thì đó là quyền tự do. Ở Pháp và nước ÂuChâu, những nước tự do khác cũng vậy. Nhưng ở Việt Nam, Trung Quốc… thì chính phủ là khác, tất cả quyền lực trong tay chính phủ và người dân phải sống theo lề phải, nếu làm theo những điều chính phủ nói là tốt còn trái lại thì bị kết tội lật đổ chính phủ.

Ông cũng có ý kiến; 

Tôi cũng rất buồn vì nước Việt Nam sau hơn 30 năm vẫn còn trong vòng lẩn quẩn ‘tranh đấu với chính người dân’. Nước Đức, nước Nhật sau thời gian chiến tranh đã phát triển, nhưng chính phủ Việt Nam vẫn dùng những biện pháp độc đoán, thô bạo. Đó là do dân trí. Dân trí cao là biết cách ăn nói với nhau, nhường nhịn nhau…

Mạng bauxite Việt Nam ra đời từ hồi tháng tư năm ngoái được nhiều người truy cập, bởi những thông tin mang tính phản biện đối với kế hoạch khai tác bô xít tại khu vực Tây Nguyên của Việt Nam, cũng như các vấn đề lớn hiện nay như tình hình Biển Đông. Tuy nhiên, mạng này nay cũng gặp trở ngại như báo mạng Tia Sáng sau khi đăng những ý kiến khách quan, thẳng thắn về các vấn đề được chính quyền cho là ‘nhạycảm”.    Radio Free Asia. All rights reserved.

Dân biểu Cao Quang Ánh họp báo về chuyến đi Việt Nam

Dân biểu Cao Quang Ánh họp báo về chuyến đi Việt Nam

Việt Hà, phóng viên RFA
2010-01-13

Hôm nay, 13 tháng 1-2010, Dân biểu Cao Quang Ánh tổ chức họp báo tại Washington DC về chuyến đi Châu Á vừa rồi của ông cùng với dân biểu Mike Honda và Eni Faleomavega.

Photo courtesy of Josephcaoforcongress.com

Dân biểu Cao Quang Ánh.

Mở đầu buổi họp báo, dân biểu Joseph Cao nói chuyến đi châu Á của này giúp ông hiểu được nhiều điều và có hiệu quả.

Ông cho biết ông đã đi thăm Lào, Campuchia, Việt nam và Nhật Bản, gặp gỡ các quan chức của các chính phủ các nước.

Các vấn đề chính được ông đặc biệt quan tâm và cũng được đưa ra bàn thảo với các chính phủ bao gồm vấn đề về nhân quyền tại Lào, Campuchia, và Việt Nam, vấn đề về bom đạn chưa nổ do Mỹ thả tại đây còn sót lại sau chiến tranh Việt Nam.

Ngoài ra còn có vấn đề căn cứ quân sự của Mỹ tại Okinawa, Nhật bản đang bị chính phủ nước này yêu cầu đóng cửa.

 

Cuối cùng thì chính phủ Việt Nam cũng phải cấp visa cho tôi nhưng với điều kiện là tôi không được gặp các nhà bất đồng chính kiến, không được tổ chức họp báo cũng như ra thông cáo báo chí.

Dân biểu Joseph Cao.

 

Thăm quê hương

Một trong các đề tài nóng bỏng được, dân biểu Joseph Cao trả lời nhiều nhất là về chuyến đi và làm việc tại Việt nam. Ông cho biết như sau:

Cao Quang Ánh: Ngay lúc đầu, chuyến đi của tôi tới Việt Nam đã gây nhiều tranh cãi. Chính phủ Việt Nam không muốn cấp visa cho tôi vì sợ sẽ có khả năng bùng nổ thành chuyện không hay.

Nhưng cuối cùng thì chính phủ Việt Nam cũng phải cấp visa cho tôi nhưng với điều kiện là tôi không được gặp các nhà bất đồng chính kiến, không được tổ chức họp báo cũng như ra thông cáo báo chí. Vì vậy tôi phải đến Việt Nam và rời Việt nam một cách yên lặng.

Tuy nhiên trong thời gian ở Việt Nam, dân biểu Joseph Cao cũng đã có được một cuộc họp báo ngắn vào ngày 4 tháng giêng.

Ông Joseph Cao nhận định về chuyến đi và các vấn đề  được thảo luận với chính phủ  Việt Nam như sau:

Cao Quang Ánh: Nhìn chung chuyến đi này của tôi về Việt Nam là một kinh nghiệm học hỏi đối với tôi khi nhìn thấy Việt Nam phát triển. Tôi có cơ hội để đề cập với chính phủ Việt Nam các vấn đề mà tôi quan ngại quyền con người và tự do tôn giáo.

Tôi đã đề cập trực tiếp với chính phủ Việt nam về các vấn đề của Bát Nhã, Tam Tòa và một số nơi khác, đặc biệt là các blogger, luật sư Lê Công Định và một số người mà tôi quan ngại.  Tôi không nhận được bất cứ sự đảm bảo nào từ phía chính quyền ngoài trừ việc họ nói họ sẽ xem xét.

Theo tôi thì chúng tôi đã có những cuộc nói chuyện có hiệu quả và tôi hy vọng là các vấn đề rồi sẽ được giải quyết.

 

Tôi đã đề cập trực tiếp với chính phủ Việt nam về các vấn đề của Bát Nhã, Tam Tòa và một số nơi khác, đặc biệt là các blogger, luật sư Lê Công Định.

Dân biểu Joseph Cao.

 

Quan hệ Mỹ-Việt 

Dân biểu Joseph Cao cho biết ông đã gặp nói chuyện với đại sứ Mỹ tại Việt Nam và một số trí thức trong nước. Đánh giá chung là nền kinh tế Việt Nam đang phát triển, đời sống của con người đã được cải thiện hơn, việc thờ tự được tự do hơn trước chừng nào không có ai cất tiếng nói chống lại chính quyền.

Ngoài ra chính phủ Việt Nam cũng mong muốn được phía Mỹ giúp đỡ trong việc nâng cao chất lượng giáo dục tại Việt Nam, việc cấp visa cho học sinh Việt Nam đi du học tại Mỹ, giúp Việt Nam đào tạo những kỹ sư có đủ trình độ để làm việc trong các ngành công nghiệp.

Phía Mỹ cũng dự định mở rộng chương trình đào tạo cho các sinh viên Việt Nam trong các lĩnh vực chính trị và xã hội học.

Tuy nhiên dân biểu Joseph Cao cũng nhìn nhận có một số những sinh viên Việt Nam sang du học ở Mỹ khi về Việt nam và lên tiếng nói lên chính kiến của mình mà trái ngược với chính phủ thì gặp nhiều khó khăn. Ông cho biết:

Cao Quang Ánh: Tất nhiên các sinh viên du học nước ngoài khi trở về thì họ có cơ hội làm việc tốt hơn. Nhưng đối với những người bày tỏ quan điểm của mình về tự do phát biểu sẽ gặp khó khăn hơn. Chúng tôi sẽ tiếp tục làm việc với đại sứ quán Mỹ để đảm bảo những người này được bảo vệ. Đây là một dự án lâu dài.

Chúng tôi hy vọng là chúng ta có thể nhìn vào vấn đề lập pháp của Việt Nam khi bảo vệ những người này và nếu chúng ta tiếp tục tăng viện trợ cho Việt nam thì điều này phải đi cùng với các điều kiện.

Cuối cùng, dân biểu Joseph Cao nói ông sẽ tiếp tục đấu tranh để thúc đẩy dân chủ hóa Việt Nam bởi chỉ có như vậy thì những sự cải thiện trong các hệ thống luật pháp và kinh doanh mới có hiệu quả và phục vụ.

Radio Free Asia. All rights reserved

TUYÊN BỐ TẨY CHAY HỘI NGHỊ VIỆT KIỀU TAY SAI

DANH SÁCH CẬP NHẬT CÁC CÁ NHÂN TIÊU BIỂU, CÁC TỔ CHỨC ĐOÀN THỂ ĐÃ ĐỒNG KÝ TÊN VÀO BẢN TUYÊN BỐ TẨY CHAY HỘI NGHỊ VIỆT KIỀU TAY SAI:

 

I. DANH SÁCH CÁ NHÂN:

1. Khoa học gia Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh Ph.D., Sc.D.

2. GS Phạm Cao Dương
3. GS Lưu Trung Khảo

4. LS Trần Thanh Hiệp (Dân chủ chính thống).

5. Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện.

6. Linh mục Nguyên Thanh (Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam).

7. Bà Jackie Bông-Wright (Hội Cử Tri Việt-Mỹ).

8. LS Nguyễn Thành (Nhóm Hòa Bình Công Lý vì Hoàng Sa Trường Sa của Việt Nam).

9. TS Trần văn Lương.

10. TS Nguyễn Anh Tuấn (Diễn Đàn Văn hóa Dân tộc Việt).

11. BS Nguyễn Hy Vọng (Diễn Đàn Văn hoá Dân tộc Việt).

12. GS Nguyễn Thanh Trang (Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam).

13. GS Nguyễn Chính Kết (Đại diện Khối 8406 Hải Ngoại).

14. Bà Trương Vân Lan (CT Hội Đồng ĐHTƯ Nghị Hội  Toàn quốc Người Việt tại Hoa Kỳ).

15. GS Nguyễn Tấn Lạc (CT Cộng Đồng Việt Nam Nam cali).

16. KTS Trần Thanh Phong (Câu Lạc Bộ Dân Chủ Tự Do).

17. ĐS Trần Ngọc Thiệu.

18. Nhà văn Chu Tấn (Liên Minh Dân Tộc Việt Nam).

19. Ô Tiêu Phi Hùng (LMDTVN).

20. Ô Phạm Tú (Câu Lạc Bộ Dân Chủ Tự Do).

21. Bà Phạm Kim (Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam).

22. Nhà Thơ Thái Anh Duy (Hội Văn Bút Nam Cali).

23. LS Đào Trọng.

24. Nhân sĩ Nguyễn văn Cừ (Câu Lạc Bộ Dân Chủ Tự Do).

25. Nhân sĩ Phan Đa Văn (Cộng Đồng Á Châu Riverside).

26. Cư sĩ Lê Quang Dật (Gia Đình Phật Tử Miền Quảng Đức).

27. Ô. Nguyễn Long (Cộng đồng Người Việt Tỵ nạn Los Angeles).

28. Nhà văn Đỗ Tiến Đức (Chủ nhiệm Báo Thời Luận).

29. Nhà Văn Thanh Thương Hoàng.

30. Nhà thơ Dương Thanh Phong

31. Nhà Thơ Vũ Lang (Câu Lạc bộ Dân chủ Tự do).

32. Nhà báo Nguyên Dzuy.

33. Giáo sư Tiến sĩ Lê Lạc Hồng USA.

34. Nhà Thơ Xuân Trung (CLB Văn học nghệ thuật).

35. Nhà Thơ Tâm Bền (Bút Nhóm Gọi Đàn).

36. Nhà Thơ Bùi Phượng Vỹ (Bút Nhóm Gọi Đàn).

37. GS Nguyễn Thanh Liêm (Ủy Ban Phối hợp Đấu tranh chống CS và Tay sai Nam Cali).

38. LS Trần Sơn Hà (nt)

39. Nguyễn Nam Hà (nt)

40. Ô Hứa Trung Lập (Liên MinhQuang Phục Việt Nam).

41. BS Phạm Đức Vượng.

42. Ô Nguyễn Châu (CLB Dân chủ Tự do).

43. Nghệ sĩ Vũ Khang.

44. Ô Đoàn Thế Cường (Uỷ Ban Phối hợp Hành động Bảo Toàn Đất Tổ).

45. Ô Ngô Chí Thiềng (Cộng Đồng Việt Nam Nam Cali).

46. Ô Phan Kỳ Nhơn (Uỷ Ban Phối hợp Chống Cộng Sản và Tay sai Nam Cali).

47. Nhân sĩ Phan Như Hữu (Hội Đồng Việt Nam Tự Do).

48. NguyênDung (Thành viên Mạng Lưới Nhân quyền Việt Nam).

49. Ô Trương văn Đức (Phật Giáo Hòa hảo Hải Ngoại).

50. Nhà Báo Cao Tiến Phong (St Petersburg, FL.33713).

51. Nguyễn Công Bằng Tổng Thư Ký Đảng Vì Dân.

52. Lê Châu Lộc (Cựu Thượng nghị sĩ VNCH).

53. Vương Huệ (Tập san Nghiên cứu Văn hóa Đồng Nai Cửu Long).

54. Hứa Minh Đức (CT Cộng Đồng Người Việt Thurston WA).

55. Ô Nguyễn Ái Việt (Việt Nam Dân Chủ Xã hội đảng).

56. Ông Hoàng Vy (CLB Dân chủ Tự do).

57. TS Nguyễn Bá Tùng (Phong trào giáo dân Việt Nam Hải ngoại Nam Cali).

58. Ô Nguyễn Duy Nghiêu (Diễn đàn Tự do và Dân chủ).

59. Ô Cao Viết Lợi (Phong trào Giáo dân Việt Nam Hải ngoại Nam Cali).

60. Ô Đỗ Anh Tài (Phong trào Giáo dân Việt Nam Hải ngoại Nam Cali).

61. Ô Hoa Thế Nhân (Hội Cử tri Việt Mỹ Nam Cali).

62. TS Mai Thanh Truyết (Đại Việt Quốc Dân Đảng).

63. Hai Long Nguyễn (Đại diện Khối Dân Xã Đảng).

64. LS Đoàn Thanh Liêm (Hội Ái hữu Tù nhân CT7TG Việt Nam).

65. Ô Đỗ Như Điện (CT Phong Trào Giáo dân Việt Nam Hải ngoại).

66. Nhà báo Trần Phong Vũ.

67. Cô Dina Vũ.

68. Mai Hữu Bảo.

69. ĐS Lê Ngọc Diệp (Liên Minh dân Chủ Việt Nam).

70. LS Đỗ Thái Nhiên (Ủy Ban Phối hợp Đấu tranh chống CS).

71. Phạm thị Diệu Chi (Nữ quân nhân QL VNCH).

72. Cựu Dân Biểu Bùi văn Nhân.

73. Lý văn Phước (Điện báo Hải ngoại Ngày nay).

74. Nguyễn văn Quí (CLB Dân chủ Tự do).

75. Dr Nguyễn Quốc Quân (Đại diện Tổ chức Quốc tế Yểm trợ Cao trào Nhân bản)

76. Ô Trần Khai Nguyên (LMDTVN).

77. Ô Nguyễn Nam Hiệp (LMDTVN).

78. Ô Quốc Việt (LMDTVN).

79. Miss Bích Ngọc (CLB Dân chủ Tự Do).

80. Ô Trần Anh Vinh (LMDTVN).

81. Ô Trần Đông Hải (LMDTVN).

82. Đại Đức Thích Thông Thiên (LMDTVN).

83. Đại Đức Thích Chơn Lý (LMDTVN).

84. Nhà văn Hải Dương (CLB Dân chủ Tự do).

85. Ô Lê Thái (Hội Ái hữu Tù Nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam).

86. Ô Trương Văn (Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam).

87. Ông Trần Hưng Quốc (CLB Dân Chủ Tự do Việt Nam).

88. Nhà văn Trần Nhu (LMDTVN).

89. Cư sĩ Bùi Thiện Huệ

90. Bà Nguyễn thị Ngọc Giao (Người Mỹ gốc Việt vùng HTĐ,MD,VA).

91. Ô Lê Quảng Nam (nt).

92. Ô Lê Quảng Tâm (nt).

93. Nhà văn Nhật Thịnh (LMDTVN).

94. Cư sĩ Lê Thương Hòa (LMDTVN)

95. ĐS Trần Huỳnh Châu.

96. ĐS Võ Đình đắc.

97. ĐS Vũ Duy Thiều.

98. Nhân sĩ Võ Toàn

99. ĐS Nguyễn Xuân Thi.

100. ĐS Nguyễn Thế Xương.

101. ĐS Nguyễn văn Quảng.

102. Quốc Việt (Văn phòng 8406 Bắc Cali).

103. HT Nguyễn Thanh Liêm (LMDTVN).

104. HT Võ Thanh Liêm (LMDTVN).

105. Ts Ngọc Thanh (LMDTVN).

106. Ts Nguyễn Hồng Dũng (LMDTVN).

107. Hoàng Tài (CLB Dân chủ Tự do).

108. GS Nguyễn Sĩ Châu (LMDTVN).

109. Ô Trần Quang (LMDTVN).

110. Mục sư Nguyễn Hoàng (Hội Thánh Liên hữu Tin Lành Đấng Christ).

111. Ô Lê Thành Long (LMDTVN).

113. Ô Vương Hữu Gia (LMDTVN).

114. Ô Hưá Quang Hòa (LMDTVN).

115. Ô Châu Quang Bình (LMDTVN).

116. Ô Lê Hữu Hà (LMDTVN).

117. Mục sư Nguyễn văn Trung (Hiệp Hội Thông Công Tin lành).

118. BS Nguyễn Đan Quế (Cao Trào Nhân Bản Việt Nam).

119. Ô Rong Nay (Cộng Đồng Đồng bào Thượng North Carolina).

120. Ô Trần Nhân Thập (LMDTVN)

121. Ô Trần Ngọc Luyến (nt).

122. Ô Trần Thành Nam (nt).

123. Ô Nguyễn Hữu Lục (nt).

124. Ô Nguyễn Ngọc Quang (Thành viên khối 8406 Quốc nội).

125. Ô Nguyễn Hồng Hoàng.

126. Cư sĩ Trí Lực, cựu tù nhân lương tâm (Giáo hội Phật Giáo VN Thống nhất).

127. Ô Nguyễn Tấn Khang (Tổ chức Quốc tế Yểm trợ Cao trào Nhân bản).

128. Cư sĩ Tuệ Kiêm (Lực lượng Cư sĩ Chấn hưng Phật giáo).

129. Ô Bùi Quế.

130. Ô Ngô Đức Diễm (Giám Đốc TT Tỵ nạn Bắc Cali).

131. Ô Phạm Ngọc Trường (Tours, France).

132. Nguyễn Huy Hùng (Đại Tá Quân lực VNCH, Cựu Tù nhân Chính trị).

133. Ô Nguyễn Hồng Linh (Đại diện nhóm yểm trợ Tư do Dân chủ Oregon.

134. Thiên Minh Giác chúng (LMDTVN).

135. Ô Vương Đạo (nt).

136. Chung Duy Ma Cật.

137. Nhà thơ Tu Dza LV.

138. Mục Sư Ngô Đắc Lũy (Chi Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị &TG VN tại Cambodia).

139. Ô. Ngô Văn Tài (Chi Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị &TG VN tại Cambodia).

140. Ô. Nguyễn Phùng Phong (Chi Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị &TG VN tại Cambodia).

141. Ô. Phạm Thi Bạch (Chi Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị &TG VN tại Cambodia).

142. Bà. Vương Thị Viếng (Chi Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị &TG VN tại Cambodia).

143. Nhà Thơ Nguyễn Đình Hoài Việt.

144. Ô. Hồ Thăng (Câu Lạc bộ Dân chủ Tự do).

145. LS Lâm Chấn Thọ (Canada).

146. Nhạc sĩ Hồ văn Sinh.

147. DS Nguyễn Đình Thức (Ủy Ban Phối Hợp Đấu tranh chống CS và Tay sai).

148. Trần Khanh (Việt Nam),

149. KS Vũ Tuyên (Rowland Heights, California).

150. Nữ sĩ Uyên Hạnh (Diễn đàn Văn hóa Dân tộc Việt).

151. Nhạc sĩ Nguyễn Thế Dũng (Việt Nam),

152. KS Lê Quang Toàn (Đan Mạch).

153. Ô Phạm Trần (Hoa Kỳ).

154. Nguyễn Thái Hải (Hội Thương gia Richmond,Victoria Australia).

155. Ô Nguyễn Bá (Hoa Kỳ).

156. Nhà văn Đỗ văn Phúc (Hoa Kỳ).

157. Ô Nhữ văn Úy (Cựu Dân biểu VNCH).

158. Ô Lê Hữu Đào (Cộng Đồng Việt Nam tại Bỉ).

159. Ô Khương Hữu Điểu (Hoa Kỳ).

160. Bà Tôn Nữ Quỳnh Loan (Hội Nhớ Huế, Canada).

161. Ô Đỗ văn Học (Cộng Đồng Người Việt Quốc gia San Fernando).

162. Ô Nguyễn Duy Hinh (Cựu Thiếu Tướng QLVNCH).

163. Ô Nguyễn Xuân Thông (Hoa Kỳ).

164. Ô Tuấn Nguyễn (Hoa Kỳ).

165. Ô Trần Viết Túc (France).

166. Ph. D David Nguyên (Hoa Kỳ).

167. Ô Phạm Xuân Phương (Oklahoma).

168. Ô Huỳnh văn Lang (Biên khảo lịch sử và văn hóa Việt).

169. LM Phạm Sơn Hà (OSB Đức Quốc).

170. KS Lê Viết Dự (Hoa Kỳ).

171. LS Bùi Kim Thành (Hoa Kỳ).

172. Cat Lan 84@gmail.com.

173. Chúng Phật Tử Duy Ma Cật ở VN, Âu châu, Úc Châu và Mỹ châu.

174. Ô Nguyễn văn Toàn (Hội Ái hữu Tù nhân CTTGVN).

175. Ô Hồ Thanh Hoa (Washington, Hoa Kỳ).

176. Ô Nguyễn Lập (Nhà văn, Dallas HK).

177. Ô Phạm Quốc Tiến (Hoa Kỳ).

178. Bà Phạm Kim Lang (HK).

179. Bà Đỗ thị Lăng (HK).

180. GS Tôn Thất Diên (MLNQVN Hoa Kỳ).

181. Tường Thắng (Nhà báo HK).

182. Bà Đỗ Thị Thuấn (Báo Ánh Dương HK).

183. Ô Vũ Đình Kha (Nhà văn HK).

184. Bà Vũ Quyên (Đan Mạch).

185. Ô Nguyễn Nhựt (Hoa Kỳ).

186. Ô Đặng văn Lợi (Hội Hải Quân&Hàng Hải VNCH Pháp Quốc).

187. PhD Phạm Thị Danh Thơm (Anh Quốc).

188. BS Nguyễn Lương Tuyền (University Montréal Canada).

189. Ô Nguyễn Phúc Tửng (CLB Phối hợp Công tác Paris).

190. BS Nguyễn Quốc Nam (nt).

191. Ô Đặng Vũ Lợi (nt).

192. Ô Đoàn Trần Đức (nt).

193. Ô Phan Văn Lê (nt).

194. Cô Ca Dao (nt).

195. Bà Từ Thị Siêu.

196. GS Hàng văn Bé (Massachusette HK).

197. Bà Nguyễn thị Kham (Canada).

198. Bà Lâm Diễm Trang (Canada).

199. Bà Lâm Mỹ hạnh (Paris Pháp quốc).

200. DS Vưu Đại Viễn (Hoa Kỳ).

201. Ô Đào Vũ Anh Hùng (KQ/QLVNCH Hoa Kỳ).

202. KS Châu Xuân Nguyên, Melbourne Australia).

203. Ô Phát Tâm (Đoàn Thanh niên Dân chủ Việt Nam.

204. Ô Phạm Chiêu (Hoa Kỳ).

205. BS Phạm Sỹ Liêu (HT/ Hội Y Tế VN Victoria, Australia).

206. BS Trần Đình Thụy (nt).

207. BS Bảo Quý (nt).

208. BS Lê Đình Cương (nt).

209. Bùi Trọng Cường (nt).

210. Nguyễn văn Đức (nt).

211. Nhà văn Trần Thy Vân (CT/TT Văn bút Nam Cali).

212. Nhà văn Nguyễn Hữu Của (Văn Bút Việt Nam Hải ngoại Tây Nam Koa Kỳ).

213. Ô Hoàng Hoa Triều (Tù nhân Chính trị).

214. Ô Hoàng Duy Hùng (Cộng đồng VN Houston).

215. ĐT Nguyễn văn Nam (LMDTVN).

216. Hồ Cẩm (Hội Ái hữu Không Quân VNCH vùng New England)

217. Ks Nguyễn Thanh Nam (LMDTVN).

218. Sử gia Trần Gia Phụng Canada.

219. Ô Bùi Lê Texas HK.

220. Ô Trần Viết Túc France.

221. Trần Tuyết Nga Belgique.

222. Ô Nguyễn hữu Điển (Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam).

223. Ô Đỗ Kim Thiên (nt).

224. Đại Tá Phùng Ngọc Ẩn (Không quân QLVNCH).

225. Đại Tá Lê Khắc Lý (Ủy ban Phát triển Little Sàigòn).

226. Đốc sự Trần Ngọc Tôn Hoa Kỳ.

227. Ô Hồ Hoàng Ánh Canada.

228. Nhà thơ Viên Linh (Hội Tác giả Việt Nam Hải ngoại).

229. Cựu Dân Biểu VNCH Lý Hiền Tài (Liên minh Dân chủ Việt Nam thuần túy).

230. Ô Nguyễn đức Hoàng (Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo VN).

231. Ô Hoàng Sinh Giang (nt).

232. Ô Vũ Trọng Khải (Chi hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam, Úc Châu).

233. Nhà thơ Hoàng Xuyên Anh (Văn bút Tây Bắc Hoa Kỳ).

234. Ô Nguyễn Kim Sơn (CHLB Đức).

235. Vang Massmann (nt).

236. Ô Nguyễn Tấn Đức (Hội Trưởng Giáo hội Phật Giáo Hòa Hảo Thuần tuý Hải  ngoại).

237. Đại Tá Trần Dzoãn Thường ( ĐT/QLVNCH).

238. Hoàng Nhạn (CT/Liên hội cựu Chiến sĩ SanDiego HK).

239. Nguyễn Bá Hòe (PCT nt).

239. Nguyễn thị Bé (Nữ quân nhân QLVNCH).

240. Trần văn Chương (Hoa Kỳ).

241. Đỗ Minh Thiện (Hoa Kỳ).

242. Nguyễn Nam Lê (Hoa Kỳ).

243. ĐS Hồ văn Diệp (Hoa Kỳ).

244. Hải yến (Hoa Kỳ).

245. Nguyễn Gia Đức (Hoa Kỳ).

246. Nhà văn Uyên Nguyên (Hoa Kỳ).

247. ĐS Trương văn Anh (Hoa Kỳ).

248. Ô Lê văn Châu (Hoa Kỳ).

249. Ô Phan Lạc (HT Gia đình mũ Nâu Sandiego Hoa Kỳ).

250. Ô Võ văn Điền (Hoa Kỳ).

251. Ô Phạm Hải (Hoa Kỳ).

252. Ô Trần Đại (Hoa Kỳ).

253. Ô Trương Kim (Hoa Kỳ).

254. Ô Vũ Quốc Kỳ (HT Gia đình Pháo thủ SanDiego Hoa Kỳ).

255. Ô Lê Phúc (Hoa Kỳ).

256. ĐS Phan Bái (Hội Cao niên San Diego HK).

257. Ô Lê Tấn Trạng (Cựu Dân biểu VNCH).

258. Ô Trần Phong (Hậu duệ Liên hội Chiến sĩ San Diego).

259. Ô Vũ Mỹ (Đại diện Thiếu sinh quân SD Hoa Kỳ).

260. Nhà thơ Cung Trọng Bảo (Hoa Kỳ).

260. Ô Nguyễn Sơn Hà (VP Đảng Thăng Tiến Pháp Quốc).

261. Ô. Đặng Vũ Chấn (TUN Việt Nam Canh Tân Cách mạng đảng).

262. Docteur LE thi Le (New York, U.S.A).

263. Ô Đỗ Long (Đại diện Hội Người Việt Quốc Gia Philadelphia và Phụ cận).

264. Ô Phạm Trần Anh (Đại diện Hội Ái hữu Tù nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam)

265. MS Nguyễn Công Chính (Đại diện 651 Mục sư thuộc Hiệp hội Thông công Tin Lành các dân tộc Việt Nam VPEF trong nước cùng ký tên).

 

II. ĐỒNG BÀO TRONG NƯỚC HƯỞNG ỨNG:

 

  1. Hòa Thượng Thích Không Tánh (Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất)

  2. Linh Mục Phan Văn Lợi ( Khối 8406).

  3. Thượng Tọa Thích Thiện Minh (Tù Nhân Lương Tâm của Việt Nam) .

  4. KS Đỗ Nam Hải (Đại diện Khối 8406).

  5. Linh Mục Chân Tín ( Nhóm Linh Mục Nguyễn Kim Điền)

  6. Linh mục Nguyễn Hữu Giải ( Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền).

  7. Mục sư Nguyễn Văn Trung (Hiệp Hội Thông Công Tin Lành các dân tộc Việt Nam).

  8. BS Nguyễn Đan Quế (Cao Trào Nhân Bản Việt Nam).

  9. Ô Nguyễn Ngọc Quang (Thành viên khối 8406 Quốc nội).

  10.  Ô Trần Khanh, Cần Thơ VN..

  11.  Nhạc sĩ Nguyễn Thế Dũng (Sài Gòn VN).

  12.  Ô Trần Hưng Quốc (CLB Dân chủ Tự do Việt Nam).

  13.  MS Nguyễn Công Chính (Đại diện 651 Mục sư thuộc Hiệp hội Thông công Tin Lành các dân tộc Việt Nam VPEF trong nước cùng ký tên).

 

 

 

III. DANH SÁCH TỔ CHỨC ĐOÀN THỂ ỦNG HỘ BẢN TUYÊN BỐ NÀY:

 

  1. Diễn đàn Văn hóa Dân tộc Việt 

  2. Câu Lạc Bộ Dân Chủ Tự Do

  3. Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam

  4. Khối 8406 Quốc Nội.

  5. Khối 8406 Đại Diện Hải ngoại

  6. Dân chủ Chính thống.

  7. Nhóm LM Nguyễn Kim Điền.

  8. Ủy Ban Phối hợp Đấu tranh chống CS và Tay sai Nam Cali).

  9. Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn Los Angeles

  10. Cộng Đồng Việt Nam Nam California

  11.  Ban Hướng Dẫn Gia Đình Phật Tử Miền Quảng Đức,Tây Nam Hoa Kỳ.

  12.  Cộng Đồng Á Châu Riverside.

  13.  Cộng Đồng Việt Nam San Diego.

  14.  Tổ Chức Quốc tế Yểm trợ Cao Trào Nhân Bản Việt Nam.

  15.  Nhóm Công Lý và Hòa Bình vì Hoàng Sa Trường Sa của Việt Nam.

  16.  Ủy Ban Phối Hợp Hành Động Bảo Toàn Đất Tổ Nam California

  17.  Liên Minh Quang Phục Việt Nam

  18.  Việt Nam Quốc Dân Đảng Thống Nhất-Nam Californnia

  19.  Hội Đồng Việt Nam Tự Do – Nam California

  20.  Đảng Vì Dân.

  21.  Diễn Đàn Dân Chủ và Tự Do

  22.  Hội Cựu Sinh Viên QGHC – Nam California

  23.  Hội Aí Hữu Quân Cảnh Nam – Nam California

  24.  Liên minh Chống Việt Gian Cộng Sản

  25.  Ủy Ban Đặc Nhiệm Chống Cộng Sản.

  26.  Việt Nam Dân chủ Xã hội Đảng.

  27.  Phong trào Giáo dân Việt Nam Hải ngoại.

  27. Cộng Đồng Người Việt Thurston WA.

  28. Cộng Đồng Việt Nam Cleverland Ohio

29. Diễn đàn Tự do và Dân chủ

30. Bút Nhóm Gọi Đàn.

31. Liên Minh Dân Tộc Việt Nam.

32. Cộng Đồng Người Việt Tỵ nạn Úc Châu.

33. Hiệp Hội Thông Công Tin Lành các dân tộc Việt Nam.

34. Cao Trào Nhân Bản Việt Nam.

35. Cộng Đồng Đồng Bào Thượng Carolina.

36. Lực lượng Cư sĩ Chấn hưng Phật giáo.

37. Hội Thương gia Richmond, Victoria Australia.

38. Đại Việt Quốc Dân Đảng.

39. Cộng Đồng Việt Nam tại Bỉ.

40. Hội Nhớ Huế Canada.

41. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia San Fernando.

42. Báo Thời Luận.

43. Điện Báo VietnamExodus.

44. Điện Báo Ánh Dương.

45. Hội Hải Quân Hàng Hải VNCH Tại Pháp Quốc.

46. Cộng Đồng Việt Nam Houston.

47. Trung Tâm Văn bút Nam Cali.

48. Hội Ái hữu Không Quân VNCH vùng New England.

49. Hội Tác giả Việt Nam Hải ngoại.

50. Liên minh Dân chủ Việt nam Thuần túy.

51. Cộng Đồng Việt Nam Maryland HK.

52. Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy Hải ngoại.

53. Liên Hội Cựu Chiến sĩ San Diego Hoa Kỳ.

54. Gia đình Mũ Nâu BĐQ San Diego Hoa Kỳ.

55. Gia đình Pháo thủ San Diego Hoa Kỳ.

56. Văn Bút Việt Nam Hải ngoại Tây Nam Hoa Kỳ.

57. Hội Cao niên San Diego HK.

58. Hậu duệ Liên Hộ Chiến sĩ San Diego HK.

59. Gia đình Thiếu sinh quân San Diego  HK.

60. Hội Người Việt Quốc Gia Philadelphia và vùng phụ cận).

  61. VP Đảng Thăng Tiến.

  62. Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng.

 

 

 

III. ĐỒNG BÀO VÀ CÁC TỔ CHỨC ĐOÀN THỂ ĐẤU TRANH KHẮP NƠI:

 

NẾU QÚI VỊ ĐỒNG TÌNH VÀ ỦNG HỘ BẢN LÊN TIẾNG NÀY, KÍNH MỜI QUÍ VỊ CÙNG KÝ TÊN.

 

Xin e-mail về địa chỉ: clbdanchutudo@gmail.com hay quocvietanhpham@yahoo.com hoặc điện thoại về (714) 603-9291) với tên họ, điện thoại, địa chỉ e-mail để chúng tôi có thể cập nhật và thông báo rộng rãi trên mạng lưới toàn cầu và trên blog của Câu Lạc Bộ Dân Chủ Tự Do.

Xin mời vào trang nhà clbdanchutudo.wordpress.com

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

-
DEMOCRACY AND FREEDOM FOR VIETNAM

TỰ DO DÂN CHỦ CHO VIỆT NAM 

 

        TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP CỦA DÂN TỘC VIỆT

 

“NAM QUỐC SƠN HÀ NAM ĐẾ CƯ

TIỆT NHIÊN ĐỊNH PHẬN TẠI THIÊN THƯ

NHƯ HÀ NGHỊCH LỖ LAI XÂM PHẠM

NHỮ ĐẲNG HÀNH KHAN THỦ BẠI HƯ !!!”

LÝ THƯỜNG KIỆT

 

SÔNG NÚI TRỜI NAM CỦA NƯỚC NAM

SÁCH TRỜI ĐỊNH RÕ TỰ MUÔN NGÀN

CUỒNG NGÔNG GIẶC DỮ VÀO XÂM LẤN

CHUỐC LẤY BẠI VONG LẤY NHỤC NHẰN!

Phạm Trần Anh cẩn dịch

 

 

BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO

TUYÊN NGÔN CỦA DÂN TỘC VIỆT

 

Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân

Điều đầu tiên phải lo trừ bạo

Chỉ nước Đại Việt ta từ trước

Mới có nền văn hiến ngàn năm

Nước non bờ cõi đã chia

Phong tục nước ta cũng khác

Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần

Đã bao đời dựng xây nền độc lập

Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên …

Mỗi bên hùng cứ một phương

Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau

Song hào kiệt đời nào cũng có …

 

NGUYỄN TRÃI

 

 

Đánh cho được đen răng

Đánh cho  được dài tóc

Đánh cho quân giặc tan tành

Đánh cho ngựa xe tơi tả

Đánh cho lịch sử phải ghi

Đất nước anh hùng ta có chủ …

QUANG TRUNG ĐẠI ĐẾ

 

 

 

DI CHÚC MUÔN ĐỜI !

 

                  

“Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo. Cho nên cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra trên biên ải. Các việc trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không tôn trọng biên giới qui ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta.

 

Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn:

 

” Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác “.

Ta muốn lời nhắn nhủ này như một di chúc cho con cháu muôn đời sau.”

Quá khứ là gốc rễ của tương lai , rễ càng đâm sâu thì cây mới vững vàng và càng vươn cao.

TRẦN NHÂN TÔN

(1279-1293)

 

Gia tăng sử dụng côn đồ trấn áp tôn giáo

Gia tăng sử dụng côn đồ trấn áp tôn giáo

Thanh Quang, phóng viên đài RFA
2010-01-07

Trong thời gian gần đây, giới cầm quyền Việt Nam ngày càng chứng tỏ ráo riết sử dụng côn đồ để khủng bố, đàn áp tôn giáo, bất chấp công luận trong và ngoài nước.

RFA file

Một số “nhân dân tự phát” đã đập phá nhà của mục sư Nguyễn Công Chính.

 

Chiêu bài “Quần chúng tự phát”

Một trong những lợi khí xem chừng như đắc lực và hữu hiệu của VN hiện nay là thành phần côn đồ và xã hội đen được giới cầm quyền sử dụng trong chiến dịch đàn áp tôn giáo một cách có hệ thống và bài bản, khi thực tế ngày càng cho thấy công an và cả cán bộ địa phương thản nhiên đứng nhìn để những thành phần ấy tự do tấn công, đánh đập, nhục mạ giới tu hành.

Chẵng hạn như, gần đây nhất là hôm 28 tháng 12 vừa rồi, các chức sắc Đạo Cao Đài thuộc Thánh Thất Định Quán, tỉnh Đồng Nai phổ biến một lá thư báo động rằng “Thánh Thất Định Quán Bị Tấn Công”, qua đó cho biết “Chính quyền VN ủng hộ chi phái Hội Đồng Chưởng Quản 1997 chiếm cơ ngơi của Đại Đạo Tam kỳ Phổ Độ”, khi hôm Chủ Nhật 28 tháng 12 vừa qua, “thành phần xã hội đen của chi phái được sự hỗ trợ của công an, bộ đội (mặc sắc phục) và một số viên chức chính quyền mặc thường phục đang tấn công đồng đạo để chiếm Thánh Thất”. Và “bọn côn đồ đã giựt máy ảnh và máy quay phim của đồng đạo”.

Một trong những người ký tên trong thư này, ông Trần Ngọc Thuận, Chánh Trị Sự Gia Canh thuộc Thánh Thất Định Quán cho biết thêm:“Đại khái là hôm mùng 1 tháng 11 vừa rồi Hội Đồng Chưởng Quản cho người vô kiếm chuyện gây sự đánh ông Hồng Phước Đức, Chánh Trị Sự phụ trách Thánh Thất. Rồi tới  ngày 12 là họ viện cớ lễ Tiểu Tường của vị cựu chánh trị sự ở Định Quán, bắt đầu gây sự đánh người nữa. Thứ Bảy và Chủ Nhựt vừa rồi, họ đánh người nhưng chúng tôi là những người tu hành thuần tuý, có đạo đức. Nếu bây giờ lột khăn đóng áo dài mà đối phó với họ thì mình còn gì ra nét đạo, cho nên chúng tôi phải nhịn. Trong khi nhịn đó thì anh em chúng tôi phải đổi cái giá rất đắt là tất cả đều bị đánh bị thoi hết…Điều này rõ ràng chính quyền coi như để cho họ tự động hành hung như thế.”

Linh mục Phaolô Nguyễn Đình Phú và Linh mục Phêrô Ngô Thế Bính cùng một số giáo dân bị đông đảo côn đồ đánh đập trọng thương “trước sự chứng kiến của những người mang sắc phục công an”. Văn thư lưu ý thêm rằng trong khi công an chỉ bắt giữ giáo dân, đánh đập, giam cầm họ nhưng lại “không bắt nhóm ‘côn đồ’ đông tới hàng trăm đánh đập 2 Linh mục và giáo dân…”

 

Ông Nguyễn Văn Sơn, 70 tuổi tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo bị đánh bằng gậy bất tỉnh Phương cách bạo động cũng được giới cầm quyền áp dụng đối với Giáo Hội PGHH Thuần Túy, như một chức sắc PGHH, ông Nguyễn Văn Lía cư ngụ tại huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang lên tiếng cách nay không lâu với Đài ACTD rằng chính quyền địa phương áp chế, bắt bớ nhiều tín đồ PGHH, “bắt hết trơn”, mà vụ trầm trọng nhất cách nay 4 năm, khiến ông Út Hoà Lạc, tức ông Trần Văn Út, tự thiêu ở trong cái cốc của ông trên gác để phản đối.

 

Trong tháng 12 vừa qua, phương cách đàn áp nặng tay cũng được giới cầm quyền áp dụng đối với Mục Sư Nguyễn Công Chính, Hội Trưởng Hội Thánh Liên Hữu Tin Lành Đấng Christ VN, đồng Chủ tịch Hiệp Hội Thông Công Tin Lành Các Dân Tộc VN. Công an TP Pleiku tỉnh Gia Lai đưa MS Nguyễn Công Chính ra “đấu tố” trước khỏang 300 cán bộ đảng viên địa phương, và nhà cửa của ông lại bị đập phá, vợ con bị hành hung.

Liên quan Công Giáo, người ta vẫn còn nhớ rõ công an dùng võ lực giải tán các cuộc cầu nguyện quy mô tại giáo xứ Thái Hà ở Hà Nội hồi tháng 9 năm 2008, mở đường cho đông đảo phần tử côn đồ, xã hội đen đến đập phá Khu Linh Địa Đức Bà, Đền Thánh Giê-Ra-Đô sát bên Nhà Thờ Thái Hà, bao vây Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế trước sự chứng kiến thản nhiên của lực lượng hùng hậu công an, cảnh sát cơ động…

Rồi vụ Giáo xứ Tam Toà tại Đồng Hới, Quảng Bình diễn ra hồi mùa Hè năm 2009, khi giáo dân dựng rạp tạm thời trên nền nhà thờ Tam Toà – nền đất thánh thiêng liêng của giáo dân Tam Toà trong mấy trăm năm qua – bị công an và côn đồ đến phá sập, đánh đập, bắt giam giáo dân, tịch thu mọi thứ, từ vật liệu xây cất cho tới máy ảnh, máy quay phim, kể cả Thánh Giá – biểu tượng cao quý của người Công Giáo.

Thông cáo số 4 của Văn Phòng Thư Ký Toà Giám Mục Xã Đoài thuộc Giáo Phận Vinh cho biết Linh mục Phaolô Nguyễn Đình Phú và Linh mục Phêrô Ngô Thế Bính cùng một số giáo dân bị đông đảo côn đồ đánh đập trọng thương “trước sự chứng kiến của những người mang sắc phục công an”. Văn thư lưu ý thêm rằng trong khi công an chỉ bắt giữ giáo dân, đánh đập, giam cầm họ nhưng lại “không bắt nhóm ‘côn đồ’ đông tới hàng trăm đánh đập 2 Linh mục và giáo dân…”

Theo lời bà Elaine Pearson, Phó Giám Đốc Khu vực Châu Á của Tổ chức Human Rights Watch thì những diễn biến đó “là vụ đàn áp khắc nghiệt nhất đối với người Công Giáo VN trong mấy chục năm qua”, khi, theo viên chức này, “Hà Nội dùng bình xịt hơi, roi điện để giải tán người cầu nguyện” trong khi “hàng trăm côn đồ không rõ danh tánh, trong đó có một số mặc áo xanh của Đoàn Thanh Niên, được sử dụng để phá phách giáo dân”.

Sách lược cộng sản là không có tôn giáo

Về vấn đề này, nhà báo lão thành Bùi Tín, cựu đại tá quân đội nhân VN, hiện cư ngụ tại Pháp, nhận xét:

“Đảng CS vẫn theo một chính sách bí mật là kỳ thị tôn giáo, vẫn coi tôn giáo là một ý thức hệ, là thuốc độc, là thuốc phiện, và vẫn coi tất cả các tôn giáo là nhảm nhí, chứ không phải chỉ có Công giáo đâu…bởi vì, trong khi đàn áp Tam Toà như thế thì ở trong Lâm Đồng, việc đàn áp tại Chùa Bát Nhã là chuyện rất nghiêm trọng, cũng do công an huy động xã hội đen, cũng hành hung đối với giới tu hành, cũng công an cùng xã hội đen hành hung đánh đập đổ máu, vỡ đầu, bị thương rồi cũng những người bị bắt vì những cớ rất là không đâu”.

Đảng CS vẫn theo một chính sách bí mật là kỳ thị tôn giáo, vẫn coi tôn giáo là một ý thức hệ, là thuốc độc, là thuốc phiện, và vẫn coi tất cả các tôn giáo là nhảm nhí, chứ không phải chỉ có Công giáo đâu…

Ô.Bùi Tín, cựu đại tá QĐNDVN

Biến cố Bát Nhã gây chấn động công luận, khi hôm 27 tháng 8 vừa qua, 400 tu sinh Làng Mai tại Tu Viện Bát Nhã ở Lâm Đồng bị bọn côn đồ với sự che chở, tiếp tay của công an, cán bộ đàn áp dã man lẫn bỉ ổi, khiến nhiều nhà tu hành này bị bắt, bị thương, chạy tan tác trong mưa lạnh, đói khát. Trang mạng mang tên TTX Vàng Anh dựa theo nỗi niềm tức tưởi của các tăng sinh Bát Nhã hồi cuối tháng 9 năm qua để mô tả rằng “Máu đã chảy ở Bát Nhã”, mô tả tiếp lời kêu than của giới tu hành rằng “ Xin giúp 400 tu sĩ, máu đã chảy ở Bát Nhã. Mưa, nước mắt, máu đang chảy tại Bảo Lộc, họ chận  con đường độc đạo vào tu viện, công an và tất cả các cấp chính quyền đều ra mặt”.

Rồi khi gần phân nửa trong 400 chư tăng, ni ấy tìm cách nương náu ở Cửa Chùa Phước Huệ trong cùng khu vực thì bị giới cầm quyền vu khống là thành phần chống đối nhà nước; họ lại sử dụng công an cùng côn đồ để áp lực Thượng Tọa Trụ Trì Thích Thái Thuận buộc những tu sĩ ấy phải ra đi.

Lên tiếng mới đây với phóng viên Thanh Trúc của Đài ACTD, thầy Pháp Lâm thuộc Tăng Đoàn của Tu viện Bát Nhã mô tả:

 

Linh mục Ngô Thế Bính bị một số người lạ mặt đánh vỡ đầu.  “Chúng tôi là những tu sĩ mà bị hành xử không giống như con người. Người ta ôm, người ta lôi, người ta kéo ra, người ta chửi những lời thô tục, người ta đánh, người ta đập, quăng lên xe…”

 

Tình cảnh của giới tu hành ấy khiến Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch trụ sở tại New York bày tỏ quan ngại về nạn côn đồ, lên án công an VN không ngăn chận những kẻ đánh đập, chửi bới, nhục mạ, làm nhục các tăng ni. Theo tổ chức này thì chiến dịch nặng tay của giới cầm quyền nhằm xóa sổ pháp môn Làng Mai của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh tại VN cho thấy Hà Nội tiếp tục xem thường nhân quyền và tự do tôn giáo trong nước.

Hội Ân Xá Quốc Tế trụ sở tại Luân Đôn cũng lên án hành động bạo lực này, và khẩn cấp kêu gọi bảo vệ tăng sinh Bát Nhã.

Nghị Viện Âu Châu, sau khi bị đám đông khiếm nhã ngăn chận không cho vào thăm chùa Phước Huệ, cũng đã thông qua một nghị quyết chỉ trích VN về nhân quyền và hành động bạo lực tại Tu Viện Bát Nhã.

Pháp môn Làng Mai tại VN bắt đầu bị giới cầm quyền gây khó khăn sau khi Thiền Sư Nhất Hạnh kêu gọi Hà Nội ngưng việc kiểm soát tôn giáo, giải tán công an tôn giáo và bỏ nhóm từ “xã hội chủ nghĩa” trong quốc hiệu VN.

Qua lá thư tựa đề “Hạt Giống Bồ Đề Bất Diệt” mà Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh gởi cho học trò Bát Nhã tại VN, Thiền Sư Nhất Hạnh nhận xét rằng vụ Bát Nhã rắc rối “…bởi vì trong vụ Bát Nhã và Phước Huệ, bọn côn đồ được thuê mướn và những nhà chức trách thuê mướn họ đã làm việc chung với nhau. Họ là hai mà họ cũng là một…”.

Theo Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, thì chính các học trò Bát Nhã của Thiền Sư vận dụng 4 cách thức xử sự mà Đức Phật từng căn dặn các thầy, các vị khất sĩ đã làm cho “không biết bao nhiêu người cảm động và chuyển hóa”, “đã làm chấn động tâm can của bao nhiêu người”, cho dù phim ảnh đã ghi lại rõ ràng là ‘các thầy Pháp Hội, Pháp Sỹ và Pháp Tụ đã bị lôi kéo, bóp cổ, liệng lên xe như những thùng rác, nghẹt thở, mặt bầm tím, cổ và vai chảy máu. Thầy Pháp Vinh bị đạp lăn lóc xuống lầu một, may mà thầy chưa bị gảy chân. Thầy Đồng Tịnh và em Bình Minh (bây giờ là sư chú trong cây Sen Hồng) bị đánh đến ngất xỉu mà không hề chống trả”. Vẫn theo Thầy Nhất Hạnh thì trong khi đó “những côn đồ đánh phá bị mảnh kính làm đứt tay chảy máu đã được các sư cô băng bó và chăm sóc”.

Thiền Sự Thích Nhất Hạnh tâm sự thêm với học trò Bát Nhã của ông rằng “Thật sự thầy chưa bao giờ tưởng tượng được là những viên chức của một chính quyền lại có thể sử dụng những cách hành xử bá đạo như vậy. Tiền đâu để họ thuê côn đồ ? Đó có phải là tiền thuế mà dân nạp cho họ để họ có lương bỗng để sống và để làm những việc thất đức như vậy ?”. Thầy Thích Nhất Hạnh hỏi tiếp rằng “ Tại sao lại giả danh Phật Tử để đánh phá Phật Tử, giả danh nhân dân để dối gạt và đàn áp nhân dân?

 Copyright © 1998-2010 Radio Free Asia. All rights reserved

CSVN gia tăng trọng dụng côn đồ trấn áp tôn giáo

CSVN gia tăng trọng dụng côn đồ trấn áp tôn giáo


Thanh Quang, phóng viên đài RFA 2010-01-07

 

Trong thời gian gần đây, giới cầm quyền Việt Nam ngày càng chứng tỏ ráo riết sử dụng côn đồ để khủng bố, đàn áp tôn giáo, bất chấp công luận trong và ngoài nước.

 

Chiêu bài “Quần chúng tự phát”

 

Một trong những lợi khí xem chừng như đắc lực và hữu hiệu của VN hiện nay là thành phần côn đồ và xã hội đen được giới cầm quyền trọng dụng trong chiến dịch đàn áp tôn giáo một cách có hệ thống và bài bản, khi thực tế ngày càng cho thấy công an và cả cán bộ địa phương thản nhiên đứng nhìn để những thành phần ấy tự do tấn công, đánh đập, nhục mạ giới tu hành.

Chẵng hạn như, gần đây nhất là hôm 28 tháng 12 vừa rồi, các chức sắc Đạo Cao Đài thuộc Thánh Thất Định Quán, tỉnh Đồng Nai phổ biến một lá thư báo động rằng “Thánh Thất Định Quán Bị Tấn Công”, qua đó cho biết “Chính quyền VN ủng hộ chi phái Hội Đồng Chưởng Quản 1997 chiếm cơ ngơi của Đại Đạo Tam kỳ Phổ Độ”, khi hôm Chủ Nhật 28 tháng 12 vừa qua, “thành phần xã hội đen của chi phái được sự hỗ trợ của công an, bộ đội (mặc sắc phục) và một số viên chức chính quyền mặc thường phục đang tấn công đồng đạo để chiếm Thánh Thất”. Và “bọn côn đồ đã giựt máy ảnh và máy quay phim của đồng đạo”.

Một trong những người ký tên trong thư này, ông Trần Ngọc Thuận, Chánh Trị Sự Gia Canh thuộc Thánh Thất Định Quán cho biết thêm: “Đại khái là hôm mùng 1 tháng 11 vừa rồi Hội Đồng Chưởng Quản cho người vô kiếm chuyện gây sự đánh ông Hồng Phước Đức, Chánh Trị Sự phụ trách Thánh Thất. Rồi tới ngày 12 là họ viện cớ lễ Tiểu Tường của vị cựu chánh trị sự ở Định Quán, bắt đầu gây sự đánh người nữa. Thứ Bảy và Chủ Nhựt vừa rồi, họ đánh người nhưng chúng tôi là những người tu hành thuần tuý, có đạo đức. Nếu bây giờ lột khăn đóng áo dài mà đối phó với họ thì mình còn gì ra nét đạo, cho nên chúng tôi phải nhịn. Trong khi nhịn đó thì anh em chúng tôi phải đổi cái giá rất đắt là tất cả đều bị đánh bị thoi hết…Điều này rõ ràng chính quyền coi như để cho họ tự động hành hung như thế.”

Linh mục Phaolô Nguyễn Đình Phú và Linh mục Phêrô Ngô Thế Bính cùng một số giáo dân bị đông đảo côn đồ đánh đập trọng thương “trước sự chứng kiến của những người mang sắc phục công an”. 

Văn thư lưu ý thêm rằng trong khi CA chỉ bắt giữ giáo dân, đánh đập, giam cầm họ nhưng lại “không bắt nhóm ‘côn đồ’ đông tới hàng trăm đánh đập 2 Linh mục và giáo dân…”

Ông Nguyễn Văn Sơn, 70 tuổi tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo bị đánh bằng gậy bất tỉnh. Phương cách bạo động cũng được giới cầm quyền áp dụng đối với Giáo Hội PGHH Thuần Túy, như một chức sắc PGHH, ông Nguyễn Văn Lía cư ngụ tại huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang lên tiếng cách nay không lâu với Đài ACTD rằng chính quyền địa phương áp chế, bắt bớ nhiều tín đồ PGHH, “bắt hết trơn”, mà vụ trầm trọng nhất cách nay 4 năm, khiến ông Út Hoà Lạc, tức ông Trần Văn Út, tự thiêu ở trong cái cốc của ông trên gác để phản đối.

Trong tháng 12 vừa qua, phương cách đàn áp nặng tay cũng được giới cầm quyền áp dụng đối với Mục Sư Nguyễn Công Chính, Hội Trưởng Hội Thánh Liên Hữu Tin Lành Đấng Christ VN, đồng Chủ tịch Hiệp Hội Thông Công Tin Lành Các Dân Tộc VN. Công an TP Pleiku tỉnh Gia Lai đưa MS Nguyễn Công Chính ra “đấu tố” trước khỏang 300 cán bộ đảng viên địa phương, và nhà cửa của ông lại bị đập phá, vợ con bị hành hung.

Liên quan Công Giáo, người ta vẫn còn nhớ rõ công an dùng võ lực giải tán các cuộc cầu nguyện quy mô tại giáo xứ Thái Hà ở Hà Nội hồi tháng 9 năm 2008, mở đường cho đông đảo phần tử côn đồ, xã hội đen đến đập phá Khu Linh Địa Đức Bà, Đền Thánh Giê-Ra-Đô sát bên Nhà Thờ Thái Hà, bao vây Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế trước sự chứng kiến thản nhiên của lực lượng hùng hậu công an, cảnh sát cơ động…

Rồi vụ Giáo xứ Tam Toà tại Đồng Hới, Quảng Bình diễn ra hồi mùa Hè năm 2009, khi giáo dân dựng rạp tạm thời trên nền nhà thờ Tam Toà – nền đất thánh thiêng liêng của giáo dân Tam Toà trong mấy trăm năm qua – bị công an và côn đồ đến phá sập, đánh đập, bắt giam giáo dân, tịch thu mọi thứ, từ vật liệu xây cất cho tới máy ảnh, máy quay phim, kể cả Thánh Giá – biểu tượng cao quý của người Công Giáo.

Thông cáo số 4 của Văn Phòng Thư Ký Toà Giám Mục Xã Đoài thuộc Giáo Phận Vinh cho biết Linh mục Phaolô Nguyễn Đình Phú và Linh mục Phêrô Ngô Thế Bính cùng một số giáo dân bị đông đảo côn đồ đánh đập trọng thương “trước sự chứng kiến của những người mang sắc phục công an”. Văn thư lưu ý thêm rằng trong khi công an chỉ bắt giữ giáo dân, đánh đập, giam cầm họ nhưng lại “không bắt nhóm ‘côn đồ’ đông tới hàng trăm đánh đập 2 Linh mục và giáo dân…”

Theo lời bà Elaine Pearson, Phó Giám Đốc Khu vực Châu Á của Tổ chức Human Rights Watch thì những diễn biến đó “là vụ đàn áp khắc nghiệt nhất đối với người Công Giáo VN trong mấy chục năm qua”, khi, theo viên chức này, “Hà Nội dùng bình xịt hơi, roi điện để giải tán người cầu nguyện” trong khi “hàng trăm côn đồ không rõ danh tánh, trong đó có một số mặc áo xanh của Đoàn Thanh Niên, được sử dụng để phá phách giáo dân”.

Sách lược cộng sản là không có tôn giáo

Về vấn đề này, nhà báo lão thành Bùi Tín, cựu đại tá quân đội nhân VN, hiện cư ngụ tại Pháp, nhận xét:

“Đảng CS vẫn theo một chính sách bí mật là kỳ thị tôn giáo, vẫn coi tôn giáo là một ý thức hệ, là thuốc độc, là thuốc phiện, và vẫn coi tất cả các tôn giáo là nhảm nhí, chứ không phải chỉ có Công giáo đâu…bởi vì, trong khi đàn áp Tam Toà như thế thì ở trong Lâm Đồng, việc đàn áp tại Chùa Bát Nhã là chuyện rất nghiêm trọng, cũng do công an huy động xã hội đen, cũng hành hung đối với giới tu hành, cũng công an cùng xã hội đen hành hung đánh đập đổ máu, vỡ đầu, bị thương rồi cũng những người bị bắt vì những cớ rất là không đâu”.

.Đảng CS vẫn theo một chính sách bí mật là kỳ thị tôn giáo, vẫn coi tôn giáo là một ý thức hệ, là thuốc độc, là thuốc phiện, và vẫn coi tất cả các tôn giáo là nhảm nhí, chứ không phải chỉ có Công giáo đâu…

 

Ô.Bùi Tín, cựu đại tá QĐNDVN

 

Biến cố Bát Nhã gây chấn động công luận, khi hôm 27 tháng 8 vừa qua, 400 tu sinh Làng Mai tại Tu Viện Bát Nhã ở Lâm Đồng bị bọn côn đồ với sự che chở, tiếp tay của công an, cán bộ đàn áp dã man lẫn bỉ ổi, khiến nhiều nhà tu hành này bị bắt, bị thương, chạy tan tác trong mưa lạnh, đói khát. Trang mạng mang tên TTX Vàng Anh dựa theo nỗi niềm tức tưởi của các tăng sinh Bát Nhã hồi cuối tháng 9 năm qua để mô tả rằng “Máu đã chảy ở Bát Nhã”, mô tả tiếp lời kêu than của giới tu hành rằng “ Xin giúp 400 tu sĩ, máu đã chảy ở Bát Nhã. Mưa, nước mắt, máu đang chảy tại Bảo Lộc, họ chận con đường độc đạo vào tu viện, công an và tất cả các cấp chính quyền đều ra mặt”.

Rồi khi gần phân nửa trong 400 chư tăng, ni ấy tìm cách nương náu ở Cửa Chùa Phước Huệ trong cùng khu vực thì bị giới cầm quyền vu khống là thành phần chống đối nhà nước; họ lại sử dụng công an cùng côn đồ để áp lực Thượng Tọa Trụ Trì Thích Thái Thuận buộc những tu sĩ ấy phải ra đi.

Lên tiếng mới đây với phóng viên Thanh Trúc của Đài ACTD, thầy Pháp Lâm thuộc Tăng Đoàn của Tu viện Bát Nhã mô tả:

“Chúng tôi là những tu sĩ mà bị hành xử không giống như con người. Người ta ôm, người ta lôi, người ta kéo ra, người ta chửi những lời thô tục, người ta đánh, người ta đập, quăng lên xe…”

Tình cảnh của giới tu hành ấy khiến Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch trụ sở tại New York bày tỏ quan ngại về nạn côn đồ, lên án công an VN không ngăn chận những kẻ đánh đập, chửi bới, nhục mạ, làm nhục các tăng ni. Theo tổ chức này thì chiến dịch nặng tay của giới cầm quyền nhằm xóa sổ pháp môn Làng Mai của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh tại VN cho thấy Hà Nội tiếp tục xem thường nhân quyền và tự do tôn giáo trong nước.

Hội Ân Xá Quốc Tế trụ sở tại Luân Đôn cũng lên án hành động bạo lực này, và khẩn cấp kêu gọi bảo vệ tăng sinh Bát Nhã.

Nghị Viện Âu Châu, sau khi bị đám đông khiếm nhã ngăn chận không cho vào thăm chùa Phước Huệ, cũng đã thông qua một nghị quyết chỉ trích VN về nhân quyền và hành động bạo lực tại Tu Viện Bát Nhã.

Pháp môn Làng Mai tại VN bắt đầu bị giới cầm quyền gây khó khăn sau khi Thiền Sư Nhất Hạnh kêu gọi Hà Nội ngưng việc kiểm soát tôn giáo, giải tán công an tôn giáo và bỏ nhóm từ “xã hội chủ nghĩa” trong quốc hiệu VN.

Qua lá thư tựa đề “Hạt Giống Bồ Đề Bất Diệt” mà Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh gởi cho học trò Bát Nhã tại VN, Thiền Sư Nhất Hạnh nhận xét rằng vụ Bát Nhã rắc rối “…bởi vì trong vụ Bát Nhã và Phước Huệ, bọn côn đồ được thuê mướn và những nhà chức trách thuê mướn họ đã làm việc chung với nhau. Họ là hai mà họ cũng là một…”.

Theo Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, thì chính các học trò Bát Nhã của Thiền Sư vận dụng 4 cách thức xử sự mà Đức Phật từng căn dặn các thầy, các vị khất sĩ đã làm cho “không biết bao nhiêu người cảm động và chuyển hóa”, “đã làm chấn động tâm can của bao nhiêu người”, cho dù phim ảnh đã ghi lại rõ ràng là ‘các thầy Pháp Hội, Pháp Sỹ và Pháp Tụ đã bị lôi kéo, bóp cổ, liệng lên xe như những thùng rác, nghẹt thở, mặt bầm tím, cổ và vai chảy máu. Thầy Pháp Vinh bị đạp lăn lóc xuống lầu một, may mà thầy chưa bị gảy chân. Thầy Đồng Tịnh và em Bình Minh (bây giờ là sư chú trong cây Sen Hồng) bị đánh đến ngất xỉu mà không hề chống trả”. Vẫn theo Thầy Nhất Hạnh thì trong khi đó “những côn đồ đánh phá bị mảnh kính làm đứt tay chảy máu đã được các sư cô băng bó và chăm sóc”.

Thiền Sự Thích Nhất Hạnh tâm sự thêm với học trò Bát Nhã của ông rằng “Thật sự thầy chưa bao giờ tưởng tượng được là những viên chức của một chính quyền lại có thể sử dụng những cách hành xử bá đạo như vậy. Tiền đâu để họ thuê côn đồ ? Đó có phải là tiền thuế mà dân nạp cho họ để họ có lương bỗng để sống và để làm những việc thất đức như vậy ?”. Thầy Thích Nhất Hạnh hỏi tiếp rằng “ Tại sao lại giả danh Phật Tử để đánh phá Phật Tử, giả danh nhân dân để dối gạt và đàn áp nhân dân?

Tòa tổng giám mục Hà Nội lên tiếng về vụ Đồng Chiêm 2010-01-07

Tòa tổng giám mục Hà Nội lên tiếng về vụ Đồng Chiêm

2010-01-07

Sau sự việc chính quyền triệt hạ Thánh Giá trên Núi Thờ của giáo xứ Đồng Chiêm, Văn Phòng TTGM Hà Nội hôm thứ Năm 7-1 đã ra thông báo chính thức về vụ việc.

Hình do thính giả gửi đến RFA

Đông đảo giáo dân tập trugn cầu nguyện trong lúc hàng trăm công an triệt hạ Thánh Giá trên Núi Thờ của giáo xứ Đồng Chiêm, Hà Nội hôm 6-1-2010.

Công an CS đập phá Thánh giá

Tin AFP cho hay một số giáo dân Công Giáo bị công an dùng roi điện và hơi cay trấn áp vì việc dựng thánh giá tại giáo xứ Đồng Chiêm.

Tin được đài Á Châu Tự Do xác minh cho biết, sáng sớm ngày 6 tháng 1 vừa qua, hằng trăm cảnh sát cơ động và chính quyền địa phương đã đến triệt hạ cây Thánh giá trên Núi Chẻ tại xứ Đồng Chiêm, thuộc thôn Đồng Chiêm, xã An Phú, huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội. Một số giáo dân phản ứng đã bị trấn áp, bị đánh đập.

Linh mục Nguyễn Văn Hữu, chánh xứ Đồng Chiêm, cho biết:

“Giáo dân cho tôi biết phía công an chính quyền có đến 500-600 công an với dùi cui điện, hơi cay, lá chắn, chó nghiệp vụ… Có xảy ra việc đánh trọng thương hai bà phụ nữ. Chiều hôm qua về xứ, tôi xác nhận đó là sự thật. Cây Thánh Giá thì họ cưa đến tận gốc ở chân núi, rồi cưa ra từng mảnh và đập không còn hình thù gì chỉ còn một số miếng bê tông thôi.”

Cây Thánh Giá thì họ cưa đến tận gốc ở chân núi, rồi cưa ra từng mảnh và đập không còn hình thù gì chỉ còn một số miếng bê tông thôi.

LM Nguyễn Văn Hữu

Thông báo của TTGM Hà Nội

VĂN PHÒNG TÒA TỔNG GIÁM MỤC HÀ NỘI
40 Phố Nhà Chung – Hà Nội

Hà Nội ngày 7 tháng 1 năm 2010

Kính gửi:     Quí Cha
Quí Tu sĩ nam nữ, Chủng sinh
và toàn thể Anh chị em giáo dân trong Tổng Giáo Phận Hà Nội.

Văn Phòng Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội xin thông báo về vụ việc Thánh Giá trên Núi Thờ của giáo xứ Đồng Chiêm (Xã An Phú, Huyện Mỹ Đức, Hà Nội) bị các lực lượng vũ trang của chính quyền triệt hạ và đập phá ngày 6.1. 2010 như sau:

Núi Thờ còn gọi là Núi Chẽ nằm cạnh nhà thờ Đồng Chiêm luôn thuộc quyền sử dụng của giáo xứ Đồng Chiêm kể từ ngày thành lập giáo xứ hơn 100 năm nay. Đây là nơi giáo xứ chôn cất các trẻ em sơ sinh và những người vô gia cư trong những năm 1945-1946. Ngày nay giáo xứ vẫn cho một số người thuê đất canh tác ở núi này.

Vào lúc 2 giờ sáng ngày 6 tháng 1 năm 2010, các lực lượng vũ trang chính quyền vào khoảng 600 cho đến 1.000 người gồm dân quân tự vệ, công an, và cảnh sát cơ động với súng ống, chó nghiệp vụ, dùi cui, lựu đạn cay đã phong tỏa các giáo xứ Nghĩa Ải, Tụy Hiền, Đồng Chiêm, chặn lại tất cả các lối đi và khu vực Núi Thờ. Họ bắt đầu triệt hạ và đập phá Thánh Giá bằng bê tông trên núi này.

Trước hành động phạm thánh như vậy, giáo dân Đồng Chiêm đã kêu gọi họ ngừng ngay những hành vi xúc phạm đó. Thế nhưng giáo dân đã bị cảnh sát ném lựu đạn cay và một số đã bị đánh đập tàn nhẫn trong đó có hai người bị thương nặng hiện đang còn phải nằm bệnh viện để điều trị.

Chúng tôi vô cùng đau buồn, vì xúc phạm đến Thánh Giá là xúc phạm đến Chúa Kitô. Đó là một sự phạm thánh! Xúc phạm đến Thánh Giá là xúc phạm đến biểu tượng thánh thiêng nhất của đức tin Kitô giáo và Giáo Hội. Đánh đập tàn nhẫn những người dân vô tội và vô phương tự vệ là một hành động dã man vô nhân đạo xúc phạm trầm trọng đến phẩm giá con ngưòi. Đây là hành vi thô bạo đáng bị lên án!

Ngay chiều ngày 6 tháng 1, sau buổi tĩnh tâm, các cha quản hạt và các linh mục Tổng Giáo Phận Hà Nội đã về Đồng Chiêm để thăm hỏi cha xứ và giáo dân, an ủi các nạn nhân bị hành hung và dâng lễ cầu nguyện cho giáo xứ Đồng Chiêm.

Trong tình hiệp thông của Giáo Hội, xin các cha, tu sĩ nam nữ, chủng sinh, và tất cả anh chị em hãy tích cực cầu nguyện cho giáo xứ Đồng Chiêm được vững vàng chia sẻ thập giá Chúa Kitô. Chúng ta cũng cầu nguyện cho đất nước được thực sự công bằng dân chủ và văn minh, những giá trị thiêng liêng được tôn trọng và các quyền con người được bảo vệ.

Trân trọng thông báo,
Chánh Văn Phòng
Linh mục Gioan Lê Trọng Cung

CS đập phá Thánh giá

Tranh chấp tại giáo xứ Đồng Chiêm, Hà Nội

Gia Minh, phóng viên RFA
2010-01-06

Sáng sớm ngày 6 tháng 1-2010, tại xứ Đồng Chiêm, thuộc thôn Đồng Chiêm, xã An Phú, huyện Mỹ Đức, Hà Nội đã xảy ra tranh chấp giữa chính quyền với giáo dân.

Photo courtesy of dcct

Hàng trăm cảnh sát cơ động được huy động đến triệt hạ cây Thánh giá trên Núi Chẻ tại xứ Đồng Chiêm, Hà Nội hôm 6-1-2010.

Theo tin của mạng Vietcatholic, hằng trăm cảnh sát cơ động và chính quyền địa phương đã đến triệt hạ cây Thánh giá trên Núi Chẻ tại xứ Đồng Chiêm.  Một số giáo dân phản ứng đã bị trấn áp, bị đánh đập.

Gia Minh liên lạc với phía Nhà thờ Đồng Chiêm, và Ủy Ban Nhân dân Xã An Phú để tìm hiểu tình hình và trình bày thông tin liên quan.

 Thông tin về việc chính quyền địa phương yêu cầu giáo dân Xứ Đồng Chiêm phải tháo dỡ cây thánh giá được dựng trên Núi Chẻ được tờ Lao Động loan đi từ hồi tháng chín. Ngay vào thời điểm đó chúng tôi liên lạc với linh mục Nguyễn Văn Hữu, phụ  trách giáo xứ để tìm hiểu về thông tin liên quan và được ông cho biết:

 

 

Cây Thánh Giá thì họ cưa đến tận gốc ở chân núi, rồi cưa ra từng mảnh và đập không còn hình thù gì chỉ còn một số miếng bê tông thôi.

LM Nguyễn Văn Hữu

 

 

Trên xã có ý kiến như thế nhưng chúng tôi nói với các cấp là trước khi chúng tôi làm (dựng Thánh Giá) thì chẳng thấy quí ban, các cấp chính quyền nói gì; đang khi làm cũng không thấy chính quyền có ý kiến gì. Giờ làm xong rồi mà tháo dỡ, đó là vấn đề tế nhị và khó. Chính quyền thì nói rồi họ cũng sẽ dỡ.

 

Đất này là đất của giáo xứ Đồng Chiêm từ trước cho đến nay. Từ hồi thành lập giáo xứ cho đến khi chính quyền nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời thì giáo xứ vẫn sử dụng đất đó. Trên quả núi thì giáo dân người ta chôn cất những trẻ em vô tội. Khi sang chế độ mới này thì dân không xin làm sổ đỏ vào trong đất sử dụng của nhà xứ, vì người dân nghĩ rằng đó là nơi chôn cất các hài nhi, và nhà xứ vẫn đang sử dụng.

100106dongchiem4-250.jpg

Lâu lắm rồi chúng tôi có nguyện vọng dựng cây Thánh Giá lên trên đại phần mộ của tổ tiên, các trẻ em, ông bà qua đời từ xưa cho đến nay.

Việc xây dựng Thánh Giá cao hơn 5 mét trên núi chỉ có cây thì không ảnh hưởng gì. Dân chúng tôi xem đó là núi cấm, Núi Thờ linh thiêng, nên không khai thác gì cả. Chúng tôi giữ gìn và làm đẹp thêm cảnh quan nữa. Những núi chung quanh thì dân chặt cây, khai thác đá.

Nhiều người bị đánh, bị thương

Vào sáng ngày 7 tháng 1 sau khi có thông tin về việc chính quyền địa phương và cảnh sát cơ động đến để triệt hạ Thánh giá và đánh đập những giáo dân phản đối, chúng tôi lại liên lạc với linh mục Nguyễn Văn Hữu và được thông báo:

Sự việc xảy ra khi chúng tôi – linh mục chính xứ và phó xứ, đang đi tĩnh tâm tại Tòa Giám mục Hà nội. Theo thông báo thì sự việc xảy ra từ lúc hai giờ sáng đến độ bảy giờ sáng. Chính quyền đã có sự sắp đặt, họ phong tỏa các đường vào, và ngăn chặn không cho dân đến chứng kiến việc chính quyền tháo dỡ , đập phá Thánh Giá.

Dân thấy việc làm không đường đường chính chính của chính quyền, giữa ban ngày nên họ cũng bất bình và phản kháng.

 

Phía công an chính quyền có đến 500-600 công an với dùi cui điện, hơi cay, lá chắn, chó nghiệp vụ… Có xảy ra việc đánh trọng thương hai bà phụ nữ.

 LM Nguyễn Văn Hữu

 

Giáo dân cho tôi biết phía công an chính quyền có đến 500-600 công an với dùi cui điện, hơi cay, lá chắn, chó nghiệp vụ… Có xảy ra việc đánh trọng thương hai bà phụ nữ. Chiều hôm qua về xứ , tôi xác nhận đó là sự thật.

Cây Thánh Giá thì họ cưa đến tận gốc ở chân núi, rồi cưa ra từng mảnh và đập không còn hình thù gì chỉ còn một số miếng bê tông thôi.

Khi về tôi cũng chưa gặp chính quyền địa phương, và chúng tôi thiết nghĩ có gặp cũng không cải thiện được tình hình vì đánh đập giáo dân cũng đã đánh đập rồi và phá Thánh Giá thì cũng phá rồi. Khi sống trong môi trường, hoàn cảnh thì chúng tôi biết nếu có đưa đơn hay làm gì thì cũng vô vọng…

Sau chuyến đi thăm Vatican của ông chủ tịch Nguyễn Minh Triết, có một số cán bộ chính quyền đến nói với chúng tôi là khép lại quá khứ mở ra một kỷ nguyên mới; trong khi chính quyền nói là phải chống lại phản động thì họ lại bảo chúng tôi phản lại đấng mà chúng tôi tôn thờ, đó xem ra mâu thuẫn.

Các cấp chính quyền đến gồm từ thành phố đến xã.

Giải thích của chính quyền

Chúng tôi liên lạc với Chủ tịch Ủy ban Nhân dân xã An Phú, Huyện Mỹ Đức để tìm hiểu chủ trương của chính quyền trong vấn đề này:

 

 

Đấy là tự người ta. Mấy ‘con mẹ’ ăn vạ ném vào anh em tôi.

Chủ tịch xã

 

Gia Minh:  Nhà thờ và giáo dân khi dựng Thánh Giá có chứng kiến của địa phương không nói gì?

Ông Chủ tịch xã: Họ nói thế là không đúng. Việc làm của họ Ban Hành giáo cũng tự nhận là sai, có văn bản xử lý hành chính của xã rồi. Chúng tôi không muốn ‘đao to, búa lớn’ nên vận động tuyên truyền mặt trận, đoàn thể: thanh niên, phụ nữ, hội cựu chiến binh, chỉ riêng hội phụ nữ cũng đồng tinh nhưng không được cao. Việc đó để tự tháo dỡ thôi với sự hỗ trợ bảo vệ. Xã, thôn bố trí thôi.

Gia Minh: Việc tháo dỡ sao tiến hành lúc hai giờ sáng?

Ông Chủ tịch xã: Ai bảo hai giờ sáng, việc tuyên truyền như thế không đúng. Bắt đầu 5 giờ anh em chúng tôi mới thực hiện. Chúng tôi làm công khai.

Gia Minh: Còn việc đánh hai phụ nữ bị thương thì thế nào thưa ông? 

Ông Chủ tịch xã:  Đấy là tự người ta. Mấy ‘con mẹ’ ăn vạ ném vào anh em tôi, dân ném linh tinh một số thôi. Chúng tôi đưa ra bệnh viện một lúc rồi về, xong về nghe ai tuyên truyền lại ra Hà Nội thì đó là việc của họ.

Gia Minh: Việc tháo dỡ một cây Thánh Giá như thế có cần đến cả mấy trăm công an cơ động không?

Ông Chủ tịch xã:Đó và việc đề phòng anh em bị họ ném đất đá thôi.

Gia Minh: Họ nói dựng Thánh Giá không có ảnh hưởng gì mà còn giữ cảnh quan nữa?

Ông Chủ tịch xã: Tốt nhất hôm nào ông về trực tiếp địa phương, giờ nói ‘mênh mông’ cũng khó.

Sự kiện chính quyền địa phương tại xã An Phú, huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội cho phá dỡ Cây Thánh giá trên đỉnh Núi Chẻ hôm ngày 6 tháng 1 vừa qua, cũng tương tự vụ việc tại giáo xứ Bàu Sen, huyện Bố Trạch,tỉnh Quảng Bình vào khi lực lượng địa phương cũng bao vây giáo dân để tháo dỡ bức tượng Đức Mẹ mà giáo dân dựng trên Núi Lèn nhìn xuống nghĩa trang của giáo xứ, với tâm nguyện được an ủi khi sống cũng như lúc qua đời.

 

Copyright © 1998-2009 Radio Free Asia. All rights reserved.

100106dongchiem3-250.jpg

Nhiều giáo dân bị đánh trọng thương. Photo courtesy of dcct

Giáo dân tự làm là sai, không xin phép , không đảm bảo qui trình xây dựng pháp luật. Từ đó dân tại đó, chi bộ ở đó đề nghị tự tháo dỡ và có sự hỗ trợ của địa phương. Do vậy chúng tôi hỗ trợ bảo vệ cho việc tháo dỡ ở đấy.

Dự đoán năm 2010

Dự đoán năm 2010

Có hai trong số sáu phái viên BBC chuyên về kinh tế và chính trị muốn đến Nam Phi để coi World Cup 2010

 Nhân dịp đầu năm mới, sáu phái viên BBC chia sẻ cùng quí vị những dự đoán của họ cho năm 2010 trong một chương trình truyền thanh có tên gọi Correspondents Look Ahead .

Các phái viên quốc phòng Caroline Wyatt, chủ biên Bắc Mỹ Mark Mardell, phái viên kinh tế Stephanie Flanders, phái viên ngoại giao James Robbins, phái viên thế giới vụ Lyse Doucet cùng người dẫn chương trình Stephen Sackur dự đoán các tin lớn trong 12 tháng sắp đến.

STEPHEN SACKUR, DẪN CHƯƠNG TRÌNH

Stephen Sackur nói rằng anh nhất định sẽ dự cuộc chạy việt dã London Marathon 2010

Tin nào sẽ là tin nổi bật nhất trong năm 2010?  

Cuộc tranh giành chính trị tại Iran, với khả năng là Tổng Thống Mahmoud Ahmedinejad bị buộc phải rời khỏi chức vụ và nhà lãnh đạo tối cao Ayatollah Khamenei, phải quay sang hợp tác với cựu Tổng Thống Rafsanjani và các nhân vật “dung hòa” khác để cứu cuộc cách mạng.

Cho xin tên một nhân vật đáng theo dõi trong năm 2010 ?

Trên chính trường quốc tế, cựu đệ nhất phu nhân Philippines, bà Imelda Marcos, đang cố trở lại sinh hoạt chính trị quốc nội nhưng xem ra khó thành công.

Imelda Marcos đang cố trở lại sinh hoạt chính trị quốc nội Philippines

Nơi nào, anh muốn có mặt trong năm 2010 ?

Đích của cuộc chạy việt dã London Marathon vào ngày 25 tháng Tư. Tôi quyết tâm về đích cho dù có phải bò bằng hai tay và hai chân.

Nhân vật nào anh muốn phỏng vấn trong năm mới ?

Fabio Capello sau trận chung kết World Cup, để có được câu chuyện hậu trường về thắng lợi của đội tuyển Anh trước đội tuyển Brazil.

Hoặc bà Sarah Palin về giai đoạn kế tiếp của cuộc vận động của bà nhằm thuyết phục nước Mỹ cùng bà trở thành “bất trị”.

CAROLINE WYATT, PHÁI VIÊN QUỐC PHÒNG

Caroline Wyatt nói rằng Afghanistan sẽ là vấn đề thiết yếu

Tin nào sẽ là tin nổi bật nhất trong năm 2010?

Về mặt quốc phòng, cả thế giới sẽ chú tâm theo dõi xem coi chiến lược mà Hoa Kỳ và các nước đồng minh trong khối NATO đã chấp thuận thi hành tại Afghanistan, có thực sự hữu hiệu hay không ?.

Các thách thức lớn nhất sẽ là việc thúc đẩy nhanh chóng công tác huấn luyện và hướng dẫn quân đội và cãnh sát Afghanistan, và giúp cho chính phủ tại đó bảo đảm được an ninh mà người dân ao ước từ bấy lâu nay.

Về tin quốc nội, mọi người sẽ chú tâm vào chuyện duyệt xét lại chiến lược quốc phòng, và chuyện chính phủ mới sẽ nhìn vai trò của nước Anh và Quân Đội Anh trên trường thế giới như thế nào ? Mọi người dân sẽ xem xét tới sự thể là liệu nước Anh cáng đáng tới mức nào vai trò này ?

Tướng David Richards, Chỉ huy trưởng quân đội Anh

Cho xin tên một nhân vật đáng theo dõi trong năm 2010 ?

Tướng David Richards, người thay thế tướng Richard Dannatt ở vị trí Tư Lệnh Liên Quân hồi tháng Tám năm 2009, sẽ trở thành người đứng đầu Quân Đội Anh vào giai đoạn có nhiều thử thách nhất từ nhiều thập niên qua.

Ông đã bênh vực triệt để cho chiến dịch quân sự tại Afghanistan, và đang tìm cách thuyết phục người dân vốn hoài nghi về chiến dịch này, đồng thời ông cũng sẽ giúp cho Bộ Quốc Phòng chuẩn bị cho việc lâm chiến.

Trong năm 2010, ông và tất cả các tư lệnh các binh chủng sẽ phải thuyết phục Quốc Hội để có được đủ ngân sách vào giai đoạn tình hình tài chính eo hẹp.

Nơi nào, chị muốn có mặt trong năm 2010 ?

Đối với một phái viên quốc phòng, nơi đó sẽ là tỉnh Helmand ở Afghanistan để xem coi chiến lược giữa quân Anh, Mỹ, Đan Mạch và Estonia có hữu hiệu hay không.

Tôi cũng muốn tìm hiểu xem coi liệu người dân Afghanistan có thực sự tin rằng đời sống của họ có được cải thiện chưa, hoặc liệu họ nghĩ rằng lực lượng Taleban sẽ đánh bại các lực lượng Tây phương và của chính phủ Afghanistan.

Tướng Stanley McChrystal, bắt đầu vai trò mới từ tháng Sáu năm 2009

Nhân vật nào chị muốn phỏng vấn trong năm mới ?

Tướng Stanley McChrystal, Tư lệnh lực lượng Nato tại Afghanistan.

Ông ấy đã cảnh báo hồi tháng 10 năm 2009 rằng tình hình tại Afghanistan rất nghiêm trọng, đồng minh không còn nhiều thời giờ nữa, và chiến dịch này không hội đủ nhân tài vật lực và điều phối rất kém trước đó.

Ông nói rằng bảo vệ ngưởi dân là yếu tố then chốt để chiến thắng. Một năm trôi qua, bản thân ông và các đồng minh đánh giá là đã đạt được những gì ?

MARK MARDELL, CHỦ BIÊN BẮC MỸ

Chủ biên Bắc Mỹ Mark Mardell hy vọng sẽ tường thuật từ Hawaii nhưng có thể sẽ tường thuật về các cuộc bầu cử tại Colorado

Tin nào sẽ là tin nổi bật nhất trong năm 2010?

Tôi vẫn cho rằng đáng lý ra một con “thiên nga đen” – tức là một chuyện không ai tiên đoán nổi nhưng có khả năng làm đảo lộn mọi chuyện- đã xảy ra từ lâu.

Về chuyện có thể tiên đoán được, tôi nghĩ rằng trong năm 2010 sẽ là chuyện Tổng Thống Barack Obama sẽ có chính sách cụ thể, hoặc sẽ không thực hiện được, các kỳ vọng đặt vào ông.

Khả năng của ông Obama là yếu tố then chốt đưa đến thành công hoặc thất bại của nhiều vấn đề lớn, như là chúng ta sẽ làm gì với chương trình hạch tâm của Iran, đợt tăng quân mini tại Afghanistan, liên hệ giữa Trung Quốc và Nga, biến đổi khí hậu, chuyện vực dậy nền kinh tế và tình trạng thất nghiệp tại Hoa Kỳ, cải tổ hệ thống y tế của nước Mỹ…..

Và chuyện làm sao đối phó với “con thiên nga đen” này.

Ông Marco Rubio. đảng viên Cộng Hòa năm nay 38 tuổi

Cho xin tên một nhân vật đáng theo dõi trong năm 2010 ?

Ông Marco Rubio. Đảng viên Cộng Hòa năm nay 38 tuổi, xuất thân từ một gia đình lao động tại Cuba, hiện đang tranh chức thượng nghị sĩ bang Florida ( bỏ trống) cùng với ông Charlie Crist, đương kim Thống Đốc bang Florida thuộc đảng Cộng Hòa.

Rubio đã nắm giữ ba vị trí lãnh đạo tại Florida, và cuộc tranh cử lần này cũng là để giành lại “linh hồn” cho đảng Cộng Hòa. Nhiều đảng viên đã thúc dục phải trở về các giá trị căn bản, từ chuyện chống phá thai cho đến việc đánh thuế nhẹ.

Các cuộc tranh cử này sẽ ảnh hưởng đến việc đảng Công Hòa bầu chọn ai ra tranh chức Tổng Thống vào năm 2012 – Sarah Palin vẫn được coi là nữ anh hùng của phe hữu khuynh.

Nếu tôi là chiến lược gia của đảng Cộng Hòa, tôi sẽ tìm các nhân vật nào đủ khả năng cảm hóa được tầng lớp cử tri mà không cần phải lớn tiếng gào thét – một Reagan chứ không phải là một Nixon.

Nơi nào, anh muốn có mặt trong năm 2010 ?

Tôi lúc nào cũng đề nghị nên tường thuật về các dịp nghỉ mát của ông Obama tại Hawaii, nhưng tôi không thuyết phục được các cấp trên của tôi chấp thuận.

Ông Obama bắt đầu cuộc vận động bầu cử TT Mỹ tại Colorado hồi năm 2008

Do đó, tôi đề nghị Colorado. Đây là một bang có tính quyết định cho cả ba cuộc bầu cử trong tháng 11 tới: bầu cử Thống Đốc, bầu cử Thượng Viện và bầu cử Hạ Viện.

Bang này bầu một cách sít sao cho ông Obama vừa rồi, vì mặc dù được tô màu “đỏ”, tức là thành trì của Cộng Hòa, thế nhưng bang này thực ra là màu “tím” mà một nửa ngã sang Dân Chủ và một nửa là Cộng Hòa. Tôi hy vọng tìm ra được các cử tri “lừng khừng” để tìm hiểu coi họ nghĩ như thế nào về các vấn đề then chốt và về cách giải quyết của Tổng Thống Obama.

Nhân vật nào anh muốn phỏng vấn trong năm mới ?

Dứt khóat là ông Obama rồi, và tôi cũng muốn tìm hiểu coi ông George W Bush nghĩ như thế nào. Tuy nhiên, sau một đời phỏng vấn các nhân vật chính trị, điều mà tôi muốn nhất hiện nay là được nói chuyện với người dân thuộc đủ mọi tầng lớp về hy vọng, lo sợ và đam mê của họ.

STEPHANIE FLANDERS, CHỦ BIÊN KINH TẾ

Chủ biên kinh tế Stephanie Flanders rất phấn khởi về World Cup

Tin nào sẽ là tin nổi bật nhất trong năm 2010?

Dứt khoát là tin về nền kinh tế thế giới sẽ ra khỏi cơn suy thoái. Tôi sẽ tìm hiểu xem coi đà phục hồi kinh tế sẽ ở cường độ nào, nhất là tại các nước như là Hoa Kỳ và Anh Quốc, vốn được dự đoán sẽ phục hồi với cường độ kém thậm chí sẽ phục hồi với hai giai đoạn.

Một mảng rất lớn còn thiếu trong bức tranh phục hồi kinh tế sẽ là sự tăng trưởng tương đối được cân bằng giữa các nước đã phát triển và trên đà phát triển.

Trung Quốc và các nước khác đang lớn mạnh với tốc độ nhanh hơn các nước phương Tây, và do đó làm cán cân quyền lực kinh tế di chuyển nhanh hơn về phía Đông.

Ông Chu Tiểu Xuyên, Thống Đốc Ngân Hàng Nhân Dân Trung Quốc

Cho xin tên một nhân vật đáng theo dõi trong năm 2010 ?

Ông Chu Tiểu Xuyên, Thống Đốc Ngân Hàng Nhân Dân Trung Quốc.

Ông Chu đã xuất hiện như là một nhân vật trụ cột trong việc soạn ra chính sách kinh tế chung cho cả thế giới trong năm qua. Ông đã đề cập tới chuyện thay thế đồng đô-la Mỹ như là đơn vị tiền tệ dự trữ của thế giới.

Nếu xét tới số dự trữ ngoại tệ khổng lồ của Trung Quốc, thì Trung Quốc có khả năng ảnh hưởng trực tiếp tới vai trò của đồng đô-la. Cách điều hành tình trạng phát triển kinh tế vượt bực của ông Chu cũng quan trọng hơn bình thường trong việc tạo vóc dáng cho sức cầu trên thế giới.

Nơi nào, chị muốn có mặt trong năm 2010 ?

Nam Phi để theo dõi World Cup. Còn nơi nào khác nữa không?

Ben Bernanke, người đứng đầu Ngân Hàng Trung Ương của Hoa Kỳ

Nhân vật nào chị muốn phỏng vấn trong năm mới ?

Nếu không phải là ông Chu Tiểu Xuyên, thì là ông Ben Bernanke, người đứng đầu Ngân Hàng Trung Ương của Hoa Kỳ, mà tôi dự đoán năm nay sẽ là một năm khó khăn cho ông.

Các ngân hàng trung ương quan trọng nhất thế giới cần phải ngưng được trợ giúp nhanh chóng để có thể làm cho các lo ngại về lạm phát xuống tới mức có thể kiểm soát được, tuy nhiên, không được ngưng các biện pháp này nhanh tới mức giết chết đàn phục hồi kinh tế.

Có rất ít người hy vọng ông Ben Bernanke quân bình đúng.

JAMES ROBBINS, PHÁI VIÊN NGOẠI GIAO

Phái viên ngoại giao James Robbins chỉ muốn phỏng vấn nhà văn Stephen Fry

Tin nào sẽ là tin nổi bật nhất trong năm 2010?

Trên bình diện quốc tế, tôi dự đoán việc xét lại Thỏa Ước Cấm Phổ Biến Võ Khí Nguyên Tử trong năm nay sẽ thất bại tuy nhiên mọi người có thể thực sự hy vọng hai nước Hoa Kỳ và Nga sẽ giải trừ võ khí nguyên tử.

Mọi người cũng chờ xem kinh tế của một trong các nước yếu kém nhất của Liên Hiệp Ậu châu – Hy Lạp, Ai-Len, Tây Ban Nha hoặc Italy- sẽ kiệt quệ. Có thể nào một thành viên của Liên Hiệp Âu châu sẽ theo vết xe đổ của Băng Đảo?

Tại Anh Quốc, tất cả chúng ta chờ xem đảng Tân Lao Động sẽ bị “phơi áo” 13 năm sau khi ông Tony Blair thắng vẻ vang. Liệu ông Gordon Brown có thể tự vực dậy được không ?

Liệu ông David Cameron có thể đem đảng Bảo Thủ trở lại số 10 Downing Street được không? Hoặc nước Anh đang đi tới một quốc hội mà không có một đảng nào vượt trội và có thể sẽ có một chính phủ liên hiệp ?

Cho xin tên một nhân vật đáng theo dõi trong năm 2010 ?

Ông Yukiya Amano, tân giám đốc Cơ quan Nguyên Tử Năng Quốc Tế. Ông vừa thay thế ông Mohammed El-Baradei và đang ngồi trong một ghế được rất nhiều người chú tâm.

Nơi nào, anh muốn có mặt trong năm 2010 ?

Nam Phi để xem World Cup. Không những chỉ để xem một sự kiện thể thao hoành tráng nhất trong năm 2010, mà còn để chào mừng một đất nước phi thường nữa chứ.

Liệu bà Suu Kyi có hy vọng đổi mới được Miến Điện hay không ?

Nhân vật nào anh muốn phỏng vấn trong năm mới ?

Nhà văn Stephen Fry. Một người khá hấp dẫn trong bất cứ câu chuyện nào ông ấy nói ra.

Lãnh tụ tối cao của Iran, Ayatollah Khamenei (tiếp tục mơ đi!).

Barack Obama . Liệu ông ấy có thể biến các bài diễn văn thành cụ thể hay không ?

Và bà Aung San Suu Kyi. Liệu giải thưởng Nobel Hòa Bình này vẫn còn giữ hy vọng đổi mới Miến Điện hay không ?

LYSE DOUCET, PHÁI VIÊN THẾ GIỚI

Lyse Doucet chỉ tập trung vào Trung Đông

Tin nào sẽ là tin nổi bật nhất trong năm 2010?

Thành công hay thất bại của chiến lược về Afghanistan/Pakistan.

Hệ quả của chiến lược này quá lớn: thành công hay thất bại của quyết định quan trọng nhất ông Obama như là gởi thêm quân và tình trạng ổn định tại Afghanistan và Pakistan. Cả vùng này, và trên thực tế cả thế giới, sẽ bị rúng động.

Nato cũng sẽ bị thử thách vì các quyết định then chốt về quân số sẽ được công bố tại các nước có chân trong tổ chức này.

Cho xin tên một nhân vật đáng theo dõi trong năm 2010 ?

Thủ tướng Israel ông Benjamin Netanyahu.

Tất cả tư duy của ông Netanyahu về tiến trình hòa bình cho Israel và Palestine, hòa bình cho Syria và cách đối phó với Iran, sẽ là yếu tố then chốt của các vấn đề này. Tất cả các vấn đề này đều là thùng thuốc nổ.

Tổng thống Hamid Karzai sẽ phải bài trừ tham nhũng triệt để vì áp lực của phương Tây

Nơi nào, chị muốn có mặt trong năm 2010 ?

Kabul, vì đây là trung tâm thần kinh cho các nước then chốt của chiến lược về Afghanistan/Pakistan.

Liệu Tổng Thống Hamid Karzai có động thái gì ? Liệu tướng Stanley McChrystal có thể sẽ chiến thắng khi có thêm 40 ngàn quân trong tay hay không ? Và liệu các nhà lãnh đạo quân sự hàng đầu của thế giới và giới ngoại giao có thực sự quan lưng lại phe Taleban hay không ?

Nhân vật nào chị muốn phỏng vấn trong năm mới ?

Tổng thống Iran ông Mahmoud Amedinejad vì tôi thực sự muốn biết ông ta đang nghĩ gì.

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

 

 

MERRY CHRISMAS &

HAPPY NEW YEAR

GOD SAVE OUR NATION

 

Kính chúc quý vị

 

MỘT NĂM MỚI AN LÀNH HẠNH PHÚC

MỘT MÙA XUÂN DÂN TỘC HUY HOÀNG

SẼ ĐẾN VỚI TẤT CẢ CHÚNG TA.

 

 

HỘI ÁI HỮU TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ

VÀ TÔN GIÁO VIỆT NAM

VIETNAMNGAYMAI FORUM

CÂU LẠC BỘ DÂN CHỦ TỰ DO

Chiến sĩ Dân chủ Trần Anh Kim bị tuyên án 5 năm rưỡi tù giam

Ông Trần Anh Kim bị tuyên án 5 năm rưỡi tù giam

Việt Hà, phóng viên RFA
2009-12-28

Tòa án tỉnh Thái Bình đã tuyên phạt ông Trần Anh Kim, một nhà tranh đấu cho dân chủ Việt Nam, 5 năm rưỡi tù ở và 3 năm quản chế về tội âm mưu lật đổ nhà nước.

AFP PHOTO

Ông Trần Anh Kim bị tuyên án 5 năm rưỡi tù giam về tội “âm mưu lật đổ nhà nước” trong phiên xử kín tại tòa án Thái Bình hôm 28-12-2009. Hình chụp qua màn hình tivi đặt cạnh phòng xử án.

Ngay sau khi phiên tòa kết thúc, Việt Hà của Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự Do đã có cuộc phỏng vấn bà Nguyễn Thị Thơm, vợ của ông Trần Anh Kim.   Trước hết, bà Nguyễn Thị Thơm cho biết

Nguyễn Thị Thơm: Phiên tòa xét xử ông Kim ngày 28, hôm nay, nhưng họ không báo cho tôi biết và họ cũng không đưa tôi một giấy tờ gì cả. Tôi chỉ thông qua ông Đặng Ngọc Phúc, là ông luật sư chỉ định của tòa án thì ông cho biết là xử ngày hôm nay, tôi ra đấy hỏi thì họ bảo không đưa giấy tờ gì cả, và ra đấy họ xé vé, ai được vào thì họ xé vé cho vào.
Khi tôi ra phiên tòa, thì họ làm hai bờ rào để chắn hai đầu đường của đường Trưng Trắc, không cho giao thông đi lại và ai không có nhiệm vụ thì không được đi qua đấy. Tôi vào, người ta chặn tôi, tôi bảo tôi là vợ anh Kim nếu không cho tôi vào thì tôi làm ầm lên thì họ cho tôi vào. Và họ bảo tôi để điện thoại gửi vào trong kia chứ không được mang vào.

Việt Hà: Bà có thể cho biết diễn tiến của phiên tòa ngày hôm nay thế nào không?

Nguyễn Thị Thơm: Trong phiên tòa ngày hôm nay, tôi vào, họ đọc cáo trạng của anh Kim, họ ghép vào tội theo khoản 1 điều 79 là họat động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, đó là cáo trạng họ dùng truy tố anh Kim vào tội đó.

Họ bảo là tham gia đảng Dân chủ là một đảng phản động, tham gia điều hành khối 8406 và kích động nhân dân biểu tình, rồi viết bài viết họ cho là bôi nhọ chính quyền, Đảng và nhà nước, nên những tội đó họ cho là hoạtt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

Anh Kim nói là tất cả những việc anh làm là tranh đấu hòa bình và không bạo động… anh ấy đòi dân quyền dân chủ cho đất nước, và anh ấy không đồng ý với cáo trạng mà người ta ép cho anh ấy.

Bà Nguyễn Thị Thơm

Việt Hà: Vậy luật sư bào chữa và ông Kim nói gì để bào chữa cho mình?

Nguyễn Thị Thơm: Luật sư Đặng Ngọc Phúc cũng công nhận là ông Kim là người tốt, có truyền thống gia đình, có công lao với đất nước, với dân tộc, và đề nghị tòa xem xét và giảm nhẹ hình phạt cho ông Kim.

Đấy là ông Phúc nói. Còn vấn đề quan trọng tòa xử tội nhằm lật đổ chính quyền thì ông Phúc không nói gì vì ông ấy là luật sư chỉ định, ông làm cho họ nên ông không nhắc đến vấn đề đó.

Sau khi ông PHúc có ý kiến thế, thì anh Kim có nói là cảm ơn luật sư Đặng Ngọc Phúc đã bào chữa cho tôi nhưng có những vấn đề quan trọng nhất, chủ tâm nhất của vụ án thì bác Phúc không nói lên được. Cho nên tôi xin có ý kiến. Tòa án cho anh Kim có ý kiến.

Anh Kim nói là tất cả những bài viết của anh ấy trên internet, thu thập thông tin đó là tiếng nói ôn hòa tranh đấu của anh ấy. Và những việc mà người ta bảo anh làm thì anh có làm nhưng đấy toàn là phương châm tranh đấu hòa bình và không bạo động, … anh ấy đòi dân quyền dân chủ cho đất nước, và anh ấy không đồng ý với cáo trạng mà người ta ép cho anh ấy. Anh ấy không đồng ý và anh ấy không tâm phục, khẩu phục.

“Âm mưu lật đổ chính quyền”

Việt Hà: Kết luận cuối cùng của phiên tòa ngày hôm nay là gì?

Bây giờ tôi đang làm đơn để đưa đến những người có thẩm quyền để cho tôi gặp mặt chồng tôi để tôi hỏi điều kháng án như thế nào.

Bà Nguyễn Thị Thơm

Nguyễn Thị Thơm: Sau phiên tòa người ta ghép tội lật đổ chính quyền. Kết luật cuối cùng của phiên tòa là kết ông ấy 5 năm 6 tháng tù giam và 3 năm quản chế là mức án của ông Kim như thế đó.

Việt Hà:  Trước và sau phiên tòa bà có được gặp ông Kim và ông luật sư để hỏi về việc kháng cáo không?

Nguyễn Thị Thơm: Khi tôi nhìn thấy chồng tôi, thì chồng tôi đứng ở phía trên, tôi đứng ở phía dưới phiên tòa. Khi được giải lao thì họ không cho tôi lại gần, họ bảo không được lại gần, đứng nguyên đấy không thì phải ra ngoài sân.

Tôi gọi anh Kim ơi thì anh quay lại và bảo là họ mời em bao giờ. Thì tôi bảo là họ không mời em, họ không báo cho em mà tự em đi. Xong tôi bảo anh Kim ơi vững vàng lên nhá. Công an quát tôi là đi ra ngoài không được nói, đây không phải chỗ nói chuyện, họ không cho tôi nói nữa.

Khi tan tòa án, thì công an vận quần áo dân sự coi tôi kè kè, tôi cứ ra chỗ này tránh thì họ đi họ ngăn tôi, họ bảo tí nữa hãy ra, tôi ra chỗ lấy điện thoại của tôi thì họ không đưa ngay cho tôi, tôi đưa đơn trước mà họ đưa cho hết những người khác trước mà không đưa cho tôi. Tôi làm ầm lên là mất quyền dân chủ không trả điện thoại cho tôi, tôi xếp hàng trước, thế là họ mới đưa cho tôi.

Lúc bấy giờ tòa án đã tan hết người, và ông Phúc ông ấy đã về rồi, nên tôi không hỏi được ai và bây giờ tôi đang làm đơn để đưa đến những người có thẩm quyền để cho tôi gặp mặt chồng tôi để tôi hỏi điều kháng án như thế nào.

Việt Hà: Xin cảm ơn bà đã dành cho đài chúng tôi buổi phỏng vấn ngày hôm nay.